Hí Long Ký: Đa Đa Ích Thiện


Bóng đêm dần dần dày đặc, ánh trăng thay thế ánh mặt trời, lại một ngày làm tiểu nhân đắc chí của Tống Nhị tiểu thư đã xong.


Nhưng! Cuộc sống võ lâm của Kim Đa Đa [đây là tên gọi kiếp trước, tha lỗi ta không thể quên được] mới chính thức bắt đầu!


Đừng quên, ta ngoài trừ là nhị tiểu thư của phủ lễ bộ thượng thư, vẫn là đệ

tử thứ ba mươi sáu của võ lâm bắc đẩu Huyền Thiên Tông, đồ đệ của tông

chủ đương nhiệm Huyền Thiên Tông, học trò yêu quý của “Ngọc y” Tư Đồ

Trường Nhạc.


Ban ngày tất cả chỉ là che mắt người, buổi tối mới

chính thức quyết định xem một tiểu thư con thiếp không được sủng ái như

ta có thể trở thành một kẻ cường đại hay không.


Từ khi cùng mỹ

nhân nhân sư phụ ký vào khế ước thầy trò bảy năm trước, ta liền bắt đầu

kiếp sống võ lâm. Nếu để cho phụ thân đại nhân biết ta gia nhập giang hồ lỗ mãng, không cần đợi sự nghiệp đi ăn máng khác được thực hiện ta đã

ra đi rồi. Thế nên ở trong chốn võ lâm ta dùng tên kiếp trước là — Kim

Đa Đa.


Cho dù còn chưa nhìn thấy võ lâm có dạng gì, trong chốn võ lâm cũng không có người biết ta là đồ đệ của mỹ nhân sư phụ, nhưng ta

vẫn tự xưng là nhân sĩ võ lâm, cũng tận lực thực hiện lời thề nhập môn

của ta: Vì võ lâm chính nghĩa phấn đấu đến cùng. Cho nên, luyện công tập võ chính là vương đạo.


Huyền Thiên Tông ở Phiếu Miểu Phong [ta

khẳng định tổ sư sơ khai ra Huyền Thiên Tông cũng là xuyên qua đến], nơi này địa thế xa xôi, không dễ lui tới, ta lại không thể rời khỏi Tống

phủ [đừng nói đùa, bắt ta hàng năm đứng ở đỉnh núi nhỏ đó, ta chắc chắn

sẽ phát điên!], thêm nữa là vấn đề tư chất của ta [thật xấu hổ], nên

trước tiên mỹ nhân sư phụ chỉ có thể dạy một ít công phu cơ bản cho ta,

để ta tự mình lĩnh ngộ, sau đó cách một quãng thời gian lại đến chỉ điểm một chút.


An bài như thế vốn không sai, có điều chỉ số mù đường

của mỹ nhân sư phụ cũng không bởi vì thường xuyên đến đây mà có xu hướng giảm xuống.


Bao nhiêu lần, ta ngồi một mình ở trước cửa sổ, chỉ

có một ngọn đèn mờ nhạt cô đơn bầu bạn, chờ đến khi thức ăn trên bàn đều nguội lạnh……


Bao nhiêu lần, ta đứng ở trước cửa, chỉ có vầng trăng khuyết chiếu xuống, chờ đến khi ánh trăng cũng tàn……


Tối tệ nhất là, mỗi lần nói đưa ta đến núi Tử Kim ngoại ô phía Tây kinh

thành luyện kiếm, lại đem ta đến đại nội hoàng cung, nếu không phải lăng ba vi bộ của ta luyện tốt, vài lần đã bị thị vệ cung đình coi là thích

khách bắt lại. Ta tức giận đến nỗi liên tục một tháng đi thám thính địa

hình núi non sông nước chung quanh.


Cứ như thế, đại nghiệp của ta làm sao có thể thực hiện?


Lần đầu thêu tranh thành công của những tiểu thư bình thường đều đưa cho tình lang làm túi gấm.


Ô…… Khổ thân ta, bức tranh thêu thành công đầu tiên của ta lại là thêu bản đồ đường để đưa cho sư phụ!


May mắn về sau, số lần lạc đường của mỹ nhân sư phụ có giảm xuống, không

uổng công ta hai mắt đỏ bừng đầu ngón tay đầy lỗ kim châm. Võ công của

ta rốt cục cũng có chút tiến bộ.


Khinh công và y thuật học tốt lắm, chưởng pháp cùng kiếm pháp cũng là không sai, nội công tâm pháp…… Ha ha, không cần nói ra.


Ta vốn muốn đem kiếm pháp đổi tên thành Lưu Tinh Hồ Điệp kiếm, nhưng hối

Ta vốn muốn đem kiếm pháp đổi tên thành Lưu Tinh Hồ Điệp kiếm, nhưng hối

lộ thật nhiều bánh trứng bồ đào mà mỹ nhân sư phụ vẫn không đồng ý. Bởi

vì sau khi đổi tên khinh công lần trước, sư phụ bị sư tổ đuổi chạy quanh Phiếu Miểu Phong. May mắn là lăng ba vi bộ của hắn tốt hơn sư tổ, nhưng vẫn bị bắt lưu lạc ở bên ngoài một ngày một đêm.


Sư phụ cho rằng ta không biết, kỳ thật mọi chuyện ta đều nắm rõ như lòng bàn tay, sư

phụ bị sư tổ đánh đuổi là vì hắn ăn hết toàn bộ bánh trứng; ở bên ngoài

lưu lạc một ngày một đêm, là vì lạc đường. Nhưng ta chưa dám nói với sư

phụ rằng muốn đem nội công tâm pháp đổi tên thành Du Già thần công.


Tổng thể mà nói, tu vi võ công của ta ở cả hai kiếp làm người đã là một tiến bộ rất lớn, nhưng đối với trên trăm năm cơ nghiệp của Huyền Thiên Tông

mà nói, là một bước lùi nghiêm trọng.


Không phải ta không cố gắng, chỉ là tư chất khó có thể siêu việt.


Cho đến một ngày, kỳ tích xuất hiện……


Những dòng trên đây đều là hồi tưởng, máy quay lại trở về với hiện trường đêm nay.


Vì không muốn để lộ ra quan hệ của ta cùng với Huyền Thiên Tông, nên bên

người ta chỉ có tiểu nha hoàn Thúy Vi, không giống đám Thư Vân đều có ít nhất hai người, chưa nói đến có hợp ý hay không, chỉ tính đến chuyện

người khác đều coi ta giống với mẫu thân, là một người chủ khó ở chung

đã đủ để ta không nhận thêm nha hoàn rồi. Có vài nha đầu sai vặt khác

nhưng buổi tối cũng không ở trong phòng hầu hạ. Thời điểm mỹ nhân sư phụ đột kích kiểm tra, ta sẽ lấy cớ để cho Thúy Vi đi nghỉ ngơi sớm một

chút. Đêm nay cũng như thế. Vì phòng ngừa vạn nhất, ta còn điểm huyệt

đạo của nàng, cam đoan nàng có một đêm mộng đẹp. Vừa rồi quên nói, công

phu điểm huyệt của ta cũng học rất tốt.


Thong thả đi đến trước

cửa sổ, có ánh trăng, còn có gió nhẹ, so với ban ngày mát mẻ hơn một

chút, trong không khí còn tỏa ra hương hoa nhàn nhạt. Lại nhớ tới cái

đêm nguyệt hắc phong cao cùng mỹ nhân sư phụ làm quen, so với hiện tại

thực sự là cách biệt một trời một vực. Ai, ánh trăng có, hoa tươi có, mỹ nhân có, soái ca ngươi ở nơi nào?


Lặng yên không một tiếng động, một hắc y nhân xuất hiện trước mắt. Ngẩng đầu nhìn lại đúng là một cái tiểu soái ca!


Hai gò má như bạch ngọc, cặp lông mày xinh đẹp, đôi con ngươi đang nhìn

chằm chằm ta thật giống như hai hồ nước biếc [nói rõ: là so sánh, con

mắt soái ca không phải màu xanh], mũi thẳng, hai cánh môi hồng phấn mím

chặt lại, cả người phát ra khí lạnh làm cho người ta không dám nảy ra ý

đồ đùa giỡn.


Biểu hiện khuôn mặt cũng lạnh lùng, nhưng không

giống kiểu cố ý nhạc cao ít người hoạ* giống như Thư Vân, mà vô hình

trung toát ra vẻ xa cách. Nhưng ta biết, chỉ cần hắn chịu cười, trên mặt sẽ có hai cái má lúm đồng tiền.


*Nhạc cao ít người họa: uyên thâm ít người hiểu.


“Duyệt Duyệt bảo bối!”


Ta nhào tới trước, cách khung cửa sổ [chú thích: cửa sổ đang mở] đem tiểu

soái ca ôm vào lòng. Tuy rằng úp mặt vào lòng hắn, nhưng vẫn có thể

tưởng tượng đến biểu tình bộ mặt của hắn — không thay đổi.


Thân thể tuy rằng không mềm mại giống như tiểu Thư Kiệt, nhưng cũng dẻo dai, tuy rằng không có hương sữa người ngửi người mê như tiểu Thư Kiệt

Kiệt, nhưng lại mang hương vị thanh thuần chỉ thiếu niên mới có. Chịu

Kiệt, nhưng lại mang hương vị thanh thuần chỉ thiếu niên mới có. Chịu

thôi, hôm nay không được ôm tiểu Thư Kiệt, đành phải ủy khuất ngươi.


Ta bị đẩy ra, có điều so với lần trước lâu hơn một chút.


Trên mặt tiểu soái ca quả nhiên vẫn lạnh lùng, chỉ nhếch đôi môi, thản nhiên phun ra hai chữ: “Đi thôi.”


Sau đó, hai cái bóng, một trước một sau biến mất ở trên không phủ lễ bộ thượng thư……


Tiểu soái ca là ai? Tiểu soái ca là Duyệt Duyệt bảo bối!


Quân Tử Duyệt, nam, mười lăm tuổi [Thiên Bảo năm thứ ba mươi năm, so với ta

lớn hơn một tuổi], nhân sĩ Lăng Quốc, người trong võ lâm, truyền nhân

đời thứ ba mươi bảy của Huyền Thiên Tông.


Ha ha! Đúng vậy! Truyền nhân đời thứ ba mươi bảy của Huyền Thiên Tông, cũng chính là đồ đệ của

Kim Đa Đa ta — truyền nhân đời thứ ba mươi sáu của Huyền Thiên Tông!


Lời này hiểu thế nào sao? Cái này lại phải xê dịch máy quay trở lại sâu trong trí nhớ của ta.


Nói năm đó tuổi còn nhỏ, lầm lỡ gia nhập Huyền Thiên Tông [mỹ nhân sư phụ:

Ngươi, ngươi, ngươi……], vốn định luyện tập một thân bản lĩnh thật tốt,

nhưng tiếc rằng trời đố anh tài [tư chất có hạn], mặc dù chăm chỉ hiếu

học [mỹ nhân sư phụ: ngất mất thôi], chung quy vẫn không thể tạo nên

nghiệp lớn, thẹn với sư tôn [không nghe được], đã suy nghĩ rất nhiều.

Suốt ngày đăm chiêu, vẫn không thoát khỏi số mệnh này.


Cho đến một ngày, kỳ tích xuất hiện……


Một ngày kia, có hai người đi đến Phiếu Miểu Phong. Một người là cố nhân

của sư tổ, một người chính là Quân Tử Duyệt năm mười hai tuổi.


Duyệt Duyệt bảo bối xuất thân từ võ lâm thế gia, vốn là một tiểu thiếu gia

được người người nâng niu yêu thương trong lòng bàn tay. Lại đột nhiên

phải chịu thảm hoạ diệt môn, nguyên nhân cụ thể không phải giang hồ trả

thù, đánh cướp đoạt bảo, thì cũng là giết người diệt khẩu, tóm lại, cả

nhà hơn tám mươi người chỉ còn lại một mình hắn. Cố nhân của sư tổ từng

có tình nghĩa sâu nặng với Quân gia, biết được tin tức không quản ngày

đêm đến cứu, nhưng cũng chỉ cứu được một mình Duyệt Duyệt bảo bối. Bởi

vì có chuyện quan trọng, không tiện mang theo một đứa nhỏ, liền đưa hắn

đến Phiếu Miểu Phong, muốn để hắn gia nhập môn hạ của mỹ nhân sư phụ,

lại không biết mỹ nhân sư phụ đã có đồ nhi Đa Đa.


Duyệt Duyệt bảo bối chính là thiên tài võ học chỉ có thể gặp mà không thể cầu trong

truyền thuyết, hơn nữa từ nhỏ đã tập võ, đúng là ứng cử viên sáng giá

nhất cho chức truyền nhân đời thứ ba mươi sáu trong cảm nhận của sư tổ,

chứ không phải là kẻ dung phấn chi tục, chỉ biết khoa chân múa tay như

ta. Tiếc rằng ta đã ra tay trước, mà quy củ một sư một đồ của Huyền

Thiên Tông tuyệt đối không thể sửa. Mắt thấy con vịt béo đến miệng lại

bay đi, sư tổ chỉ biết nghiến răng.


Đáng thương ta ngày ấy nói

khéo lại không khéo, lần đầu tiên bước vào Tiêu Dao cư của Phiếu Miểu

Phong, đến chiêm ngưỡng vị sư tổ vĩ đại, mà mỹ nhân sư phụ không biết có phải trùng hợp hay không trên đường dẫn ta đến Tiêu Dao cư lại bị lạc

vào trong một chốn hẻo lãnh nào đó. Chỉ còn mình ta đứng ở trong đại

vào trong một chốn hẻo lãnh nào đó. Chỉ còn mình ta đứng ở trong đại

sảnh của Tiêu Dao cư, quắc mắt coi khinh nghìn kẻ sĩ*……


*Quắc mắt coi khinh nghìn kẻ sĩ: Thể hiện thái độ phẫn nộ và khinh miệt kẻ địch, ở đây Đa Đa chỉ làm bộ thôi, mọi người không nên tin là chị ấy có gan

đấy.


Ô…… Ta sao dám trừng mắt! Chỉ chưa có không giống chó con quỳ rạp xuống mặt đất thôi!


Rút kinh nghiệm xương máu, trong cái khó ló cái khôn, ta nghĩ ra một cái biện pháp tuyệt hảo.


“Sư tổ…” Ta bày ra vẻ mặt vặn vẹo của một bông hoa cải bị héo: “Đa Đa vô

năng, trên xin lỗi sư tổ, sư tôn, không thể khiến Huyền Thiên Tông rạng

danh, dưới xin lỗi Quân công tử, cản trở tiền đồ rộng lớn của hắn. Nhưng từ khi Đa Đa nhập môn tới nay, đã quyết tâm dâng hiến trọn đời cho

Huyền Thiên Tông, sinh ra không phải anh tài, nhưng nhất định chết phải

oanh liệt!”


Chê cười, Huyền Thiên Tông không chỉ là sao bắc đẩu

của võ lâm, còn có hữu nghị sâu nặng với hoàng thất, đại thụ như vậy so

với phủ của lễ bộ thượng thư còn vững chắc hơn, ta kiên quyết sẽ không

buông tay.


“Khi ta nhập môn đã thề, tình nguyện gia nhập Huyền

Thiên Tông, ủng hộ Huyền Thiên Tông môn quy…… Cả đời phấn đấu vì võ lâm

chính nghĩa, sẵn sàng vì Huyền Thiên Tông cùng sư phụ mà hy sinh tất cả, vĩnh viễn không phản bội.”


Hơi tạm dừng, trong đại sảnh mọi người đã hóa thành tượng đá.


“Ta hiểu được, thời điểm Huyền Thiên Tông khảo nghiệm ta đã đến! Tuy rằng

lấy thực lực hiện tại của ta muốn hoàn thành nhiệm vụ còn có chút khó

khăn, nhưng ta tin tưởng, dưới sự lãnh đạo của sư tổ, sư tôn, dưới sự

duy trì của các vị đồng nghiệp võ lâm, ta nhất định có thể vượt qua thử

thách này, kiên quyết hoàn thành nhiệm vụ!”


“Cho nên, sư tổ, xin để ta thu nhận Quân công tử làm đồ đệ!”


“Cái gì!”


“Hắc hắc, Huyền Thiên Tông chúng ta chắc không quy định rằng sư tổ không thể truyền dạy võ công cho đồ tôn*, nhất là trong thời điểm sư phụ đang gặp khó khăn về thời gian đúng chứ?”


*Đồ tôn: đệ tử thế hệ thứ hai hay chính là đồ đệ của đồ đệ.


Oa! Cả nhà cao hứng!


Cố nhân của sư tổ thật cao hứng, hắn rốt cục có thể yên tâm mà đi làm chuyện quan trọng.[nghe nói là đi cua mỹ nữ]


Sư tổ thật cao hứng, hắn rốt cục không cần lo lắng chuyện Huyền Thiên Tông sẽ bị hủy hoại trong tay ta.


Mỹ nhân sư phụ thật cao hứng, hắn rốt cục có thể trở lại Tiêu Dao cư.


Duyệt Duyệt bảo bối…… hình như hơi mất hứng……


Ta cũng thật cao hứng, ta đã tạo nên tình thế bốn đời truyền nhân của

Huyền Thiên Tông cùng đồng hành một lúc đầu tiên và duy nhất trong lịch

sử!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận