Hệ Thống Xuyên Nhanh: Boss Phản Diện Đột Kích


Quốc sư trước kia nhận được tin tức, gấp gáp trở về liền nhìn thấy thi thể xếp thành núi trên Vân Mộng đài.


Máu tươi một đường uốn lượn chảy xuống, giống như tái hiện lại cảnh tượng năm đó.


"Lão quốc sư!"


"Ngài nhanh ngăn cô ta lại!"


"Cô ta có Ma Thần tương trợ, chúng ta đều không phải là đối thủ của cô ta."


Đi lên một người liền chết một người.


Quốc sư trước kia đã cao tuổi, râu dài phẳng phiu, bạch y tung bay, nhìn qua còn có mấy phần tiên phong đạo cốt.


Trên người Minh Thù dính không ít máu, không biết là cô hay là người khác, đôi mắt xâm nhiễm màu máu trên Vân Mộng trên đài chăm chú nhìn chằm chằm hắn.


Quốc sư trước kia phất tay, bốn phía an tĩnh lại.


"Trưởng công chúa." Quốc sư trước kia kêu một tiếng: "Ngươi đây là làm gì chứ? Người mất đã..."


"Người mất đã mất, cho nên ta càng hẳn là vì bọn họ báo thù, bằng không thì ai còn nhớ rõ oan khuất của bọn họ."


"..."


"Ngươi đến rất đúng lúc."


Tiếng gió dần dần nổi lên, mang theo mùi máu tanh nồng đậm càn quét về phía Hoàng Thành, chân trời một mảnh u ám.


-


Trậm chiến kia trên Vân Mộng đài kéo dài ba ngày, vô số người tiến lên muốn hạ gụ người tựa như ác quỷ kia.


Nhưngkết cục đều là đem mạng nhét vào Vân Mộng đài.


Lão quốc sư bị trọng thương, được người vệ ở phía sau.


"Không xong rồi... Yêu ma... Yêu ma đột nhiên bạo động!!"


Tin tức này như vòi rồng truyền khắp toàn bộ Vân Mộng đài, thậm chí cả toàn bộ Hoàng Thành.


Bọn hắn ở đây vây quét Minh Thù, vô số người bị gọi trở về.


Yêu ma nghe tin lập tức hành động, trong nháy mắt liền bao vây mấy tòa thành trì.


Mọi người cuống quít cho người chống cự, nhưng số lượng yêu ma vô cùng đông đảo, rất nhiều người lại bỏ mạng ở Vân Mộng đài, đại lục lâm nguy.


"Lão quốc sư, việc này có phải là cùng cô ta có quan hệ?"


Trong cơ thể cô thế nhưng là Ma Thần, yêu ma đều là nghe lời cô.


Lão quốc sư cũng khẽ nhíu mày, năm đó nếu như không phải là bởi vì Ma Thần cũng sẽ không náo thành bộ dạng ngày hôm nay.


Hắn vốn cho rằng ở bên trong Trầm Minh Uyên, cô sẽ không thể trở về, thật không nghĩ đến, cô chẳng những trở về mà còn mang theo một thân năng lực quỷ dị trở về.


Lão quốc sư tiến lên: "Công chúa điện hạ, yêu ma là ngươi gọi đến?"


"Không phải." Minh Thù nói: "Ta cùng yêu ma không có bất cứ quan hệ nào, trong thân thể ta cũng không phải Ma Thần."


Lão quốc sư có chút trừng lớn mắt: "Không có khả năng..."


Minh Thù cười lạnh: "Trầm Minh Uyên vạn vật toàn diệt, cho dù là yêu ma xuống dưới cũng không sống nổi. Vì sao ta có thể từ bên trong đi ra, ngươi không nghĩ tới sao?"


"Nếu như không phải Ma Thần thì là cái gì?" Lão quốc sư thì thào một tiếng, năm đó hắn là tận mắt nhìn thấy trong núi thây biển máu, Ma Thần bị yêu ma vây quanh.


Nó không có khả năng không phải Ma Thần.


"Công chúa điện hạ, bất kể như thế nào, hiện tại quan trọng nhất chính là chống cự yêu ma." Lão quốc sư đột nhiên nói: "Nếu yêu ma xâm chiếm đại lục, toàn bộ Vạn Kính Giới đều nguy hiểm."


"Liên quan gì tới ta? Ta ước gì bọn hắn đều giết hết các ngươi."


"Trưởng công chúa!"


"Ta là trở về báo thù a, quốc sư."


Thanh âm Minh Thù trầm thấp làm người ta sợ hãi: "Các ngươi giết cha mẹ ta, giết thân nhân của ta, còn muốn lúc này ta đi quan tâm đại lục?"


Quốc sư cùng Minh Thù không thể thỏa thuận, bọn hắn muốn tiêu diệt cô là không thể nào, quốc sư thấy cô cũng không có ý rời khỏi Vân Mộng đài liền nhanh chóng cho người đi chống cự yêu ma.


Quốc chủ còn bị cô trói trên Vân Mộng đài, lúc này cũng không chết, bị máu tươi tưới toàn bộ, cũng không biết muốn làm cái gì.


Tốc độ lần này yêu ma tiến đánh rõ ràng còn mạnh hơn so với ngàn năm trước.


Bọn hắn cấp tốc hướng về phía Vân Mộng đài, giống như nơi này có thứ gì đang triệu hồi bọn hắn.


Người còn ở trên Vân Mộng đài thống hận Minh Thù: "Còn nói không phải ngươi gọi đến!"


"Các ngươi cảm thấy như vậy thì đó chính là như vậy đi."


"Ngươi chính là ác quỷ!"


Minh Thù có chút nâng khóe môi lên, nụ cười mang theo tà ý.


Ác quỷ... Cũng là các ngươi ép.


Nếu như cha mẹ của cô còn sống, coi như để cô một đời ở Trầm Minh Uyên, cô cũng nguyện ý.


Chỉ cần bọn họ còn sống...


Cô chỉ có nguyện vọng đơn giản như vậy.


Yêu ma rất nhanh tới gần Hoàng Thành, lần này những lão tổ tông kia cũng ngồi không yên, dồn dập hiện thân, ngăn cản yêu ma lại bên ngoài Hoàng Thành.


Minh Thù ở trên Vân Mộng đài, có thể nhìn thấy ngoài thành lít nha lít nhít yêu ma, vô cùng vô tận.


"Bọn hắn là hướng đến ngươi?" Minh Thù hỏi thanh âm kia.


"... Ngươi sử dụng lực lượng của ta như thế, bọn hắn khẳng định phát hiện." Thanh âm kia không có phủ nhận.


"Ngươi được yêu ma hoan nghênh như thế?"


"Không chỉ yêu ma, nếu như những người trước mặt ngươi biết ta là cái gì, bọn hắn cũng sẽ đối nhân xử thế." Thanh âm kia hừ lạnh.


"Linh... Đến cùng là cái gì?" Cho tới bây giờ cô cũng chưa từng nghe qua.


Thanh âm kia trầm mặc một hồi: "Thời điểm Vạn Kính Giới hình thành, Thiên Đạo tạo ra chúa tể thế giới này. Mà ta là vạn linh hóa thân, nếu như trưởng thành... Thiên Đạo cũng không làm gì được ta, Thiên Đạo chính là muốn mạt sát ta. Ngươi phải nhớ kỹ, bất kể là ai cũng không thể tin tưởng, từ hôm nay trở đi, bọn hắn đều là kẻ thù của ngươi, mãi đến khi ngươi leo đến độ cao không người nào có thể rung chuyển, lúc đó Thiên Đạo cũng không thể làm gì."


"Bất quá..."


"Lần trước nếu ngươi thua liền sẽ vạn kiếp bất phục. Ta đem hết thảy đều ép trên thân thể ngươi, Minh Thù, không được mềm lòng."


Minh Thù nhìn về phía bầu trời âm u.


Mềm lòng...


Thân nhân của cô đều chết, cô mềm lòng với ai?


Những người này là kẻ thù của cô.


-


Yêu ma công thành, mục tiêu là Vân Mộng đài, trong mắt bọn hắn, Minh Thù là Ma Thần, nhất định là cô đưa những yêu ma này tới.


Tất cả mọi người cảm thấy không thể để cho yêu ma cùng Minh Thù tụ hợp.


Nhưng khi yêu ma đầu tiên đột phá phòng tuyến, thời điểm lên tới Vân Mộng đài không phải thần phục cô, mà là công kích cô.


Một con hai con, một đám đều là như thế.


Như thiêu thân lao đầu vào lửa, con ngươi đỏ ngầu nhào về phía Vân Mộng đài, giống như trên người cô có cái gì hấp dẫn bọn hắn.


Cho dù là bọn hắn ở trên Vân Mộng trên đài đều bị tự động coi thường...


"Chuyện gì xảy ra?"


"Có phải là nội chiến... Những yêu ma này không muốn Ma Thần xuất thế?"


"Không đúng, có phải là âm mưu?"


"Làm sao có thể, ngươi xem nhiều yêu ma chết như vậy..."


Mọi người hai mặt nhìn nhau, tình huống bây giờ có chút phức tạp, bọn hắn cũng không dám động, yêu ma mặc dù coi thường bọn hắn, nhưng nếu bọn hắn khẽ động, yêu ma liền sẽ công kích bọn hắn.


"Những yêu ma này giống như mất lý trí, trên người cô ta có thứ gì hấp dẫn bọn hắn..." Lão quốc sư nói.


"Thứ gì?"


"Không phải chính là Ma Thần... Chẳng lẽ bọn hắn muốn cướp Ma Thần?"


"Không phải là không có khả năng này."


Lão quốc sư suy tư một trận, suy nghĩ biện pháp, trước tiên rút lui khỏi Vân Mộng đài, để Minh Thù lại cho bọn hắn.


"Lão quốc sư như vậy không tốt đâu, vạn nhất những yêu ma này làm chướng nhãn pháp thì làm sao bây giờ?" Bọn hắn chẳng phải là để Ma Thần cùng yêu ma hội hợp?


"Tình huống của những yêu ma này không đúng." Lão quốc sư nói: "Bọn hắn giống như không phải đến tụ hợp, càng giống là..."


Đến giết cô.


Nếu quả như thật là đến giết cô, bọn hắn có thể đợi thời điểm bọn họ lưỡng bại câu thương lại động thủ, hiện tại bọn hắn nên bảo tồn thực lực.


Lão quốc sư uy vọng cao, hắn đều đã nói như vậy, những người còn lại tự phần mình đối mặt vài lần, nghe theo lão quốc sư.


Về phần những người bị Minh Thù bắt kia, bọn hắn lúc này đã không để ý tới.


Số lượng yêu ma quá nhiều, tự bảo vệ bản thân cũng rất khó khăn.


Giống như yêu ma trên toàn bộ Vạn Kính đều xuất hiện.


Trên Vân Mộng đài tất cả đều là yêu ma, những người còn lại đều co đầu rút cổ ở một bên khác trong Hoàng Thành.


Yêu ma có mục tiêu, đối với bọn hắn liền coi nhẹ hơn nhiều.


Vốn cho rằng Minh Thù sẽ cùng yêu ma đánh nhau trên Vân Mộng đài, nhưng kết quả ngoài ý muốn, yêu ma đột nhiên rời khỏi Vân Mộng đài, bắt đầu động thủ với những người còn lại.


"Lão quốc sư! Sao lại thế này?"


"Chẳng lẽ cô ta đã chết?" Có người suy đoán.


"Không có khả năng!" Trước đó bọn hắn nhiều người như vậy đều không làm gì được cô, hơn nữa Ma Thần còn đang ở trong cơ thể cô, cô làm sao có thể chết...


Nếu như lúc trước có thể giết chết Ma Thần, lão quốc sư cũng không cần phong ấn nó trong cơ thể cô.


"Có lẽ là yêu ma muốn ép Ma Thần ra..." Có người nói.


Đây cũng không phải là không thể nào, sự hiểu biết của bọn hắn đối với Ma Thần đến cùng cũng không nhiều bằng yêu ma.


Yêu ma có lẽ có biện pháp ép Ma Thần từ trong cơ thể cô ra thì sao?


"Làm sao bây giờ, yêu ma như điên cuồng, nhìn thấy người liền giết!"


"Người của các nới đều sắp ngăn cản không nổi."


Trước kia yêu ma tiếc mạng, đánh không thắng sẽ chạy, hiện tại những yêu ma này không quan tâm mà động thủ.


"Trước tiên nghĩ biện pháp lao ra khỏi vòng vây, cùng những người còn lại tụ hợp." Cuối cùng lão quốc sư hạ một mệnh lệnh.


Hoàng Thành bị yêu ma vây khốn, người bên ngoài không vào được, tiếp tục bị vây ở chỗ này chính là tử cục, trước hết nên lao ra.


-


Trên Vân Mộng đài, Minh Thù đứng bên trong vết máu nhìn Hoàng Thành phía dưới.


Hoàng Thành này đã từng là Hoàng Thành phụ hoàng cô tận tâm tận lực bảo vệ.


Thế nhưng đổi lấy chính là đồ sát.


"Phụ hoàng, mẫu hậu, Tân Ngọc ca ca, Minh Hi... Người giết chết các ngươi, một người đều không chạy thoát."


Thanh âm của cô rải rác ở trong gió.


Phía sau cô có không ít yêu ma quỳ xuống, từng tên đều run lẩy bẩy, hận không thể tìm một chỗ chui vào.


Minh Thù quay người nhìn về phía bọn hắn: "Từ hôm nay trở đi, ta chính là chủ nhân của các ngươi."


Có chút yêu ma không phục, tham lam lại hung ác trừng mắt về phía cô.


Minh Thù phất tay, yêu ma kia còn chưa kịp nói chuyện, trong nháy mắt biến mất trong không khí.

Minh Thù phất tay, yêu ma kia còn chưa kịp nói chuyện, trong nháy mắt biến mất trong không khí.


Minh Thù cười lạnh một tiếng: "Nếu biết trong thân thể ta là cái gì, liền hẳn phải biết ta khống chế lực lượng của nó, các ngươi đều không phải là đối thủ của ta."


Các yêu ma run đến lợi hại hơn: "Chủ nhân vạn tuế."


"Chủ nhân vạn tuế."


"Chủ nhân vạn tuế."


Tất cả mọi người trong Hoành Thành nghe thấy được thanh âm từ trên Vân Mộng đài truyền đến.


Yêu ma nhận chủ... Ma Thần, Ma Thần thật sự giáng lâm!


-


Vạn kính Vĩnh Thành ba mươi năm.


Hoàng Thành thất thủ.


Vạn kính Vĩnh Thành ba mươi hai năm.


Minh Thù mang theo yêu ma quét ngang tam châu mười quận, toàn bộ Vạn Kính bị yêu ma xâm chiếm, Nhân tộc lâm nguy.


Nghe nói có người từng giết chết cô, nhưng chỉ một khoảnh khắc cô liền sống lại, mang đến sức mạnh càng đáng sợ hơn.


Đó là lực lượng bọn hắn chưa bao giờ thấy qua nhưng lại không thể không sợ hãi.


Ma đầu!


Cô là Đại Ma đầu chân chính.


Đại Ma đầu giết không chết!


Vạn kính Vĩnh Thành ba mươi ba năm.


Minh Thù tại Hoàng Thành đăng cơ xưng Hoàng, niên hiệu Minh An.


Trong địa lao lạnh lẽo ẩm ướt, lão quốc sư quần áo tả tơi bị xích sắt khóa lại, đối diện giam giữ không ít người, có minh thị nhất tộc, người gọi là lão tổ tông, cũng có Hoàng tộc minh thị.


Nơi xa có yêu ma đi tới mở cửa nhà lao.


Lão quốc sư bị ép đi ra, những người còn lại cũng dồn dập bị mang ra.


Sau khi bọn hắn bị tóm lại vẫn luôn bị giam ở đây, người bên ngoài muốn cứu bọn hắn nhưng mỗi lần đều thất bại.


Người kia...


Trong ngàn năm trưởng thành đến tình trạng khiến người người sợ hãi.


Bọn hắn được đưa tới từ đường Hoàng thất.


Minh Thù mang y phục nền trắng hoa văn đỏ đứng trước từ đường.


"Quỳ xuống!"


"Đều thành thật một chút cho ta!"


Yêu ma mang người tới, dồn dập ép quỳ trên mặt, ai không phục trực tiếp động thủ, mãi đến khi quỳ xuống mới thôi.


Minh Thù quay người, khuôn mặt thiếu nữ mỉm cười: "Các vị, lại gặp mặt."


"Ma đầu! Muốn chém giết muốn róc thịt ngươi cứ trực tiếp tới, ta không sợ ngươi!" Nam nhân nào đó cứng cổ rống.


Minh Thù gật đầu: "Đừng nóng vội, đều sẽ chết."


Yêu ma dời cái ghế đến cho Minh Thù, cô thuận thế ngồi xuống.


"Quốc sư, ngươi có hối hận không?" Minh Thù nhìn về phía lão quốc sư trước.


Lão quốc sư sắc mặt tiều tụy, hắn ngẩng đầu, trên khuôn mặt dính đầy vết máu lộ ra thần sắc kiên định: "Chưa từng."


"Diệt trừ Ma Thần, bảo vệ Vạn Kính là chức trách của ta!" Lão quốc sư nói năng có khí phách.


Minh Thù nhếch môi khẽ cười, thanh âm nhẹ nhàng: "Ngươi thật sự cho rằng trong thân thể ta chính là Ma Thần?"


Lời này để người ở nơi này đều sửng sốt một chút.


Không phải Ma Thần thì là cái gì?


"Không có khả năng!"


"Nếu như là Ma Thần, sao ta có thể từ Trầm Minh Uyên ra ngoài? Nếu như là Ma Thần, vì sao yêu ma muốn giết ta?"


Trầm Minh Uyên, sinh linh diệt toàn.


Ma Thần cùng Thần Sáng Thế không giống bọn hắn, giết không chết, cho nên mới sẽ nghĩ đến việc ném vào bên trong Trầm Minh Uyên.


Cô chỉ là một người bình thường, cho dù dựa vào lực lượng của Ma Thần cũng không có khả năng từ Trầm Minh Uyên ra ngoài.


Chuyện này bọn hắn vẫn luôn không nghĩ rõ, chỉ cảm thấy có thể là Ma Thần có năng lực gì bọn hắn không biết.


Về phần yêu ma giết cô...


Chuyện này cũng rất dễ giải thích, thân thể cô cho dù có Ma Thần nhưng cũng là một nhân loại.


Yêu ma làm sao lại để một nhân loại trở thành vật dẫn của Ma Thần.


Nhưng bây giờ Minh Thù nói cho bọn hắn biết, có lẽ từ lúc vừa mới bắt đầu bọn hắn đã sai.


"Ma Thần cùng Thần Sáng Thế đồng thời rơi xuống, căn bản không có cơ hội phục sinh." Thanh âm của Minh Thù truyền đến trong tai tất cả mọi người: "Thứ các ngươi tự cho là Ma Thần, cho tới bây giờ cũng không phải là Ma Thần."


Lão quốc sư gấp gáp nhìn chằm chằm Minh Thù, phảng phất là phán định cô nói dối.


Minh Thù đưa tay, linh khí quấn quanh đầu ngón tay cô, linh khí lan toả toàn bộ từ đường, bọn hắn giống như vẫy vùng trong đại dương linh khí, đau đớn trên người biến mất, vết thương tựa hồ cũng khép lại.


Con người lão quốc sư có chút co lại, linh khí sẽ không đến gần yêu ma...


Thời điểm mọi người ở đây đang cảm thấy dễ chịu, khí tức ác liệt ập đến, đám người thức tỉnh, bốn phía không biết khi nào nổi lơ lửng vô số ngân châm...


Không, không phải ngân châm.


Là linh khí ngưng tụ thành linh châm.


Đám người kinh ngạc nhìn về phía thiếu nữ ngồi trên ghế, váy rủ xuống, không gió mà bay, mấy đám linh khí giống như hài tử bướng bỉnh vòng quanh tay cô.


Ma Thần làm sao có thể điều khiển linh khí như thế, cho dù là một vài lão gia hỏa cũng không làm được như vậy.


Lúc này thiếu nữ làm cho cảm giác của bọn hắn tan vào bên trong linh khí, cô chính là một bộ phận của linh khí.


Cảnh tượng này quá quỷ dị.


"Hiện tại các ngươi còn cảm thấy trong thân thể ta là Ma Thần sao?" Giọng nói thiếu nữ vang lên, linh châm tẫn tán, không khí lưu thông.


Người ở chỗ này không một ai nói chuyện.


Trước đó bọn hắn rất chắc chắn, nhưng bây giờ...


Bọn hắn không xác định.


"Không phải Ma Thần... Đó là cái gì!?" Người nào đó trong góc xó xỉnh run rẩy hỏi.


"Ngươi không có tư cách biết."


"..."


Lão quốc sư thần sắc trố mắt, ánh mắt đăm đăm, Minh Thù gọi hắn hai tiếng, ánh mắt tiêu cự mới định trên người Minh Thù.


"Lão quốc sư, ngươi có lời gì muốn nói không?"


Lão quốc sư bình tĩnh nhìn Minh Thù một hồi, cánh môi khẽ động một cái, một lúc lâu mới có âm thanh phát ra: "Ngươi muốn giết chúng ta để báo thù cho cha mẹ của ngươi, có thể, chuyện năm đó là ta chủ trương, một mình ta gánh chịu, những người khác không liên quan, ngươi... Thả bọn hắn đi."


"Thả?"


Minh Thù buồn cười, nụ cười châm chọc lại lương bạc.


"Lời này ngươi cũng nói ra được?"


"Trưởng công chúa, ngươi có oán giận cứ hướng đến ta." Lão quốc sư nói.


"Năm đó ta để ngươi hướng đến một mình ta, tại sao ngươi không đồng ý?" Minh Thù nhìn xuống dưới, nở nụ cười xán lạn.


Lúc trước cô cầu xin hắn như vậy, cô nguyện ý từ bỏ hết thảy, chỉ cần hắn buông tha cho thân nhân của cô.


"Các ngươi lúc trước ai nghe ta? Ngươi, ngươi..." Người Minh Thù chỉ qua dồn dập gục đầu xuống, không dám nhìn cô: "Hay là ngươi? Thời điểm ta cầu xin các ngươi, các ngươi không nghe thấy sao? Quốc sư, ngươi thật sự là buồn cười."


"Minh Thù, lúc trước chúng ta cũng là vì đại lục!"


Minh Thù thu liễm cảm xúc dư thừa trên mặt lại: "Hiện tại ta cũng là vì báo thù cho cha mẹ ta."


"..."


"Sự kiện kia ta không có tham dự, ta không biết, ta thật sự không biết, đều là bọn hắn trù hoạch." Một người trong Hoàng tộc minh thị không chịu nổi trường hợp như vậy, bắt đầu cầu xin tha thứ.


"Ta cũng không biết, Minh Thù, trưởng công chúa... Ta cái gì cũng không biết, sự kiện kia đều là Thái Thượng Hoàng trù hoạch."


"Đúng, là trù hoạch, là uy hiếp chúng ta, nếu như chúng ta không nghe hắn, hắn liền để chúng ta chôn cùng, chúng ta không muốn chết."


"Công chúa điện hạ tha mạng."


Người còn sống năm đó của Hoàng tộc minh thị, từng người đều bắt đầu cầu xin tha thứ.


Thái Thượng Hoàng —— quốc chủ tiền nhiệm.


Lúc trước chính là hắn đề nghị quốc sư giết chết cha mẹ của cô, sáu trăm ba mươi chín mạng người.


Mà lúc này vị Thái Thượng Hoàng này cũng ở trong đám người, Minh Thù cho người bắt hắn lên.


Thái Thượng Hoàng đã cao tuổi, cùng nam nhân năm đó khí phách hăng hái, nắm chắc thắng lợi trong tay, muốn một mạch trảm thảo cha mẹ cô hoàn toàn không giống.


Hắn lúc này chật vật không chịu nổi, thậm chí lộ ra mấy phần đáng thương.


Thời điểm Hoàng Thành bị công phá, hắn muốn cùng người chạy, kết quả bị Minh Thù mang theo yêu ma chặn lại, một mực bị giam bên trong địa lao.


Mãi đến khi Minh Thù hạ hết tam châu mười quận, đăng cơ xưng Hoàng.


Thời điểm năm đó quốc sư mang Ma Thần trở về chính là hắn một đường cùng đi, thậm chí Minh Thù giả chết, bị quốc sư mang đi cũng là hắn một tay trù hoạch.


Hắn vẫn luôn dã tâm bừng bừng, mong muốn không chỉ là một cái vương vị mà là hoàng vị chí cao vô thượng.


Lúc ấy Minh Thù là người thừa kế duy nhất, lợi dụng chuyện của Ma Thần thuận lợi diệt trừ cô.


Chưa từng nghĩ đến Minh Thù lại trở về, còn bị quốc chủ biết được chân tướng.


Hắn cảm thấy không thể chờ đợi thêm nữa, thế là lợi dụng chuyện của Ma Thần thuận lý thành chương bức vua thoái vị.


Nhiều năm như vậy, hắn âm thầm kết bè kết cánh, cộng thêm có quốc sư tương trợ, bức vua thoái vị thuận lợi đến làm cho hắn cũng ngoài ý muốn.


"Ta còn phải gọi ngươi một tiếng hoàng thúc." Minh Thù nói: "Ngươi thế nhưng là đệ đệ của phụ hoàng ta, ban đêm ngươi không gặp ác mộng sao?"


Con ngươi đục ngầu của Thái Thượng Hoàng nhìn về phía Minh Thù, trên khuôn mặt chất đầy nếp nhăn lờ mờ còn có thể nhìn thấy phong thái của ngày xưa.


Hắn chậm chạp phun ra mấy chữ: "Thắng làm vua thua làm giặc, kẻ thắng làm vua."


Hắn không hối hận lựa chọn lúc trước của mình.


"Được." Minh Thù gõ gõ ngón tay trên ghế: "Hay cho một câu thắng làm vua thua làm giặc, kẻ thắng làm vua. Đã như vậy, vậy ta cũng không cùng các ngươi nói nhảm."


Minh Thù vẫy gọi, yêu ma bưng khay tới.


Lão quốc sư nhịn không được lên tiếng: "Công chúa điện hạ, ngươi muốn giết nhiều người oan uổng như vậy?"


Minh Thù cười một chút: "Ngươi cảm thấy như vậy thì đó chính là như vậy đi."


Lão quốc sư liếc nhìn cô một cái: "Phụ hoàng cùng mẫu hậu ngươi có lẽ cũng không hi vọng tay ngươi nhiễm máu tươi, công chúa điện hạ, sau này ngươi sẽ hối hận."


"Tuyệt đối không." Minh Thù ngữ khí kiên định: "Coi như giết các ngươi ta sẽ chết, hôm nay các ngươi cũng phải chết."


Ở trong mắt cô, những người này tuyệt đối không vô tội.


Mặc kệ là lý do gì, bọn hắn đều phản bội phụ hoàng cô.


Phản bội đế vương, đáng chém.


"Ha ha ha ha..."


Thái Thượng Hoàng cười lớn bưng chén rượu lên, uống một hơi cạn sạch.


"Thái Thượng Hoàng!"


Rượu độc mất mạng trong phút chốc, Thái Thượng Hoàng liền câu nói sau cùng cũng không nói ra được.


Lão quốc sư thở dài, tiếp nhận rượu độc: "Công chúa điện hạ, bách tính đại lục là vô tội, hi vọng ngươi có thể bỏ qua cho bọn họ."


Minh Thù từ chối cho ý kiến.


Lão quốc sư lắc đầu, hắn đã không quản được đại lục này.


Một nửa người đều lần lượt chết, còn lại có chút huyết tính cũng uống một hơi cạn sạch rượu độc.


Mà những tham sống sợ chết gào khóc, không muốn uống rượu độc.


Cuối cùng bị yêu ma án lấy, toàn bộ rót vào.


Người nằm ngổn ngang lộn xộn bên ngoài từ đường.


Minh Thù đứng dậy đi vào từ đường, đốt hương, cung kính quỳ xuống.


"Phụ hoàng, mẫu hậu, Tân Ngọc ca ca, Minh Hi, mối thù của các ngươi ta đã thay các ngươi báo, ta biết, có lẽ ta đã trở thành một người các ngươi chán ghét, các ngươi không hi vọng ta biến thành dạng này, thế nhưng... Thật xin lỗi, ta chỉ có thể làm như thế, ta hận bọn hắn, bọn hắn nhất định phải nợ máu trả bằng máu."


Minh Thù dập đầu lạy ba cái, cũng không quay đầu lại rời khỏi từ đường.


"Đi tổ địa."


-


Tổ địa Minh thị, các lão tổ tông còn sống đều chọn trở lại tổ địa, thời điểm Minh Thù đến, ba vị tổ tiên minh thị đã đợi ở cửa vào.


Ba vị tổ tiên minh thị đã rời khỏi núi, đã cùng Minh Thù động thủ một lần, chỉ bất quá không phải là đối thủ của cô nên về đến nơi này.


Minh Thù đứng bên ngoài, cùng bọn hắn nhìn nhau từ xa.


"Ta chỉ hỏi một câu." Minh Thù cất giọng: "Lúc trước có phải các ngươi nhận mệnh chém giết phụ hoàng cùng mẫu hậu ta!"


"Phải." Một vị tổ tiên trong đó lên tiếng: "Ngươi mang Dị Linh, vốn cũng không nên còn sống."


Dị Linh...


"Các ngươi biết trong thân thể ta không phải Ma Thần?"


"Phải."


"Chẳng lẽ ta không phải con cháu trong minh thị nhất tộc?"


"Phải."


"Thân là tổ tiên, các ngươi đối với hậu bối của mình như thế? Các ngươi biết rõ quốc sư không để ý tới ý nguyện của ta, hắn mới là kẻ cầm đầu, các ngươi lại giết cha mẹ ta, chính là vì cái gọi là chặt đứt nhân mạch của ta trên thế giới này?"


"Đứa bé, ngươi còn rất trẻ tuổi, rất nhiều chuyện cũng đều không hiểu." Vị tổ tiên nào đó thở dài.


"Các ngươi cho tới bây giờ đều chưa từng cho ta cơ hội để ta hiểu."


"..."


"Đứa bé..."


Minh Thù không muốn nghe bọn hắn nói, quay người rời đi: "Các ngươi là tổ tiên minh thị, ta sẽ không làm gì các ngươi, từ nay về sau các ngươi liền trông coi tổ địa đi."


"Đứa bé! Dị Linh không được giữ lại!"


Thanh âm của tổ tiên bị trận pháp ngăn cách, Minh Thù quay đầu nhìn lại, tổ địa đã hiện ra một mảnh hư vô.


Dị Linh không được giữ lại...


"Ngươi sẽ làm thế nào?" Thanh âm kia đột nhiên vang lên.


"Đã từng có người dạy ta cái nào là đúng sai, dạy ta bảo hộ đại lục, thế nhưng có một ngày có người dùng hành động vô tình nói cho ta biết, đúng sai cũng không phải là trọng yếu."


Minh Thù nhìn về phương xa, ánh mắt thâm thúy sâu thẳm, giống như đang nhìn ai xuyên thấu qua hư không.


"Ta không sẽ phản bội ngươi."


Dưới thiên địa này, Minh Thù nói với nó một lời hứa.


Thân thể Minh Thù bị ánh sáng bao phủ, một đoàn tuyết trắng đột ngột xuất hiện bên người cô.


"Ai, rốt cục đã ra ngoài!" Đoàn tuyết trắng dễ chịu giang tứ chi ra, sau đó kít một cái bổ nhào vào trên mặt Minh Thù.


Minh Thù đưa tay lấy nó xuống, một đoàn nhỏ xíu, lông xù mềm mại vô cùng dễ chịu.


"Ngươi chính là Ma Thần?"


"Đã nói với ngươi, ta không phải Ma Thần!" Đoàn tuyết trắng bất mãn: "Ai là loại sinh vật cấp thấp kia."


"... Ma Thần nổi danh cùng Thần Sáng Thế, sinh vật cấp thấp?"


"Hừ." Đoàn tuyết trắng ngạo kiều hừ một tiếng: "Hắn tính là gì."


Minh Thù không phải lần đầu tiên nghe thấy nó khinh thường Ma Thần.


"Sao ngươi lại ra được?"


"Lời thề nha."Con ngươi đen bóng như đá quý của đoàn tuyết trắng nhìn chằm chằm Minh Thù: "Ngươi nói lời thề với ta, cho nên ta liền có thể ra ngoài."


Minh Thù: "..." Đây là cái thao tác gì?


Đoàn tuyết trắng lay tay chỉ cô: "Ngươi có đói bụng không?"


Minh Thù sờ sờ bụng, hình như có chút đói.


Vừa rồi cô rõ ràng không đói bụng...


-


Minh Thù đem những người lúc trước tham dự sự kiện Vân Mộng đài, từng người từng người đều tìm ra.


Trên đại lục liền lưu truyền ra, quốc chủ tân nhiệm là một ma đầu.


Mặc dù lời này cũng không sai...


Dù sao cô thế nhưng là mang the đại quân yêu ma, đây không phải ma đầu thì là cái gì?


Nhân loại chiếm cứ đại lục nhiều năm như vậy, hiện tại đã bị yêu ma xâm chiếm, giờ phút này bọn họ là chủ nhân của đại lục.


Nhân loại không ngừng liên hợp lực lượng khởi xướng tiến công Minh Thù, muốn chiếm đại lục trở về.


Nhưng cuối cùng đều là thất bại.


Minh Thù ngồi vững vững vàng vàng ngôi vị quốc chủ này.


Đương nhiên là có người không biết mệt tạo phản, mặc dù cuối cùng đều bị yêu ma trấn áp xuống.


Nhân loại phải có huyết tính, không thể tự kiềm chế thần phục bên dưới yêu ma.


Đây là một vài khẩu hiệu trên đại lục.


Sau khi Minh Thù mang theo yêu ma quét ngang mấy thế lực tạo phản tương đối lớn, toàn bộ đại lục tựa hồ liền an tĩnh trở lại.


Bất quá chuyện yêu ma tập kích người cũng thường xuyên phát sinh, coi như Minh Thù hạ lệnh cấm chỉ, cũng sẽ có yêu ma đánh lén nhân loại.


"Chủ nhân, không phải chúng ta muốn ăn người, chúng ta đói a!" Tập thể yêu ma tố khổ.


"Đúng vậy chủ nhân, không ăn một bữa đói đến hoảng."


"Đói gầy, liền đối tượng cũng không tìm được."


Minh Thù vuốt vuốt cái trán: "Trước đó các ngươi không ăn, không phải cũng khỏe mạnh?"


"... Cả ngày nhìn một đám đồ ăn nhảy nhót tưng bừng đồ ăn ở trước, chủ nhân, chúng ta không khống chế nổi chính mình." Yêu ma ủy khuất.


Bọn hắn cùng nhân loại vốn chính là thiên địch.


Giống như nhân loại ăn cá, ăn thịt, bọn hắn không giống ở việc tổn thương sinh linh.


Kỳ thật mọi người trừ giống loài khác biệt cũng không có gì không giống.


Minh Thù: "..."


Cuối cùng Minh Thù suy nghĩ một biện pháp để yêu ma làm việc cho nhân loại, nhân loại mỗi ngày lấy huyết dịch làm thù lao.


Yêu ma kỳ thật cũng không cần ăn quá nhiều, một yêu ma, một tháng uống một chén máu như vậy là đủ rồi.


Yêu ma: "..."


Làm việc không thể nào, đời này cũng không thể làm việc.


Minh Thù trầm mặc nhìn bọn hắn một chút.


"Chủ nhân anh minh."


Các yêu ma nhanh như chớp chạy ra khỏi đại điện.


"Ngươi vừa rồi sao lại đáp ứng chủ nhân?"


"Không phải ngươi hô trước sao?"


"Ta nghe thấy ngươi hô, ta mới hô."


"Ta không có hô!"


Mấy yêu ma không thừa nhận, dồn dập phủ nhận không phải bọn hắn lên tiếng trước.


Bọn hắn mới sẽ không thừa nhận, mới vừa rồi là bị ánh mắt của Minh Thù dọa cho sợ hãi.


-


Vạn kính Minh An hai trăm hai mươi hai năm.


Hai trăm năm nay, toàn bộ đại lục rất sợ hãi cô, bởi vì năng lực kia của cô quá quỷ dị, chí ít chết một lần liền sẽ bộc phát ra lực lượng cường đại đến cơ hồ không cách nào chống cự.


Tất cả mọi người hi vọng cô chết đi.


Nhưnh lại không có ai muốn cô chết.


Hôm nay, Minh Thù triệu tập đại thần ở Vô Cực điện.


Thiếu nữ trên long ỷ không có hình tượng chút nào cầm trái cây lại gặm, trong đám đại thần có yêu ma cũng có nhân loại, bọn hắn hiện tại là hỗ trợ lẫn nhau...


Đại khái là vậy.


Nếu như yêu ma không dùng ánh mắt nhìn đồ ăn nhìn bọn hắn.


Nhiều năm như vậy, trừ mấy năm đầu cô làm cho đại lục không được an bình, thời gian sau đó tựa hồ trầm mê ăn uống, cũng không có náo ra chuyện gì.


Công thêm yêu ma bây giờ phụng cô làm chủ, dẫn đến toàn bộ đại lục một mảnh hài hòa.


Có đôi khi một tháng cũng chưa chắc sẽ gọi bọn hắn tới một lần, ngày hôm nay không biết vì sao lại gọi tất cả mọi người tới.


"Biết ngày hôm nay gọi các ngươi tới làm gì không?" Thiếu nữ trên long ỷ cơ hồ không có gì biến hóa, vẫn là bộ dáng trước kia, chỉ là trên người cô đã không còn tìm thấy nửa phần lệ khí, chỉ làm người ta muốn thân cận ôn hòa.


Nhưng mọi người đều biết, vị quốc chủ này của bọn hắm căn bản cùng không dính dáng đến hai từ ôn hoà.


"Không biết..." Có người yếu ớt đáp một tiếng.


Minh Thù phất phất tay: "Tất cả ngồi xuống đi, đứng lâu mệt mỏi."


Đám người: "..."


Mỗi người bọn hắn hai mặt nhìn nhau một hồi, ngồi trên mặt đất.


Dù sao nơi này không có cái ghế nào cho bọn hắn ngồi.


"Lần này ta gọi các ngươi đến là vì tuyển quốc chủ đời tiếp theo."


"..."


Bên trong Vô Cực điện hoàn toàn tĩnh mịch.


Cô làm quốc chủ khá tốt, làm sao lại muốn chọn quốc chủ đời tiếp theo? Chẳng lẽ không hẳn là tự cô sinh thái tử sao?


"Chủ nhân, ngài còn chưa thành hôn, con cái từ đâu đến a?" Yêu ma nào đó ngay thẳng đến đặt câu hỏi.

"Chủ nhân, ngài còn chưa thành hôn, con cái từ đâu đến a?" Yêu ma nào đó ngay thẳng đến đặt câu hỏi.


"Đương nhiên là chọn từ trong những người các ngươi."


"Chủ nhân có ý gì?"


"Muốn chọn chồng sao?"


"Không thể nào... Chủ nhân chướng mắt ta a."


"Thật đáng sợ, chạy mau."


Yêu ma lấy tốc độ nhanh nhất dồn dập lui về phía sau, đem trận doanh phía trước giao cho nhân loại.


Đám người: "..."


Có ý tứ gì a?!


Tốt xấu gì cũng coi như đồng liêu, bình thường tạo điều kiện cho các ngươi ăn, trong thân thể các ngươi đều là máu của bọn hắn! Các ngươi chính là báo đáp như thế?


Trong Vô Cực điện cũng chỉ có mấy năm đầu tương đối nghiêm túc, về sau yêu ma ở trên điện hồ nháo, sau khi thấy Minh Thù không có xử lý bọn hắn, mọi người ở Vô Cực điện kỳ thật đều tương đối buông lỏng, nói nhao nhao thậm chí động thủ, chỉ cần không hủy đi Vô Cực điện đều bình thường.


Minh Thù không thèm để ý bọn hắn hỗ động: "Các ngươi bỏ phiếu đi."


Số phiếu nhiều nhất... Quốc chủ hạ nhiệm?


Đây là thật sự là muốn trực tiếp tuyển quốc chủ hạ nhiệm ở Vô Cực điện a?!


Tùy tiện như vậy sao?


"Không cần chọn yêu ma, chọn nhân loại là được." Minh Thù lại bổ sung một câu.


"Đột nhiên bị tước đoạt quyền bầu cử" các yêu ma: "..." Kỳ thị! Đây là kỳ thị!


Yêu ma nào đó không phục nhấc tay đặt câu hỏi: "Chủ nhân, chúng ta có quyền bỏ phiếu không."


Minh Thù con ngươi híp lại, cười đáp: "Có."


Các yêu ma lúc này mới an phận xuống.


Đám đại thần hai mặt nhìn nhau một hồi, không biết Minh Thù đây là nói thật hay là trò đùa.


Cuối cùng các yêu ma đã ném xong phiếu, đám đại thần mới hành động.


"Kẻ có số phiếu cao nhất —— Thu Phong."


Thu Phong là một nam tử dáng dấp rất đẹp mắt, đột nhiên bị điểm tên, hắn còn có chút mờ mịt.


Đám người dồn dập nhìn về phía vị Thu Phong này, nếu như vị phía trên chơi thật sự, vậy Thu Phong chính là quốc chủ hạ nhiệm.


Minh Thù nhìn thống kê số phiếu một lần.


Cô lấy ngọc ấn của quốc chủ ra, từ trên long ỷ đứng dậy, đám người có chút nín hở, ngọc ấn đều lấy ra, đây là chơi thật sự?


Thu Phong cũng không dám tiến lên, thậm chí có chút muốn lui về phía sau.


Bình thường biểu hiện quá tốt rồi sao?


Rõ ràng mình không có cảm giác tồn tại gì, tại sao lại bị tuyển chọn rồi?


Minh Thù đi lên phía trước hai bước, ánh mắt đảo qua đại điện, rơi vào trên người Thu Phong.


Thu Phong: "..."


Nhìn ta làm gì nha!


Rất sợ hãi!


Minh Thù mấp máy môi đỏ: "Đan Quân."


Hai chân Thu Phong mềm nhũn, xém chút quỳ xuống, nhưng lấy lại tinh thần giống như không đúng, không phải gọi mình.


Đan Quân không phải hắn a!


Đan Quân bị điểm tên đứng trong góc xó xỉnh, lúc này một mặt mơ màng, số phiếu cao nhất không phải Thu Phong sao? Gọi hắn làm gì?


Minh Thù giương ngọc ấn lên về phía hắn.


Đan Quân: "..."


Nghiêm túc sao?


"Quốc chủ." Đan quân phù phù quỳ xuống: "Quốc chủ, vi thần không dám."


"Tới."


Đan Quân: "..." Không đi qua được hay không.


Đương nhiên không được, Đan Quân lề mà lề mề đi qua, quỳ gối dưới bậc thang.


Minh Thù từng bước từng bước đi xuống, đưa ngọc tới.


Đan Quân nuốt một ngụm nước bọt, run rẩy vươn hai tay, trong đầu hắn đã tưởng tượng ra các loại đồ vật để ngổn ngang, nhưng cuối cùng trong lòng bàn tay hắn xác thật bị đặt vào một viên ngọc ấn.


"Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là quốc chủ."


Minh Thù dưới tầm mắt kinh ngạc của đám đại thần mang theo yêu ma rời đi.


Đại điện trong nháy mắt trống trải, sự trầm mặc không ngừng lan tràn, không ai đánh vỡ sự trầm mặc.


-


Quốc chủ Ly Dương Quốc giao thế đến quỷ dị, nhưng không lâu sau khi Minh Thù giao ngọc ấn của quốc chủ ra,, Vạn Kính Giới liền hỗn loạn.


Nhân loại cùng yêu ma đồng thời chết đi không ít, không có ai biết là vì cái gì.


Chỉ biết vào một ngày, một phương hướng nào đó phát sinh đánh nhau kịch liệu, về sau yêu ma biến mất, không còn có dị thường xảy ra.


Đan Quân lần nữa nhìn thấy Minh Thù là ở trong Tháp Thiên Khải.


Cô bị xích vàng to bằng cánh tay khóa trên một cây trụ.


Mà cô nhìn qua rất nhàn nhã, tựa hồ đối với tình cảnh của mình đã sớm có đoán trước.


Trong đầu Đan Quân xuất hiện vài chuyện kỳ quái, tòa tháp này cùng hắn có quan hệ, người trước mặt này cũng cùng hắn có quan hệ.


Tháp Thiên Khải.


Làm Vạn Kính Giới xuất hiện không cách nào thay đổi cục diện, Tháp Thiên Khải liền sẽ bắt đầu thanh lý, mà lúc này quốc chủ của hắn rõ ràng chính là bị thanh lý.


"Quốc chủ." Đan Quân cúi đầu: "Ngài truyền ngôi quốc chủ cho ta, là đã sớm biết..."


"Ta vào đây, các ngươi nên cao hứng." Minh Thù cắt đứt hắn: "Từ nay về sau, không còn có yêu ma, cũng không còn có tên ma đầu này."


"Quốc chủ..." Thanh âm Đan Quân run rẩy.


Bọn hắn là sợ hãi cô, nhưng nhiều năm như vậy, yêu ma bị cô áp chế xuống, kỳ thật cũng không có diện mục đáng ghét như vậy.


"Mạng thôi." Minh Thù giật giật xích vàng trên tay, cười đến có chút châm chọc.


Nó nói đúng, Thiên Đạo không cho phép nó tồn tại, bởi vì cuối cùng nó sẽ thoát ly khống chế.


Cho nên nó nói với mình, thời điểm Thiên Đạo muốn động thủ, cô giao ngôi quốc chủ ra, vốn cho là mình có thể buông tay đánh cược một lần.


Không nghĩ tới...


Ách.


Không đánh chết cô, liền đem cô tới nơi này.


"Quốc chủ..."


Minh Thù phất phất tay: "Đi đo."


Đan quân trầm mặc vài giây, liền dập đầu mấy cái: "Quốc chủ, bảo trọng."


Minh Thù cười lên: "Yên tâm, ta nhất định sẽ ra ngoài."


Thân thể Đan Quân cứng đờ.


Minh Thù ý vị không rõ cười một chút, sau đó nhắm mắt lại, phất tay với hắn, ra hiệu hắn đi nhanh lên.


Thân ảnh Đan Quân dần dần biến mất.


Minh Thù một hồi lâu mới mở mắt ra, cô nhìn nơi Đan Quân vừa quỳ, lần nữa nhắm mắt lại.


Vạn kính chi chủ...


Lúc này Minh Thù mới biết được, mình nguyên lai là là có khắc tinh.


Trận chiến trước đó, Minh Thù đã thấy được lực lượng của Thiên Đạo, đó là lực lượng siêu việt giờ phút này cô không có cách nào vượt qua được.


Cũng là đến bây giờ, cô mới hiểu được quốc sư lúc trước tại sao lại muốn nhắm vào mình như vậy.


Vào lúc đó, mỗi một đời quốc sư đều là do vạn kính chi chủ tự mình chọn lựa người đảm nhiệm, mà nhiệm vụ của vạn kính chi chủ chính là bảo vệ cho an toàn của đại lục.


Giống như chức trách của cô khi thân là trưởng công chúa.


Cũng không hẳn là như vậy...


Đối với vạn kính chi chủ mà nói, bọn hắn sẽ chỉ ra lệnh thanh trừ nguy hiểm, sẽ không quản đạo lí đối nhân xử thế.


Bọn hắn muốn chỉ là dưới tổn thất ít nhất đạt được mục đích.


Vạn vật chi linh sẽ thoát ly khỏi khống chế của Thiên Đạo, vạn kính chi chủ tiếp nhận chỉ lệnh của Thiên Đạo, bóp chết hết.


Cho nên...


Trong không gian trống vắng, tiếng cười nhẹ của thiếu nữ vang lên.


Cái gì công bằng chính nghĩa.


Đều là giả!


Bọn hắn vì mục đích của mình không từ thủ đoạn, lại muốn rêu rao vì đại lục, vì tất cả mọi người.


Buồn cười đến cực điểm.


Cái gì Thiên Đạo, cái gì vạn kính chi chủ... Một ngày nào đó, cô sẽ rời khỏi nơi này.


-


Vạn kính Trường Ninh ba trăm bảy mươi ba năm.


Đức Vương mưu phản, dẫn người tiến vào Tháp Thiên Khải, Minh Thù ở Tháp Thiên Khải chờ đợi cực kỳ lâu, đồng thời làm khó dễ Tháp Thiên Khải.


Nhiều năm như vậy cô đã mò hết Tháp Thiên Khải, cũng lục lọi ra làm thế nào để áp chế vạn kính chi chủ, khắc chế khắc tinh của cô không thể xuất hiện.


Nhưng Tháp Thiên Khải vẫn là một đối tượng làm khó.


Sau đó cô cùng Tháp Thiên Khải đạt thành hiệp ước, thả cô rời khỏi Tháp Thiên Khải, nhưng cô cần phải ổn định hỗn loạn bên ngoài Tháp Thiên Khải, sau đó liền thả cô rời đi, nhưng sau khi rời đi, cô không được phép tùy ý giết người.


Minh Thù đáp ứng điều kiện của Tháp Thiên Khải.


Ở bên ngoài Tháp Thiên Khải, giết mười ngàn người hỗn loạn.


Tháp Thiên Khải tức giận, nhưng lại không làm được gì cô.


Đại lục ba phần thiên hạ, vô số người chết đi, lịch sử xuất hiện đứt đoạn, trừ đan thị nhất tộc được đặc thù truyền thừa, cơ hồ không người nào nhận biết cô.


Minh Thù ở trong chiến loạn trở lại Trầm Minh Uyên, xây Vạn Kính Sơn phía trên, chiếm cứ một phương.


Có người trong lúc vô tình tiến vào Vạn Kính Sơn, phát hiện dị tượng bên trong Vạn Kính Sơn, bảo bối trải rộng, lời đồn chảy ra.


Về sau Vạn Kính Sơn nổi danh cùng Tháp Thiên Khải.


Mà chi danh của Minh Thù lại không người nào nhớ rõ.


*


10:40pm 29/7/2019


Toàn văn xong.


Cảm ơn các ngươi đã đồng hành cùng ta trong 4 tháng qua, thật sự buồn a!!! 😩😩 hiện tại ta tập trung cho công việc, có hố mới sẽ báo cho các ngươi a😢😢 Khóc một dòng sông]#>$* Bây giờ thì tới lượt ta gặp Thù thúc lại từ đầu thôi ♥️


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...