Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!


Cái năm ngày thứ ba đảo mắt qua đi, chu kì cuối cùng cũng bị

Hứa Đồng bình yên tiễn bước. Nghẹn chừng năm ngày không thể chạy không

thể chơi thoải mái, Hứa Đồng buồn khổ cơ hồ sắp giơ chân, khó khăn khôi

phục một thân thoải mái, cô hứng trí hẹn Dương Dương đi bờ biển bơi lội.


Còn không đợi cô đem ý tưởng này đến màn thực tiễn hành động, Chương Thực Đồng thanh âm lại như ma quái vọt vào tai cô.


Đứng ở một phương diện nào đó mà nói, Hứa Đồng thật sự bội phục mẹ con hai

người Chương Thực Đồng, rất có nhận tính, quá mức kiên cường, mặc dù

liên tiếp bị mắng, cũng vẫn như cũ bất khuất, hôm nay đem bọn họ ném trở về, ngày mai lại giống như con gián bất diệt bất tử đi đến trước mặt,

không thuận theo, không buông tha người khác, kinh thiên động địa, cố

tình gây sự.


Lúc này đây, Chương gia tiểu thư lại đối với Hứa

Đồng nói: “Hứa Đồng, cô thực sự là muốn ở trên đường cái ngủ sao? Tôi

cho cô thời gian dài như vậy, cô cũng không đến tìm tôi giải thích, tìm

tôi làm cam đoan, tôi nói cho cô, cho dù tôi thiện lương mềm lòng, cũng

không phải là bị cô bắt nạt xong còn muốn làm thánh mẫu không oán! Nếu

bây giờ đây, cô còn cố tình không trả nợ tôi, cố tình không làm cam

đoan, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho cô, tôi nhất định sẽ dỡ xuống

phòng ở của mấy người!”


Nghe qua lời nói này, Hứa Đồng lạnh lùng

cười nhạo: “Chương Thực Đồng, cô không phải là phát sốt đi? Buổi sáng

rời giường, cái gáy không bị đập vào đá chứ? Thật là kì quái, cô có ăn

thức ăn của loài người, mà không nói tiếng của loài người như vậy, cái

gì loạn thất tao bát tao, giải thích? Nói cái gì trả nợ? Tôi đánh cô là

trừ yêu diệt ma thay trời hành đạo! Viết giấy bảo đảm? Làm cái gì cam

đoan? Cam đoan ba cô cho tôi tiền tôi sẽ không lấy sao? Cô muốn tôi với

cô cam đoan cái chuyện này, là tôi không phải có điểm bị coi thường a?

Chương tiểu thư, tôi đã cùng cô nói qua, không có việc gì đừng phiền

nhiễu tôi, tôi ngày nào đó không kiên nhẫn sẽ hướng nhà mấy người cho

mấy người mấy cái tát!”


Chương Thực Đồng thở hổn hển. “Hứa Đồng!

Cô quá đáng! Tôi ăn nói tử tế, đối xử tử tế với cô, cô liền như vậy

không có giáo dưỡng! Tôi không thèm cùng cô dây dưa, như vậy đi, tôi cho cô hai mươi vạn, cô viết cho tôi giấy cam đoan, cam đoan không lấy tiền của ba tôi. Cô cam đoan cho tôi, tôi cũng cam đoan cho cô, phòng ở của

cô sẽ không bị giải tỏa!”


Hứa Đồng thực sự nhịn không được, cười

ha ha “Chương Thực Đồng, trong đầu cô có cái gì a? Cư nhiên bỏ ra hai

mươi vạn! Cô tưởng cái gì? hai mươi vạn đã nghĩ bán đứt cho tôi viết

giấy cam đoan? Cô là tinh thần không tốt đi! Chậc chậc, số tiền này cũng thật lớn, lớn đến độ dọa người! Đủ khó coi! Như vậy đi, không bằng tôi

cho cô năm mươi vạn, cô nhất định phải hủy phòng ở của tôi, trăm ngàn

đừng do dự!”

đừng do dự!”


Chương Thực Đồng kêu to: “Hứa Đồng, tôi xem cô thực có bệnh!”


Hứa Đồng lập tức hỏi cô: “Chương Thực Đồng chẳng lẽ cô có thuốc?”


Chương Thực Đồng âm thanh ồn ào: “Cô mới có thuốc!”


Hứa Đồng nhàn nhạt đối cô ta nói: “Ân! Đúng! Tôi có thuốc, cô có bệnh!”


Không cho Chương Thực Đồng cơ hội tiếp tục nổi điên, Hứa Đồng theo sát sau

nói: “Chương Thực Đồng, tôi đã cảnh cáo cô, đừng tới trêu chọc tôi. Cô

đã không biết tốt xấu như vậy vài ba bận, cũng đừng trách tôi cùng cô

chơi độc!” Cô thanh âm ôn nhu vô cùng, lại ở trong đó hàm chứa nồng đậm

âm trầm ngoan tuyệt.


Cô cắt đứt điện thoại. Tâm tình vừa hứng trí dậy lên một chút đã bị tắt ngấm. Cô quyết định không cùng Dương Dương

đi biển. Việc cô hiện tại muốn làm là một sự kiện khác.


Hứa Đồng lấy hai chiếc thẻ trước đây của Cố Thần, cầm chặt chúng, cô cười rộ lên.


Được rồi, nếu mọi người thấy nhàm chán như vậy, không bằng lúc này đây, đơn giản liền chơi lớn một chút!


●︶︶●


Chu kì đi qua, ngày hôm sau, Hứa Đồng bắt đầu trù tính một việc.


Tất cả làm thỏa đáng về sau, vào lúc ban đêm, cô đến khách sạn ven biển thuê một phòng.


Cô mang theo một bình hồng rượu, trước một mình uống một nửa, mặt khác một nửa đặt ở trên thảm. Đến khi mùi rượu xông lên đầu, cô gọi điện thoại

cho Cố Thần.


Đây là lần đầu tiên cô gọi điện cho hắn.



đối với hắn mà nói, thủy chung ngoan ngoãn phục tùng nhu thuận nghe lời, khi hắn tìm cô thì tùy ý kêu đến, khi hắn không tìm cô cũng chỉ im lặng một chỗ không đi quấy rầy. Xét thấy cô luôn luôn biết trước biết sau,

biểu hiện tốt, lúc này đây, khi cô tìm hắn, cô chắc chắn thật sự, hắn

nhất định sẽ đáp lại.


Ngắn ngủi vài tiếng tút, tút vang qua, điện thoại rất nhanh chuyển được.


Hứa Đồng trong lòng hơi hơi vui vẻ. Hắn tiếp điện thoại của cô càng nhanh,

càng chứng tỏ cô ở trong lòng hắn có bao nhiêu phân lượng.



hướng microphone ai ai nức nở: “Cố thiếu!” Cô điềm đạm đáng yêu gọi hắn, “Anh có thể đến ... khách sạn ven biển được không?” từng tiếng từng

tiếng nghe bất lực lại bàng hoàng, bị nước mắt nhuộm dần thanh âm giống

như dẫn theo sức nặng, một chữ một chữ hạ xuống, nện ở trong lòng người

nghe, phát ra vô số thương tiếc.


“Dao Dao, em chậm rãi nói, đã xảy ra chuyện gì?” – Hắn lập tức quan tâm hỏi.


“Cố thiếu!” Nói hai chữ, vẫn ẩn nhẫn tiếng khóc liền không thể tiếp tục,

giống như nước lũ bất ngờ đột ngột tiến đến, càng không thể thu. Cô thê

thê nghẹn ngào, “Mẹ em không qua được, đi rồi, bà bỏ lại em một người!”


Rõ ràng đây chính là nói dối, rõ ràng chỉ vì làm hắn đồng tình, mà khi cô

nhớ đến mẹ rời đi, giờ khắc này Hứa Đồng đáy lòng đau thương tràn ngập

đi lên. Bi thương kia đã sâu lại trầm trọng, ép cô cơ hồ không thể hô

hấp. Cồn làm cho người ta trở nên thành thực cùng yếu ớt, cô vốn chính

là diễn trò, kết quả không nghĩ lại thực đi vào vai diễn như thế.


Hắn lập tức nói: “Cho anh biết số phòng!”.


Cô nói cho hắn nghe, hắn ghi nhớ xong vội vã cắt đứt điện thoại.


Cô tùy ý ném điện thoại một bên, nhắm mắt lại, nằm ngửa ở trên giường lớn. Nước mắt vẫn như cũ chảy xuôi, theo khóe mắt, ngã nhào đến mang tai,

chảy xuống một đường , lại bị một giót khác lăn qua, làm cho làn da

không ngừng run rẩy.


Cô đem cánh tay đặt ở ngực, nơi đó rất đau.


Năm đó mẹ qua đời, cô cũng không thực sự khóc, bởi vì cô hiểu được, theo mẹ rời đi một khắc, cô đã trở thành cô nhi, nếu cô suy sụp, không một ai

có thể dìu cô đứng lên. Cho nên cô vẫn nói với chính mình phải kiên

cường, phải chống lại những bất công của cuộc sống, không nghĩ làm cho

chú Đường cùng Đường Tráng phải bận tâm.


●︶︶●


Cố Thần rất nhanh đuổi đến khách sạn. Mở cửa phòng ra, hắn nhìn thấy một bộ mặt ưu thương đau khổ cơ hồ không thể tự kìm chế.


Tim hắn không khỏi đau đớn


Cau mi tâm, hắn âm thầm tưởng: Một co gái mảnh mai như vậy, khóc như vậy

hoa lê đái vũ(1), đáy mắt tản mãn đau thương, chỉ cần là một người đàn

ông nhìn thấy, chỉ sợ đều phải nhịn không được mà ôm lấy.


Nghĩ như vậy, sau mi tâm dần dần giãn ra.


Hắn nhìn cô chăm chú. Cô nhất định đã uống không ít rượu, bởi vậy mà trên

mặt đã có hai đóa hoa hồng vựng, lúc nức nở bay tới thản nhiên mùi rượu.


Cô không giống ngày xưa rụt rè ngượng ngùng, nhìn thấy hắn liền lao vào

trong lòng, đem mặt chôn ở trong ngực hắn, rầu rĩ khóc. Mỗi một lần khóc thút thịt đều cực lực ẩn nhẫn, giống như sợ tiến khóc quá lớn sẽ phiền

đến hắn.


Tiếng khóc của cô liền như vậy chảy xuôi ở ngực hắn. Trái tim hắn một chút như tan ra.


Hắn đem cô ôm vào trong ngực, bàn tay nhẹ nhàng vuốt thẳng ở trên lưng cô,

một mặt trấn an, một mặt ôn nhu nói: “Đừng khóc, có anh ở đây cùng em,

đừng khóc, đừng khóc ...”


●︶︶●


Hứa Đồng ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mê ly nhìn Cố Thần. Giờ khắc này, hắn giống như đối với cô có vô tận bao dung cùng trừu mến. Hắn cúi đầu gần gần hỏi cô: “Uống rượu?”


Cô hấp hấp mũi, nhẹ nhàng gật đầu một cái, hai luồng nước mắt lập tức theo trong mắt nhào đi ra.


Cô đặt tay lên ngực mình, nhẹ nhàng nói: “Nơi này đau, bọn họ nói uống rượu sẽ không đau nữa!”


Hắn nâng tay lau nước mắt trên gương mặt cô, “Đứa ngốc, một người uống

rượu, chỉ biết càng uống càng đau!” Ngón tay hắn thương tiếc xẹt qua làn da cô, ôn nhu hỏi, “Còn rượu không? Đến đây, anh cùng em uống, hai

người cùng nhau uống rượu sẽ không đau!”


Cô gật đầu, nắm tay hắn

đi vào bên giường, tựa ở mép giường, cùng nhau ngồi trên thảm. Còn lại

nửa bình hồng rượu ở bên cạnh cô, cô rót đầy hai ly, một ly đưa cho hắn, một ly giữ lại cho mình. Sau đó ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.


Hắn nhìn cô, hơi hơi nhíu mi.


“Uống như vậy, cho dù tim của em không đau, thì vị cũng sẽ đau!”


Cô mở to đôi mắt, mờ mịt nhìn hắn. Mùi rượu mới cũ cùng nhau xông lên đầu, trong ánh mắt cô dường như có một tầng sương mù dày.


Tay hắn hướng cằm cô, đối với cô thì thào nói nhỏ: “Rượu uống như thế này

mới có thể quên đau lòng!” Hắn uống một ngụm rượu lớn, đem chén rượu đặt một bên, hai tay nâng mặt cô, cúi đầu, môi nhu nhu đặt trên môi cô.


-----------------------------


(1) Bạch Cư Di dùng câu này để tả nước mắt của Dương Quý Phi, ý nói người

phụ nữ đẹp khóc giống như hạt mữa xuân đọng trên cành hoa lê.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận