Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Thiên Thiên, trẫm rất khổ sở, trẫm rất khổ sở.” Lúc này Hoàng Phủ Tấn bất lực như một tiểu hài tử, hắn ôm Tiểu Thiên, phát tiết thống khổ trong lòng của mình.“Vâng, ta biết.” Thanh âm của Tiểu Thiên cũng mang theo vài phần nghẹn ngào, khóe mắt bắt đầu rơi lệ.Nàng cứ để cho Hoàng Phủ Tấn ôm vào ngực như thế, cảm nhận được hơi thở của hắn, cảm nhận được đau đớn của hắn.Trong đầu đột nhiên hiện lên một chút hình ảnh làm nàng cảm thấy quen thuộc, một chút đoạn tình cảm mà nàng không thể bắt được.Kỳ lạ, những hình ảnh này là gì? Vì sao nàng chưa từng trải qua, nhưng lại dị thường quen thuộc như vậy.Nam nhân nằm trên giường cùng nàng kia là ai?Trong đầu của nàng lại một lần nữa hiện lên một số đoạn ngắn hình ảnh theo từng mảng nhỏ , nàng muốn làm cho những hình ảnh này dừng lại, nhưng lại phát hiện những hình ảnh này trôi qua quá nhanh, từng mảng nhỏ lẻ , như thế nào lại cũng không hoàn chỉnh.Tên nam nhân kia rốt cuộc là ai? Tiểu Thiên nhíu mày, chẳng lẽ nàng thật sự có gian phu, vì sao trong đầu nàng lại có đoạn trí nhớ như vậy. Chẳng lẽ nào trong đầu nàng còn giữ lại trí nhớ của vị Hoàng hậu trước kia.Vì sao trong lòng nàng lại đau như vậy, như là bị ngàn châm đâm vào tận đáy lòng?Tên gian phu kia là ai?Suy nghĩ của Tiểu Thiên cuối cùng bị tiếng Hoàng Phủ Tấn đang nôn mửa thống khổ làm cho đứt đoạn.Nàng cảm giác được mình bị Hoàng Phủ Tấn đẩy ra. Lúc nàng định thần lại, mới nhìn thấy được Hoàng Phủ Tấn một bên tay chống cây cột trong đình, một bên ho khan nôn mửa, gió lạnh như băng thổi ngay yết hầu hắn, làm cho hô hấp của hắn cũng trở nên khó chịu hơn, càng như vậy, hắn càng thêm ho khan nhiều hơn.“Hoàng thượng, chúng ta trở về đi, đừng hét lên.” Tiểu Thiên tiến lên, giúp đỡ Hoàng Phủ Tấn đang khó chịu mà ho khan, hướng phía bên ngoài đình rời đi.Lúc này đây, Hoàng Phủ Tấn không phản đối, chỉ là để Tiểu Thiên nâng lên, nghiêng ngả lảo đảo đi về phía trước.Vũ Phượng Cung­­ ——“Tiểu Thư, hoàng thượng ngài ấy….” Đóa Nhi giúp Tiểu Thiên đỡ Hoàng Phủ Tấn uống say đến không biết gì đi vào, kinh ngạc không ít.Nàng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng thượng trong bộ dạng không chịu nổi như vậy.“Đóa Nhi, đừng quá ngạc nhiên, nhanh đi đem nước nóng lại đây.”“Dạ, dạ, nô tỳ đi ngay.” Bị Tiểu Thiên làm cho tỉnh lại, Đóa Nhi mới lấy lại tinh thần, vội vàng lui xuống.“Hoàng thượng? Hoàng thượng?” Khi Tiểu Thiên đem Hoàng Phủ Tấn đặt nằm xuống trên giường, mới nhìn thấy hắn đã say đến bất tỉnh nhân sự, chỉ là mày nhíu chặt khiến cho thoạt nhìn hắn rất khổ sở, làm tâm người ta rất đau.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận