Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Nhớ tới ngày đó Hoàng Phủ Tấn đối với Hoàng Hậu liều mạng hô lên câu kia: “Ngươi đã có người trong lòng của ngươi, cần gì phải gả cho trẫm”, ngày đó, Hoàng Phủ Tấn thế nhưng bởi vì một ca khúc kia của hoàng hậu mà giận đến hoàn toàn không để ý tới việc mình đã bị bại lộ thân phận, có thể nghĩ, Hoàng Phủ Tấn có rất nhiều quan tâm đến vị hoàng hậu kia .Như vậy cũng tốt, để cho nàng càng thêm đắc ý trong lòng, Hoàng Phủ Tấn không quan tâm nhưng Hoàng Hậu nương nương tựa hồ đối với danh kỹ thanh lâu nàng lại có hứng thú đặc biệt. Cho dù hoàng đế giận dữ đến mức ra thánh chỉ bắt nàng, nàng ta còn chưa biết sống chết thế nào lại lần nữa tìm đến nàng, ngay cả nàng cũng hoài nghi vị hoàng hậu kia có thể có đồng tính chi thích hay không. (muốn bảo Tiểu Thiên nhà ta là ô môi a. ta ghét con nhỏ này)“Mạn Yên, ngươi nghĩ đến việc lợi dụng hoàng hậu?” Lan mụ mụ nhìn về phía Mạn Yên, mở miệng hỏi.“Đối tượng tốt như vậy, không hảo hảo lợi dụng một chút, không phải là rất lãng phí sao?” mắt Mạn Yên lóe lên, “Hơn nữa, ta nghe nói, vị trí Hoàng Hậu an bài trong cung cho ta tựa hồ cũng không tệ lắm.”Khóe môi Mạn Yên nhếch lên thành nụ cười lạnh, nhưng đằng sau nụ cười này, lại ẩn theo rõ ràng đau thương, đau thương này chỉ có nàng biết, Lan mụ mụ còn không hiểu.“Nhưng, Mạn Yên, vị hoàng hậu kia là một người tốt, ngươi thật nhẫn tâm lợi dụng nàng sao?”“Chuyện này. . . . . .” Mạn Yên bị câu hỏi này của Lan mụ mụ làm khó rồi, nói thật, nàng thật không muốn lợi dụng vị hoàng hậu đơn thuần này. Nhưng =ngày đó nàng trong lúc vô tình nhìn thấy khối tơ vàng huyết ngọc “Như trẫm đích thân tới” trên người nàng kia thì nàng liền suy đoán người trước mắt này không tầm thường. Cho đến khi thánh chỉ Hoàng Phủ Tấn tới đây, nàng mới lớn mật suy đoán nàng ta là nữ nhân của Hoàng Phủ Tấn. Chẳng qua là nàng không nghĩ tới, nàng ấy không chỉ là nữ nhân của Hoàng Phủ Tấn , thậm chí còn là hoàng hậu của một nước.Một hoàng hậu lại đi dạo kỹ viện? Đây là cơ hội hiếm có đến bực nào. Không phải là nàng muốn lợi dụng nàng ta, mà là chính nàng ta đưa tới cửa. Nếu đã đưa tới cửa, tại sao nàng có thể lãng phí đây.Huống chi, điểm quan trọng nhất là, Hoàng Phủ Tấn rất quan tâm vị Hoàng Hậu này của hắn, tin tức này là từ chính người bên cạnh Hoàng Hậu nói cho nàng biết, hẳn là tin tức xác thực.Đây mới là lí do trọng điểm nàng muốn lợi dụng vị Hoàng Hậu kia.Thật xin lỗi, Hoàng Hậu nương nương, ta không muốn lợi dụng ngươi, chẳng qua là —— ta không có cách nào khác.Trong lòng Mạn Yên lộ ra bất đắc dĩ khó nén, mi mắt bởi vì đau thương trong lòng mà rũ xuống.“Nhũ nương, vị Hoàng Hậu này là hy vọng duy nhất chúng ta có thể đến gần Hoàng Phủ Tấn.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận