Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“A?” Đóa nhi sờ sờ đầu, “Nương nương, ngài muốn đem long bào này vá lại?”“Đúng vậy.”“Nương nương, y phục này cũng bị xé thành hai nửa rồi, ngài còn vá cái này làm gì nhỉ?”“Ta. . . . . .” Nắm long bào trên tay, Tiểu Thiên trong lúc nhất thời không biết trả lời như thế nào.Đóa nhi nhìn vẻ mất tự nhiên trên mặt Tiểu Thiên, liền xấu xa cười một tiếng, đẩy Tiểu Thiên một cái, “Hắc hắc Nương nương, ngài không phải là không bỏ được, không đành lòng đem y phục hoàng thượng đi vứt nha.”Giống như là bị Đóa nhi nói trúng tâm sự, trong mắt Tiểu Thiên thoáng qua một vẻ khẩn trương, trên mặt rõ ràng chột dạ, “Mới. . . . . . Mới không phải đâu.”“Phải không?” Đóa nhi nhìn Tiểu Thiên, nói xong mặt có vẻ mập mờ, “Nhưng, nương nương à, nếu không phải như vậy, ngài tốn công vá cái y phục rách rưới này làm gì a, dù sao hoàng thượng cũng không mặc. Còn nữa, người xem, ngài vá y phục này, bị kim đâm vào tay mình nhiều như vậy. Như vậy là như thế nào a, ngài nói đúng không?” Nói đến đây, Đóa nhi lần nữa mập mờ đưa mắt nhìn.Bị Đóa nhi nói thế, Tiểu Thiên thẹn quá hóa giận, sắc mặt phiếm hồng, “Ngươi, nha đầu chết tiệt kia, nương nương ta có phải đối với em tốt quá rồi không, em dám nhạo báng ta như vậy.” Nàng cố ý lấy thân phận hoàng hậu, muốn chặn miệng Đóa nhi lại.“Dạ, dạ, nương nương, nô tỳ biết sai rồi.” Đóa Nhi mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng nụ cười trong mắt lại thủy chung không hề giảm đi, “Nô tỳ cáo lui trước, ngài từ từ vá cái này long bào này đi nhéa.”Nói xong, che miệng cười cười, xoay người chuẩn bị lui ra.“Khoan, khoan đã.” Tiểu Thiên không ngừng đưa tay kéo Đóa nhi lại, thần sắc có vẻ chần chờ.“Nương nương, ngài còn có cái gì phân phó?” Đóa nhi xoay đầu lại.“Cái đó. . . . . .” Nàng do dự nên mở miệng như thế nào, nói không chừng Đóa Nhi xú nha đầu nàylại nhạo báng nàng nữa, ngay cả, Đóa Nhi nhạo báng sẽ làm nàng chột dạ nha.Do dự một lúc lâu, nàng mới khẽ cắn răng, cầm long bào đã được nàng may một nửa trong tay , còn vì vậy mà ngón tay bị đâm mấy lổ, nhìn về phía Đóa nhi, do dự mở miệng nói: “Cái đó. . . . . . Như vậy vá có được không?”Còn nói mình không quan tâm.Đóa Nhi che miệng ho nhẹ mấy tiếng, nhìn Tiểu Thiên, gật đầu một cái, “Được, rất được, nương nương tự tay vá y phục cho hoàng thượng, nhất định là rất được, rất được a.” Trong mắt Đóa nhi khó nén nụ cười.Nương nương đang làm một chuyện rất “Quan trọng”!“Ngươi nha, nha đầu chết tiệt kia, muốn nương nương ta cho đại hình phục vụ có phải hay không?”“Hắc hắc nô tỳ không dám nữa, nương nương, ngài vá thật sự rất tốt, tiếp tục cố gắng a, nô tỳ cáo lui.” Vừa nói, vừa nghẹn cười, cũng không đợi được Tiểu Thiên mở miệng, liền chạy ra ngoài. Ngoài cửa, truyền đến âm thanh Đóa nhi cười to.“Xú Đóa nhi này, bình thường đã đối đãi với nàng ấy thật sự là quá tốt rồi.” Nghe được tiếng cười của Đóa Nhi vang lên ở ngoài cửa, Tiểu Thiên không vui mở miệng nói. Lại lần nữa liếc mắt long bào trong tay một cái, trong mắt của nàng thoáng qua một nụ cười, “Vá lại như vậy, quả thật nhìn rất tốt.” Vừa nói, vừa mang bộ dạng tự hào, tiếp tục cầm kim lên bắt đầu vá tiếp.Hôm đó, trong Vũ Phượng cung, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng kêu thảm thiết thê lương một lần, lại một lần, chỉ là không có người nào đi vào quấy rầy Hoàng Hậu nương nương của các nàng nữa, bởi vì các nàng biết, nương nương là đang làm một chuyện rất “Quan trọng” nha.“Tiểu thư, tay của ngài thế nào, để cho nô tỳ xem một chút đi.” Đóa Nhi cuối cùng vẫn không nỡ bỏ mặc mấy tiếng kêu thảm thiết thê lương của Tiểu Thiên. Nàng đi vào từ ngoài cửa, tiểu thư này đã ở trong phòng ngủ một ngày, chính là vì vá long bào mà hoàng thượng hoàn toàn không mặc nữa.“Hu hu hu Đóa Nhi, ngươi xem nè!” Tiểu Thiên đưa ra ngón tay bị đâm chảy máu lỗ chỗ. Nha, nha, trước kia lúc giải phẫu, tay của nàng thế nhưng lại linh hoạt, không hề thất bại, ngay cả thịt người nàng cũng có thể vá tốt như vậy. Tại sao vá một bộ y phục liền đem năm ngón tay của mình phá hư mất rồi. Y phục của hôn quân quả nhiên không đơn giản, người bình thường thật đúng là vá không tốt.Thấy Tiểu Thiên đưa ra năm ngón tay đáng thương nhìn mình, Đóa Nhi lắc đầu cười cười, “Tiểu thư, nô tỳ là lần đầu tiên thấy ngài đối với một chuyện nghiêm túc như vậy.” Trong lời nói của Đóa Nhi mang theo ý tứ sâu xa, tiểu thư này tựa hồ rất quan tâm long bào của hoàng thượng nha, ha ha, nói không chừng về sau liền bắt đầu quan tâm hoàng thượng rồi. Tốt nhất là đừng cùng hoàng thượng kêu đánh kêu giết nữa!“Lời này của ngươi có phải nói, tiểu thư ta lúc nào cũng làm việc không chăm chú sao?” Tiểu Thiên nhìn Đóa Nhi, trên mặt không ủng hộ, lời của nha đầu này là có ý gì, chẳng lẽ bình thường nàng làm việc gì cũng không có trách nhiệm?“Dạ, dạ, dạ, tiểu thư làm chuyện gì cũng nghiêm túc như vậy, nhất là vá bộ y phục này.” Đóa Nhi che miệng trêu cười nói.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận