Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Nhờ sự nhắc nhở của Vũ Lạc Thủy, Tiểu Thiên lập tức thức thời lắc đầu một cái, má ơi, nhưng lại mới vừa bị hôn quân hù dọa cho sửng sốt, nàng vẫn thành thật mà gật đầu.“Niếp Tiểu Thiên, ngươi không cần gật đầu rồi lại lắc đầu, không muốn mặc phải không? Vậy thì đem vứt bỏ cũng tốt lắm!” Những lời này của Hoàng Phủ Tấn nói xong đặc biệt nặng, đâm thẳng đến tâm Tiểu Thiên, nàng mơ hồ nghe ra trong lời nói của Hoàng Phủ Tấn có mang theo một sự mất mát.Theo từng lời của Hoàng Phủ Tấn buông xuống, chỉ thấy hắn ở trước mặt Tiểu Thiên, đem long bào cầm trong tay xé thành hai mảnh, hướng sau lưng ném một cái, đẩy Tiểu Thiên ra, sải bước rời đi.“Hoàng thượng!” Vũ Lạc Thủy kinh sợ, hoàng thượng lại đem long bào xé thành hai nửa cứ như vậy mà ném, đây chính là long bào a, là đại biểu cho thân phận hoàng đế – long bào a, hắn lại vì hoàng hậu chọc cho giận lên, cứ như vậy mà đem long bào xé nát ném xuống đất.Nhặt lên long bào dưới đất , Vũ Lạc Thủy mang vẻ mặt phiền muộn mà đứng lên, nhìn bóng lưng Hoàng Phủ Tấn rời đi mang theo tức giận, lại mơ hồ lộ ra mấy phần mất mát, nàng vô lực mà thở dài.“Thật đáng sợ a. . . . . . Lạc Thủy, hắn giống như rất tức giận nha. Một món đồ như long bào vậy mà hắn cũng xé!” Tiểu Thiên cũng bị sự tức giận như vậy của Hoàng Phủ Tấn hù dọa ngây ngẩn cả người. Nàng cũng không nghĩ tới Hoàng Phủ Tấn sẽ bởi vì nàng không mặc y phục của hắn liền tức giận đến như vậy.“Thiên Thiên, hoàng thượng, ngài ấy. . . . . .” Vũ Lạc Thủy vốn muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, không có nói ra.“Thiên Thiên, ngươi đem y phục khoác lên mà về Vũ Phượng Cung trước đi, cứ như vậy sẽ bị lạnh .” Vũ Lạc Thủy cầm y phục, khoác lên trên người Tiểu Thiên, vẻ mặt bất đắc dĩ.“Nhưng mà, Lạc Thủy, y phục này. . . . . .” Nàng cúi đầu, liếc mắt nhìn long bào trên người, rất muốn nói, y phục này bị hôn quân xé thành như vậy rồi, muốn nàng làm sao mặc đây, khắp nơi đều có gió lùa a.“Thiên Thiên, trước liền mặc lại rồi đi đi, tránh cho bị cảm lạnh, đây chính là long bào của hoàng thượng, chống lạnh cũng không tệ lắm .”Rách như vậy mà còn chống lạnh nha? Tiểu Thiên ở trong lòng xuất hiện thêm một câu hỏi, nhưng cũng không bác bỏ ý tốt của Vũ Lạc Thủy, không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái, “Được rồi, vậy ta đi trước nha.” Đem long bào khoác lên trên người, nàng xoay người thở dài.Xem ra thật đúng là nàng có tiềm lực làm nữ hoàng, động một chút là mặc long bào, mặc dù mỗi lần đều là do tên hôn quân kia cởi ra mặc cho nàng .Nghĩ đến đây, trong lòng của nàng bất giác trầm hẳn xuống, trong mắt mang theo vài phần mê mang, hôn quân kia, hắn rốt cuộc là người như thế nào?Ai


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận