Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Đừng đứng cười ngây ngô nữa, mau tới đây ăn đi!” Hoàng Phủ Tấn tức giận liếc nàng một cái, đưa tay kéo nàng qua, ngồi vào bên cạnh mình, “Còn cười, không ăn liền sẽ đau chết.” Hoàng Phủ Tấn vỗ vỗ đầu nàng, nha đầu chết tiệt này, khen nàng mấy câu liền cao hứng thành như vậy.Hắn không biết, trong lòng mình lúc này đối với vị Hoàng hậu này có bao nhiêu ôn nhu, bao nhiêu cưng chìu.“A, a, được.” Lúc này Tiểu Thiên, tâm tình thật tốt dị thường, giống như là tìm được chổ dựa.Cầm lên chiếc đũa ăn vài miếng, Tiểu Thiên hài lòng gật đầu một cái, “Ừ, mùi vị quả thật không tệ.” Nàng rất thưởng thức tài nấu nướng của mình. Phải nói nàng thật đúng là không có ưu điểm gì, người ta làm thầy thuốc bộ dạng đều lạnh lùng, ai giống bộ dạng “Hộ lý” như nàng, đừng nói là Thiên Sứ, không xưng là ma quỷ đời trước cũng coi là nàng tích đức.Theo lời nói của phụ mẫu, chính là, không nghĩ ra nàng còn có thể làm thầy thuốc, hơn nữa còn là bác sĩ chút danh tiếng .Cái này có thể nói là người cực phẩm, là cực phẩm thông minh đi. Hắc hắc ~~ đây là tự giải thich với bản thân mà thôi.Vì vậy, ở trên người nàng duy nhất có thể tìm được một ưu điểm là tài nấu nướng đoán chừng có thể được xưng tụng chữ “Được”.Hoàng Phủ Tấn nhìn bộ dạng say mê của nàng, tựa hồ đối với mình thật rất hài lòng.Cuối cùng, hắn không nhịn được mở miệng nói: “Ngươi trước kia đều là ăn đồ mình nấu ?” Mắt nhìn Hoàng Phủ Tấn hỏi vấn đề này, mang theo một tia nhàn nhạt đau lòng.“Đúng vậy a.” Ăn thêm một hớp nữa, Tiểu Thiên hàm hồ trả lời, “Ngươi cho rằng giống như lão đại ngươi, ngày ngày một đống người làm vây quanh phục vụ ngươi, ta không có phúc như vậy!”Tiểu Thiên vừa ăn, vừa trả lời rất chân thật, mặc dù gia đình nàng điều kiện không tồi, còn là thuộc gia đình bác sĩ có truyền thống, nhưng cũng không có tiền mà ngày ngày cả đám người giúp việc vây quanh phục vụ nàng.Nhưng câu trả lời của nàng làm cho Hoàng Phủ Tấn lại hiểu thành một loại ý nghĩa khác.Hắn biết Niếp Vân Hạc đối với nàng hai mẹ con như thế nào, đối với Niếp Vân Hạc mà nói, nữ nhi như nàng làm chuyện gì cũng phải tự tay, nghĩ tới, ánh mắt hắn lại mang theo một tia nhàn nhạt khổ sở.Nghĩ đến đây, trong lòng Hoàng Phủ Tấn nổi cơn tức giận, lão già Niếp Vân Hạc này, lại đối xử với nàng như vậy!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận