Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Cúi đầu nhìn nàng, Hoàng Phủ Tấn mang theo cưng chìều mở miệng nói: “Vậy thì ngoan ngoãn đừng nói chuyện, trẫm mang ngươi đi tìm thái y!”Động tác dưới chân Hoàng Phủ Tấn thủy chung không hề chậm lại, mà là càng thêm nhanh một chút.“Đươc.” Nàng nghe lời gật đầu, nghe Hoàng Phủ Tấn nói như vậy, nàng ngược lại thở phào nhẹ nhõm, nàng đau đến mức sắp mất nửa cái mạng, bây giờ không phải là lúc cùng hôn quân tức giận, mặc dù nàng còn rất giận hắn, nhưng không thể lấy mạng nhỏ ra để đùa giỡn.Dạ dày co rút đau đớn, nàng tựa vào trong ngực Hoàng Phủ Tấn , cắn chặt môi dưới, trong dạ dày cảm giác đau đớn tăng lên khiến cho nàng dựa vào Hoàng Phủ Tấn chặt hơn chút nữa, đôi môi bị nàng cắn, mang theo chút máu nhàn nhạt sưng đỏ.Hoàng Phủ Tấn cúi đầu, nhìn tiểu nữ nhân tựa vào ngực hắn an tĩnh dị thường, hắn đột nhiên cảm thấy bất đắc dĩ.Nhìn nàng hiện tại an phận tựa vào trong ngực hắn như vậy, đoán chừng là thật sự lo lắng hắn sẽ đem nàng bỏ ở nơi này.Tên ngu ngốc này! Trong mắt Hoàng Phủ Tấn thoáng qua vẻ cưng chìu, nở nụ cười.Lo lắng dạ dày nàng vô cùng đau đớn, tốc độ dưới chân Hoàng Phủ Tấn vẫn không hề chậm lại, rất nhanh, liền đến Thái Y Viện .“Thái y! Toàn bộ ra hết đây cho trẫm!” Thanh âm của hắn đánh thức thái y, hắn lúc này bẩm sinh là một vị hoàng đế khí thế ảnh hưởng quá lớn, Hoàng Phủ Tấn rống lên để cho tất cả thái y ở Thái Y Viện lập tức tỉnh lại, căng thẳng mặc quần áo tử tế, liền xuất hiện ở trước mặt Hoàng Phủ Tấn .“Hoàng. . . . . . Hoàng thượng!” Thái y nhìn thấy Hoàng Phủ Tấn xuất hiện ở cửa, kinh ngạc, không nghĩ tới hoàng thượng sẽ đích thân đến Thái Y Viện .“Lo lắng làm gì? Mau tới đây xem cho hoàng hậu!” Hoàng Phủ Tấn hướng về phía cửa thái y rống lên.Cảm giác người trong ngực tự nhiên an tĩnh, Hoàng Phủ Tấn lo lắng không thôi.“Niếp Tiểu Thiên?” Hắn nhẹ giọng kêu.Trong ngực hắn, Tiểu Thiên một chút phản ứng cũng không có.“Niếp Tiểu Thiên?” Thấy không có đáp lại, trái tim Hoàng Phủ Tấn nhói lên.“Niếp Tiểu Thiên, ngươi làm sao vậy?” Hoàng Phủ Tấn nhẹ nhàng lay lay nàng, vẫn như cũ không có phản ứng.Lúc này, Hoàng Phủ Tấn mới chú ý sắc mặt nàng tái nhợt tựa vào trong ngực hắn, nhắm mắt, đã hôn mê.Nàng đau đến hôn mê!“Thiên Thiên! Thiên Thiên!” Hoàng Phủ Tấn cả trái tim nhói lên, sợ hãi, bao phủ toàn thân của hắn, hắn ôm nàng, hai tay mang theo run rẩy.“Hoàng. . . . . . Hoàng thượng. . . . . .”“Các ngươi đều là những tên vô dụng, còn đứng ngây ra đó làm gì!” Hốc mắt Hoàng Phủ Tấn khẽ phiếm hồng, hướng về phía thái y rống lên.“Hoàng thượng, xin để thần xem mạch cho nương nương !” Nói chuyện là thủ lĩnh của Thái Y Viện, thái y Lý Tĩnh, hắn lấy can đảm đi tới trước mặt Hoàng Phủ Tấn, cũng không chờ Hoàng Phủ Tấn mở miệng, liền đưa tay kéo tay Tiểu Thiên, nâng lên bắt mạch .Hoàng Phủ Tấn nhìn chằm chằm sắc mặt Lý Tĩnh không nói gì, một lúc lâu sau, cho đến Lý Tĩnh buông lỏng tay Tiểu Thiên , hắn mới mở miệng hỏi: “Như thế nào?”“Hoàng thượng, xin chớ lo lắng, nương nương chẳng qua là không nào nhịn được cơn đau dạ dày nên mới bất tỉnh , cũng không có gì đáng lo ngại.”“Không có gì đáng lo ngại?” Thanh âm Hoàng Phủ Tấn trầm xuống , “Đau đến hôn mê, còn nói cũng không có gì lo ngại!”“Hoàng thượng xin bớt giận!” Lý Tĩnh cùng đám người quỳ xuống, “ Bệnh đau dạ dày này không thuốc nhưng chỉ cần nương nương ăn cơm đúng giờ, không để cho dạ dày co rút, liền không có gì đáng ngại, nếu như nương nương không phối hợp ăn cơm …, Thần quả thật không thể chữa.” Lý Tĩnh không biết lá gan mình lớn đến mức nào nói ra lời này, khi hắn nói xong toàn thân toát mồ hôi lạnh.Hoàng Phủ Tấn cũng biết chuyện này không thể trách thái y, chẳng qua là mình mới vừa rồi thật sự có chút khẩn trương hơi quá, hắn chưa từng nghĩ tới tâm tình của mình sẽ vì nữ nhân này mà mất bình tĩnh, thấy nàng té xỉu trong ngực thì hắn cảm thấy thân thể mình đang run rẩy .“Các ngươi đứng lên đi.” Thanh âm của hắn đã nhẹ rất nhiều.“Tạ. . . . . . Tạ hoàng thượng!” Thái y xoa xoa trán đầy mồ hôi lạnh, mới từ dưới đất đứng lên.“Hoàng thượng.” Lý Tĩnh lại một lần nữa mở miệng nói: “Thần sẽ giảm đau cho nương nương trước, chờ sau khi nương nương tỉnh lại ăn cơm xong thì sẽ không việc gì .”“Ừ.” Hoàng Phủ Tấn gật đầu một cái, đem Tiểu Thiên ôm vào trong Thái Y Viện , đem nàng đặt để lên giường, hắn ngồi xuống bên cạnh nàng .Một lúc lâu sau, thái y xoa xoa mồ hôi lạnh ở trán, mở miệng tâu: “Hoàng thượng xin yên tâm, nương nương đã không sao.”“Ừ, lui ra đi.” Hoàng Phủ Tấn khoát tay áo, đột nhiên cảm thấy nhất thời cơ thể bỗng trên nên vô lực.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận