Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Hãy bình thân.”“Tạ. . . . . . Tạ hoàng thượng!” Đứng dậy, Đóa Nhi liên tục không ngừng xoa xoa nước mắt trong khóe mắt .Hoàng Phủ Tấn thấy Đóa Nhi khóc, trong lòng không khỏi thoáng qua một tia bất an.Có phải nữ nhân kia lại xảy ra chuyện gì hay không?“Sao ngươi khóc?” Hắn không nhịn được mở miệng hỏi.“Tiểu. . . . . . Tiểu thư . . . . . . Không ăn cơm chiều, hiện tại đau bụng gay gắt, nô tỳ thật lo lắng cho ngài ấy, Trời ơi Tiểu Thư. . . . . .”“Ngươi còn đứng khóc cái gì, còn không mau đi truyền thái y!” Cả trái tim Hoàng Phủ Tấn bị nhói lên, trong lúc Đóa Nhi vẫn chưa nói hết lời, lớn tiếng cắt đứt lời nàng, bỏ lại một câu nói như vậy, nhanh chóng chạy vọt về hướng Vũ Phượng Cung.Niếp Tiểu Thiên, nữ nhân ngu ngốc kia, lúc nào thì có thể để cho người tĩnh tâm một chút, nàng lại dám không ăn cơm!Nhớ tới Đóa Nhi khóc đến thương tâm như vậy, hắn cũng đoán được Niếp Tiểu Thiên, nữ nhân ngu ngốc kia nhất định đau rất nhiều.Nghĩ đến đây, cả trái tim liền của hắn bị thót lên tới cổ họng.Vũ Phượng Cung, Tiểu Thiên một mình co rúc ở trên sàn phòng ngủ , toàn thân nàng đông lạnh nằm trên mặt đất nhìn như khối băng, hơn nữa cơn đau đớn này gần như muốn lấy mạng nhỏ nàng, để cho nàng lúc này hận không được một đao kết thúc chính mình còn thống khoái hơn.Chưa từng thấy qua hoàng hậu nào xui xẻo giống như nàng vậy , người khác khi làm hoàng hậu cơm no áo ấm, quyền uy sang quý, nàng làm hoàng hậu bị đánh, người khác một bữa không ăn còn có thể làm giảm cân, nàng một bữa không ăn thì chính là muốn tìm chết, sao có sự khác biệt rất lớn khi làm hoàng hậu như vậy chứ???….“Trời ạ Đau quá.” Ôm chặt lấy ngực, nàng nhiều lần đau kêu thành tiếng.Đang lúc này, cánh cửa bị người nặng nề đá văng.“Niếp Tiểu Thiên!” Thấy Tiểu Thiên cứ đơn bạc co rúc ở trên đất như vậy, trong mắt Hoàng Phủ Tấn tràn đầy đau lòng.Bướclên ôm lấy nàng, đi về hướng bên giường.Cảm nhận được trên người nàng lạnh lẽo giống như là từ trong hầm băng đi ra, tim của hắn liền vô cùng đau đớn.Hoàng Phủ Tấn bất thình lình ôm Tiểu Thiên, trên người ấm lên trong nháy mắt.“Hoàng. . . . . . Hoàng thượng.” Thấy Hoàng Phủ Tấn xuất hiện vào lúc này, trong lòng Tiểu Thiên đột nhiêncảm động, mỗi một lần, thời điểm nàng bất lực nhất, xuất hiện trước mặt nàng luôn là hôn quân này, hôn quân mà nàng hận đến cắn răng nghiến lợi.Nước mắt từ trong hốc mắt chảy ra, như suối trào, mang theo vài phần ủy khuất, lại thêm mấy phần cảm động lạ thường.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận