Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Bỏ lại một câu nói như vậy, cũng không chờ Hoàng Phủ Tấn mở miệng, nàng bước nhanh đi ra khỏi ngự thư phòng.Đi chưa được mấy bước, bước chân của nàng liền chậm lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khổ sở, ánh mắt ê ẩm, trong lòng đè nén khó chịu.Mà tại Vân Tiêu cung, Hoàng Phủ Tấn bị câu nói cuối cùng của nàng làm cho ngây ngẩn cả người.Hoàng thượng vô cùng ghét thê tử trên danh nghĩa là ta đây, không phải sao?Lời của Tiểu Thiên thoáng qua trong đầu Hoàng Phủ Tấn, hắn ở một bên ghế thất thần ngồi xuống.Hắn thật ghét nàng sao? Vị “Thê tử trên danh nghĩa”này ?Chân mày khẽ nhíu lại, bóng lưng đơn bạc của Tiểu Thiên lúc rời khỏi Vân Tiêu cung thoáng qua trong đầu óc hắn, lại làm cho trong lòng hắn dâng lên một trận đau lòng.Vũ Phượng Cung ——“Tiểu thư, nên dùng bữa tối .”“Tiểu thư?” Thấy Tiểu Thiên không có phản ứng, Đóa Nhi đưa tay nhẹ nhàng đẩy nàng một cái.Tiểu thư đã xảy ra chuyện gì nhỉ, sau khi trở về tới giờ vẫn là im lặng, một câu cũng không nói. Cứ ngồi ngây ngô cả một buổi chiều như vậy.Đây cũng giống như tiểu thư trước kia, nhưng kể từ lúc tiểu thư mất trí nhớ, liền cả ngày nói chuyện không ngừng, hoàn toàn không giống như hôm nay, an tĩnh cả một buổi chiều.Nghe Qúy công công nói, tiểu thư bị Hoàng thượng bắt từ Tầm Hoan lâu trở về, chẳng lẽ tiểu thư đã bị Hoàng thượng mắng nên mới như vậy?Không đúng, không đúng, như vậy không giống tiểu thư a.Theo như tình huống thường ngày, cứ coi như là tiểu thư bị Hoàng thượng mắng thì sao, nàng trở lại cũng sẽ nói líu ríu không ngừng, những lời Hoàng thượng nói với nàng hoàn toàn chỉ như gió thoảng bên tai. Nhưng hôm nay tiểu thư thật là kì quái.“Ừ? Chuyện gì?” Phục hồi tinh thần, Tiểu Thiên mang vẻ mặt mê mang, mới vừa rồi nghĩ đến quá nhập thần rồi, hoàn toàn không nghe thấy Đóa Nhi gọi nàng.“Tiểu thư, ngài sao thế?” Đóa Nhi vẫn không yên lòng hỏi.“Ta?” Tiểu Thiên hơi ngẩn ra, ngay sau đó cười cười, “Ta không sao a.”“Tiểu thư. . . . . .”“Ta không sao nữa, em tìm ta làm gì?” Tiểu Thiên cắt đứt lời Đóa Nhi, câu hỏi mà Đóa Nhi muốn nói tới làm cho trong lòng nàng rất không thoải mái.Từ Vấn Thiên cung trở về, lòng nàng bị đè nén gay gắt, giống như tim bị một tảng đá lớn đè lại, nặng đến muốn thở không nổi.Nàng không biết rốt cuộc mình là bị như thế nào? Nàng phát hiện mình càng lúc càng để tâm tới lời nói của Hoàng Phủ Tấn, nhiều lúc lời nói của hắn sẽ hung hăng làm đau nàng, khiến cho ánh mắt nàng cũng muốn rơi lệ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận