Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Làm bậy nha, nụ cười của hôn quân này nhìn lại đẹp như vậy, khiến người tâm động như vậy. Cha nha, đây chính là con rể trên danh nghĩa bây giờ của người nha, con gái người muốn có bản lãnh đem hắn mang tới thế kỷ 21, đứng ở trước cửa bệnh viện của chúng ta, tuyệt đối sẽ gây tai họa đó.Nhưng là ——Hôn quân này làm gì đột nhiên cười? Hắn là bày cái mặt thối đến ngán, muốn đổi vẻ mặt? Đáp án dĩ nhiên là NO!Cái tên hôn quân lưu manh vô sỉ này, hoàn toàn là đang cười nhạo dáng dấp nhỏ bé của nàng, nha, còn không phải là tại cái hoàng hậu thật này dáng dấp quá nhỏ sao, thân thể nàng ở thế kỷ 21 kia cao tới 1m70, ước chừng nhiều hơn năm thước.Bất quá, hiện tại nàng còn có lời gì hay để nói đây. Tự trách mình xui xẻo quá, xuyên qua lại xuyên vào trên người một nữ nhân thân thể bé nhỏ, hiện tại lại bị hôn quân cười nhạo như thế.“Ừ, là vốn vậy, vốn là ta thật sự cao năm thước.”“Nha.” Hoàng Phủ Tấn gật đầu cười: “Nếu như vậy, vậy ngươi về sau cơm ăn nhiều một chút, nói không chừng còn có thể miễn cưỡng chống được năm thước.” Vừa nói xong lời này thì cũng là thời điểm cách trước cửa Vũ Phượng Cung không xa lắm, trong lời nói lúc này rõ ràng là mang theo cưng chìu nhưng Tiểu Thiên lại không nghe được , nhưng bây giờ nàng lại mơ hồ cảm thấy.Má ơi, hôn quân này không những đổi tính lại còn bị kích thích? Hắn sao lại đột nhiên trở nên ôn nhu như thế, giống như lão công ôn nhu đưa ra giải quyết chung?“Hiện tại đi nhanh cho trẫm, trẫm có chuyện hỏi ngươi.” Nói xong, lần nữa kéo tay Tiểu Thiên, hướng phía Vân Tiêu Cung đi tới, nhưng tốc độ dưới chân rõ ràng là chậm đi không ít.Tiểu Thiên cứ như vậy bị hắn dắt đi, lần đầu tiên có một loại cảm giác không bài xích. Tên hôn quân này ngoài miệng luôn nói ghét nữ nhân bẩn thỉu như nàng, luôn miệng nói không để cho nữ nhân bẩn thỉu như nàng đụng vào hắn, nhưng mỗi lần đều là hắn chủ động đến gần nàng.Đầu tiên là từ nơi ở của Lan Phi tự mình ôm nàng một đường quay trở về Vũ Phượng Cung, tiếp đến là ở trong phòng ngủ “Kích tình đùa giỡn” khiến cho nàng đến nay còn cảm thấy ngượng ngùng dị thường, còn có mấy lần lại không chút tự nhiên nào làm bộ chủ động dắt tay nàng, hôn quân giống như một chút cũng không bài xích cùng nàng ở quá gần.Len lén liếc mắt nhìn người đang đi bên cạnh nàng Hoàng Phủ Tấn, gò má của hắn lúc này có vẻ rất nhu hòa, hôn quân có phải bắt đầu không bài xích nàng hay không?Tại sao trong lòng nàng lại có một loại cảm giác cao hứng còn mang theo nhỏ nhỏ hưng phấn đây.Có thể làm chủ hậu cung sao?Bây giờ trong cung, Phúc Quý đã ôm một đống tấu chương từ trong ngự thư phòng đem tới, ở trong đại điện Vân Tiêu Cung.“Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương.” Thấy hai người Hoàng Phủ Tấn đi vào, hắn liên tục nghênh đón không ngừng.“Tấu chương đã lấy tới?” Hoàng Phủ Tấn mở miệng hỏi.“Vâng, hoàng thượng, tấu chương đều ở trên bàn.”“Ừ.” Trầm giọng đáp một tiếng, hắn đem Tiểu Thiên kéo đến bên bàn đọc sách, lấy ra một phần tấu chương trong đó đưa tới trước mặt nàng, mở miệng nói: “Mở ra xem một chút.”“Tấu chương?” Kỳ quái, hôn quân này đem tấu chương cho nàng nhìn làm gì? Tiểu Thiên nhận lấy tấu chương trong tay Hoàng Phủ Tấn, cũng không mở ra.Hôn quân này không nói rằng đem nàng kéo tới Vân Tiêu Cung, lại đưa cho nàng một phần tấu chương để xem, hắn cũng có chút quá kỳ quá đi.Chẳng lẽ. . . . . .Tiểu Thiên nheo cặp mắt lại, chẳng lẽ hôn quân là muốn kiếm cớ giết nàng?Nàng cả kinh trừng lớn đôi mắt, hôn quân này thật là âm hiểm!Hoàng Phủ Tấn nhìn trên mặt Tiểu Thiên lại thay đổi một lần nữa, chân mày hắn lại một lần nữa nhíu lại.Nữ nhân này cả ngày lẫn đêm đều ảo tưởng cái gì thế, cho nàng xem phần tấu chương cũng có thể hiện ra vẻ mặt như thế .“Niếp Tiểu Thiên, ngươi lại đang ngây ngốc cái gì?” Thanh âm Hoàng Phủ Tấn vang lên, chưa từng thấy qua nữ nhân nào lực chú ý phân tán giống như nàng vậy .“Hậu cung không phải là không thể tham gia vào chính sự sao?”. Quả tim nhỏ của Tiểu Thiên đập nhanh mở miệng hỏi, nàng cũng không thể bảo đảm hôn quân có phải muốn đợi sau khi nàng xem phần tấu chương này, cho thêm nàng cái tội người trong hậu cung tham gia vào chính sự hay không. Dạng như vầy, may nhờ nàng xem TV rồi, còn biết một chút ít chuyện trong hoàng cung.“Trẫm để cho ngươi xem ngươi liền xem, dài dòng cái gì?” Hoàng Phủ Tấn không nhịn được rống lên.“Ngươi. . . . . . Ngươi sẽ không chờ sau khi ta xem phần tấu chương này, cho ta thêm cái tội là nữ nhân hậu cung tham gia vào việc chính sự chứ?” Tiểu Thiên không nhịn được hỏi ra miệng, không hỏi rõ ràng, nàng chết cũng không xem phần này tấu chương.Hoàng Phủ Tấn nhìn Tiểu Thiên đứng ngay trước mặt mình đôi mắt vô tội chớp chớp.Nữ nhân này có phải suy nghĩ quá nhiều hay không? Mới vừa rồi nàng do dự không chịu xem phần tấu chương kia, không phải là nghĩ hắn sẽ lấy cái cớ nữ nhân hậu cung không được tham gia vào chính sự giết nàng chứ.Nàng ngược lại yêu mạng sống, nghĩ đến chu toàn như vậy! Nghĩ đến đây, trong mắt Hoàng Phủ Tấn thoáng qua một nụ cười khổ, đụng phải nữ nhân như vậy, hắn đành chịu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận