Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Ai cho phép ngươi không giải thích được còn tức giận ?” Tiểu Thiên buồn bực nói.“Trẫm. . . . . .” Hoàng Phủ Tấn nhất thời không thể nói lời nào.Vừa rồi. . . . . . Hắn dường như phản ứng có hơi thái quá. Tại sao hắn lại quan tâm như vậy khi Niếp Tiểu Thiên nói câu đó :”Trông mong cùng người yêu đoàn tụ vui vẻ, chỉ có thể cô đơn chờ thời gian trôi đi”. Hắn biết sáng sớm Niếp Tiểu Thiên cùng nam nhân khác nói chuyện, hắn cũng tức giận. Ngay cả khi nàng có ý muốn hoãn lễ thành thân hắn cũng muốn giết chết nàng, nếu hoàng tổ mẫu không ngăn cản, nữ nhân Niếp Tiểu Thiên này chắc phải đầu thai lại rồi, làm sao đến phiên nàng giận hắn.Chẳng qua, hắn cảm thấy cơn tức giận cuả mình đối với nàng dường như đã biến mất. Thấy nàng cùng nam nhân khác vui vẻ, nghe nàng nói tới truyền thuyết kia với gian phu. Hắn không chỉ nổi giận, mà còn có cảm giác vài phần mất mát, còn có … Còn có tổn thương.Hắn rốt cuộc bị làm sao ? Thật là bị nữ nhân này làm cho giận điên lên còn là. . . . . . Vẫn có một vài chuyện không chịu khống chế của hắn đang phát sinh.Tầm mắt chuyển sang Đoạn Ngự bên cạnh Tiểu Thiên, chỉ thấy bộ dạng phách lốimới vừa của nàng biến mất, lúc này cũng đang đàng hoàng cúi đầu.“Trẫm đi, các ngươi không phải có thể tiếp tục sao? Lý Quận Vương!” Hoàng Phủ Tấn đem ba chữ “Lý Quận Vương” hấn mạnh đặc biệt, khiến Tiểu Thiên theo bản năng lui về phía sau vào bước, cổ co lại càng ngắn hơn.“Người ta còn không phải là sợ ngươi hẹp hòi kiếm cớ làm phiền sao?” Mặc dù không dám ngẩng đầu nói chuyện, nhưng nàng cũng chưa yên phận cúi đầu thầm nói.“Trẫm nghe thấy rồi, Niếp Tiểu Thiên!” Hoàng Phủ Tấn tức giận liếc nàng một cái, khóe mắt thoáng qua một tia cười yếu ớt. Nữ nhân ngu ngốc này, lần nào cũng thích nói thầm, thật khiến người ta không muốn nghe cũng không được.Hoàng Phủ Tấn vừa nói xong, Tiểu Thiên sợ tới mức không dám hé nửa câu. Thiếu chút nữa nàng quên mất, hôn quân này tuy thô lỗ nhưng rất thính.“Tấn, đừng như vậy, Hoàng hậu nương nương là nương tử của ngươi, phải biết tương thân tương ái!” Đoạn Ngự không ngừng chen vào liên tục. Trời giáng Hồng Vũ (*) rồi, hắn mới vừa thấy Tấn tiểu tử này cười, mặc dù rất ngắn ngủi, nhưng đúng là hắn đã cười.“Tương thân tương ái? Cùng nàng?” Hoàng Phủ Tấn vẻ mặt rõ ràng khinh thường, “Trẫm có bao nhiêu nữ nhân trong hậu cung là để trưng bày sao?”(Câu này hay xuất hiện trong truyện, rgeo mình nhớ có một truyền thuyết xưa khoản 70 năm 1 lần, có một con chim Hồng hạc to lớn bay ngang qua sẽ đánh rơi nhưng cọng lông đỏ như máu, đầy trời như một cơn mưa, năm đó sẽ là năm mua may bán đắt, mùa màng thuận lợi, còn trong câu này lại mang ý nghĩa là chuyện lạ khó tin)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận