Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Vũ Phượng Cung bên này, Tiểu Thiên cả đêm không hề ngủ, trời vừa mới sáng, đã không ngồi yên được nữa, từ trên giường bò dậy, kéo cánh tay cùng chân bị trật khớp kia, tựa vào thành giường lần dò bước ra đến cửa.“Hoàng Phủ Tấn, ngươi là hôn quân, quỷ hẹp hòi, đừng tưởng rằng không an bài cung nữ cho ta, ta sẽ không có cách để sống, hừ! Bác sĩ vĩ đại họ Niếp như ta không lẽ bị tên hoàng đế cổ lổ sĩ như ngươi ức hiếp mãi sao?”Dựa vào vách tường, nàng chân thấp chân cao đi về hướng đại sảnh.“Thiên Thiên, sao con lại đi ra đây một mình?” Vừa vặn, Thái Hoàng Thái Hậu vừa mới bước chân vào, thấy bộ dạng khó khăn này của Tiểu Thiên, bà tỏ ra đau lòng.Tiểu Thiên ngẩng đầu, thấy vẻ đau lòng trên mặt Thái Hoàng Thái Hậu, nhìn lại vẻ âm trầm trên mặt Hoàng Phủ Tấn, khóe miệng nàng khẽ nhếch, trong mắt thoáng qua một tia ánh sáng lạnh.“Hoàng tổ mẫu, Vũ Phượng Cung này chỉ có một mình Thiên Thiên, đương nhiên con phải đi một mình, nếu không người nghĩ người đâu ra để đỡ Thiên Thiên chứ, hoàng thượng ngài nói đúng không?” Vừa nói, vừa cao ngạo nhấc chân, khiêu khích nhìn Hoàng Phủ Tấn.Hoàng Phủ Tấn dĩ nhiên là hiểu câu nói này của Tiểu Thiên là cố ý nói cho hoàng tổ mẫu nghe, Xú nha đầu đáng chết này lại muốn mượn hoàng tổ mẫu dạy dỗ hắn.“Trẫm thấy một mình ngươi cũng có thể chiếu cố tốt mình, không cần ai tới!” Cắn răng, Hoàng Phủ Tấn đè ép lửa giận trong lòng, mở miệng nói.“Nhưng. . . . . . nhưng người ta bị thương, làm việc thật rất không dễ dàng chứ sao.” Chớp chớp cặp mắt, nước mắt lại một lần nữa bừng lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, dáng vẻ vừa thương tâm vừa ủy khuất như thế của nàng làm cho Thái Hoàng Thái Hậu càng thêm đau lòng.“Niếp Tiểu Thiên, ngươi giả bộ!” Hoàng Phủ Tấn nổi đóa, nữ nhân này đang giả vờ trước mặt của hoàng tổ mẫu đúng không? hắn hoài nghi, mắt của nàng rốt cuộc làm bằng gì, nước mắt thật đúng là nói đến là đến.“555 Hoàng thượng khi dễ người khác, ngày thường khi dễ Thiên Thiên thì cũng không sao, hiện tại Thiên Thiên trở nên thảm như vậy, ngươi còn khi dễ ta, người ta nào có giả bộ nha, 555” Nàng khóc, còn ngoài ý muốn nhào tới trong ngực Hoàng Phủ Tấn, cử động này không chỉ làm cho Hoàng Phủ Tấn kinh hoàng, ngay cả Thái Hoàng Thái Hậu cũng hoảng hốt.“Niếp Tiểu Thiên, chớ quấn ở trên người trẫm!” Hoàng Phủ Tấn không vui rống lên.“555 Hoàng thượng, ngài nhẫn tâm như vậy sao!” Nàng nằm ở trên người Hoàng Phủ Tấn, sớm cười đến thiếu chút nữa tắt thở, thân thể nhỏ nhắn run rẩy trong mắt của Thái Hoàng Thái Hậu xem ra, cũng là khóc đến rất đau đớn tâm.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận