Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


Nhưng lúc này đây, nàng thủy chung không thể chợp mắt được, lúc trước là vì hình ảnh ma quỷ kinh khủng cứ lởn vởn trong đầu nàng khiến nàng không dám ngủ, bây giờ hôn quân lại tự nhiên ngồi cạnh nàng thực khiến nàng không cách nào ngủ được.Nhưng nàng lại sợ hôn quân cứ bỏ lại nàng đi như vậy .Nàng phát hiện mình đời này nhất định mình sẽ kết thúc tại đây rồi.Lại một lần nữa không nhịn được mở mắt ra, Hoàng Phủ Tấn vẫn như cũ, tựa vào bên giường của nàng, lẳng lặng nhìn chằm chằm vách tường phía kia không nói gì, không biết vì sao, nàng cảm giác, cảm thấy lúc này Hoàng Phủ Tấn thoạt nhìn đặc biệt khiến cho người khác phải đau lòng.Đưa mặt nhìn khắp phòng ngủ, lại nhìn sang Hoàng Phủ Tấn, nàng chợt nghĩ tới điều gì.Nàng thiếu chút nữa quên mất, gian phòng này là tẩm cung trứoc kia của mẫu hậu hắn, chắc hẳn khi còn bé hắn cũng thường xuyên đến. Lại một lần nữa phải khiến cho hắn bước vào nơi này, chắc hẳn cũng là tối nay.Mười năm sau hắn lần đầu tiên tiến vào nơi này, lại là bởi vì nàng, trong lòng của nàng hơi trùng xuống.Nàng bắt hắn ở lại chỗ này cùng nàng, đối với hắn mà nói có phải có chút tàn nhẫn hay không.Chẳng qua là —— Tại sao hắn nguyện ý vì nàng ở lại chỗ này? Hắn không phải rất ghét nàng sao?Cắn môi dưới, Tiểu Thiên nhíu mày, tối nay Hoàng Phủ Tấn thực làm nàng không thể hiểu nổi, rồi lại để cho nàng cảm thấy đau lòng.“Hoàng. . . . . . Hoàng thượng!” Cuối cùng, Tiểu Thiên không nhịn được lên tiếng, thanh âm mang theo nhàn nhạt khàn khàn.Hoàng Phủ Tấn bị thanh âm của nàng kéo suy nghĩ lại đây, nghiêng đầu nhìn nàng, ngữ khí bình thản: “Chuyện gì?”“Cái đó. . . . . .” Thật ra thì, nàng thật đúng là không biết phải nói gì.Nhưng bởi vì không khí lúng túng này, nàng không thể làm gì khác hơn là tùy tiện tìm một đề tài, “Hoàng thượng, ta nghe hoàng tổ mẫu nói người mười tuổi liền lên ngôi làm hoàng đế, vậy cũng thật là lợi hại, một đứa trẻ con dân tầm thường . . . . . .” Lời của nàng vẫn chưa nói hết, liền thấy nhiệt độ trong mắt Hoàng Phủ Tấn giảm đi nhanh chóng.Sao. . . . . . Thế nào? Khen hắn lợi hại hắn cũng không thích saoOh, no! Niếp Tiểu Thiên a Niếp Tiểu Thiên, ngươi thật đúng là đầu heo a, nói hoàng đế mười tuổi liền lên ngôi, không phải là chính ngươi đang nhắc nhở hắn nhớ đến chuyện mẹ hắn hồng hạnh xuất tường, cha vì quá đâu khổ mà tự vẫn ngay trước mặt hắn hay sao!Lúc này Tiểu Thiên thật sự hối tiếc vì đã không cắn đứt đầu lưỡi của mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận