Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Vậy tại sao ngươi không nói rằng lúc đó là do chính ngươi không mở to mắt ra để nhìn!” Hoàng Phủ Tấn tức giận nhìn nàng một cái, bản lãnh chơi xỏ lá mà lại còn độc ác đi cáo trạng với người khác so ra không ai bì nổi với nàng.“Ta đâu có nói dối nha, ánh mắt ta từ khi sinh ra đã toạ ở đây rồi.” Nàng đưa tay, chỉ chỉ cặp mắt của mình, vẫn không quên tặng thêm câu: “Hai con mắt đều lắm.” Bộ dạng nàng vô tội khiến cho Hoàng Phủ Tấn trong lúc nhất thời không thể tức giận!Nữ nhân này. . . . . .Khó trách hoàng tổ mẫu ngày ngày bị bề ngoài của nàng đánh lừa, ngay cả hắn mấy lần cũng đều đã nghĩ nàng không thể là dạng phụ nữ dâm đãng được nhưng tại sao vào đêm tân hôn tấm thân xử nữ đã không còn nữa, cái này chẳng lẽ còn có thể giả sao?Nhìn bên người bên cạnh vô tội nháy nháy cặp mắt, Hoàng Phủ Tấn không biết nên nói gì.“Ngươi rốt cuộc là có ngủ hay không?” Hoàng Phủ Tấn nhìn nàng khẽ trầm mặt.“ Đêm nay ngươi sẽ ở lại chỗ này sao?” Trong mắt Tiểu Thiên ánh lên sự mong đợi, Hoàng Phủ Tấn nhìn nàng, không cách nào cự tuyệt.Một lần nữa đến bên cạnh nàng, khẩu khí của hắn thủy chung không thế nào tốt được, “Nếu như ngươi không lập tức im lặng …, trẫm sẽ đi ngay.”“Được, được, ta câm miệng, ta nhất định câm miệng, hoàng thượng ngươi đừng đi!” Tiểu Thiên trịnh trọng gật đầu thật nhiều lần.Chẳng qua một câu “Hoàng thượng ngươi đừng đi!” Này của nàng lại làm cho Hoàng Phủ Tấn không tự chủ được nâng lên khóe miệng.Ngồi xuống ở bên cạnh nàng , Hoàng Phủ Tấn tức giận liếc nàng một cái, mở miệng nói: “Niếp Tiểu Thiên, bản lãnh chơi xỏ lá của ngươi, trẫm thật nên hảo hảo học một ít!”“Ngươi học cái này làm gì?” Tiểu Thiên bật thốt lên, hắn là hoàng đế, hắn chẳng phải rất giỏi khoản này sao, hắn còn cần đi học làm gì?“Trẫm. . . . . .” Trong lúc nhất thời Hoàng Phủ Tấn không biết trả lời thế nào, hắn thật đúng là bị nữ nhân này làm cho càng ngày càng không giống mình. Nàng nói không sai, hắn cần học cái này để làm gì?Cái cách chơi xỏ lá này cũng chỉ có người như nàng mới dùng, hắn thân là hoàng đế học cái này làm cái gì.Lạnh lùng nhìn Tiểu Thiên một cái, Hoàng Phủ Tấn trong mắt thoáng qua một tia mất tự nhiên, “Trẫm học không phải vì muốn làm cho ngươi câm miệng sao ?” (TH: hí hí, muốn câm miệng thì cũng có nhiều cách mà) (QH: *lắc đầu* Muội đen tối quá đi à….)“A, a, được!” Nghe lời gật gật đầu, Tiểu Thiên không nói gì thêm, hai mắt nhắm lại, cố gắng ngủ thật ngoan.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận