Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Ừ, không phải hoàng thượng đã đi rồi sao?” Thái Hoàng Thái Hậu bình thản cười một tiếng.“Người làm sao mà biết hoàng thượng muốn đến Vũ Phượng Cung a?” Không hiểu gì hết, Đóa Nhi khờ dại hỏi.“Đoán .” Thái Hoàng Thái Hậu trả lời rất đơn giản, chẳng qua là trong mắt để lộ ra tới nụ cười khiến cho Đóa Nhi cảm thấy dị thường nghi ngờ, mà vừa rồi Vũ Lạc Thuỷ trong lòng càng thêm trầm muộn , cái cảm giác tâm hồn dưòng như bị hút hết linh khí lúc này lại càng thêm mãnh liệt hơn.Vũ Phượng Cung ——“A ——” Cuối cùng, Tiểu Thiên vẫn bị bóng ma kinh khủng trong đầu kinh khủng kia đánh bại, nàng chợt mở mắt ra ngồi dậy, cả người đã sớm bị mồ hôi lạnh ướt đẫm, môi của nàng vào lúc này thoạt nhìn có vẻ đặc biệt tái nhợt, còn mang theo cả sự run rẩy.“555 Đóa Nhi, ngươi mau trở lại đi, ta không dám ngủ.” Tiểu Thiên sắp khóc, trên tay liền truyền tới đau nhức, nàng nắm chăn, vùi đầu vào trong gối, thanh âm bị đè ở trong chăn, mơ hồ phát ra một chút xíu trầm muộn.“Hoàng Phủ Tấn đáng chết, quỷ hẹp hòi , phái mấy cung nữ cho ta sẽ chết a, ngươi nhất định sẽ đoản mệnh, 555” Mặc dù còn rất sợ, nhưng nàng đem hết thảy tức giận trút hết lên người Hoàng Phủ Tấn, trong lòng sợ hãi xen lẫn tức giận, khiến nàng đem Hoàng Phủ Tấn mắng tới mấy lần.“Niếp Tiểu Thiên, ngươi còn dám nguyền rủa trẫm, trẫm sẽ để cho ngươi biết thế nào là đoản mệnh!” Thanh âm Hoàng Phủ Tấn lạnh như băng vang lên ở trên đầu nàng, dọa cho nàng sợ đến độ không dám ngẩng mặt lên.Thấy Hoàng Phủ Tấn xuất hiện, trong mắt của nàng dần hiện ra tia vui mừng khó nén. Ánh sáng lấp lánh trong mắt vừa loé kia khiến cho Hoàng Phủ Tấn trong lúc nhất thời không biết nên nói những gì.Chẳng qua là trên mặt nàng còn vương những giọt nước mắt, khiến cho tim của hắn không khỏi nhói đau.“Hoàng Phủ. . . . . . Hoàng thượng, người lại tới!” Tiểu Thiên cao hứng bật thốt lên, nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ giống như giờ phút này cao hứng như vậy khi gặp hôn quân này.Mà chữ “Lại” nàng nói ra làm cho hắn cảm thấy không vui. Đáng chết, tại sao mỗi lời nói nữ nhân này nói ra luôn làm cho hắn cảm thây không lọt tai.“Đúng vậy, trẫm lại tới!” Hoàng Phủ Tấn tức giận mở miệng nói, thuận tiện ngồi xuống ở bên cạnh nàng, “Trẫm tới thăm ngươi một chút xem xem chân có còn dùng được hay không, nếu không ta cũng chẳng có biện pháp nào đối phó với Hoàng tổ mẫu!” Hoàng Phủ Tấn cố ý giải thích một phen.“Ngươi hôn quân này, không nguyền rủa ta trong lòng không thoải mái có phải hay không?” Thanh âm Tiểu Thiên vẫn như cũ mang theo vài phần nghẹn ngào.“Những điều này Trẫm đều là học từ ngươi !” Hoàng Phủ Tấn liếc nàng một cái, tay không ý thức đem chiếc chăn nàng vừa kéo xuống đắp lên người nàng, động tác nhỏ này của hắn khiến ặt Tiểu Thiên phiếm hiện một tia đỏ ửng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận