Hậu Cung Ba Nghìn Ta Độc Sủng


“Ngươi nói Tấn nhi ôm Thiên Thiên trở về Vũ Phượng Cung?” Nụ cười trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu khiến cho lòng Vũ Lạc Thuỷ nổi lên từng trận co rút.“Đúng vậy, Thái Hoàng Thái Hậu, đích thân hoàng thượng đã ôm nương nương hồi cung.” Những lời này nói ra thực khó khăn đốí với Vũ Lạc Thuỷ.“Tấn nhi như vậy chẳng phải là cũng đã động lòng rồi hay sao.” Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu mang theo vài phần giảo hoạt.Trong khi Thái Hoàng Thái Hậu nhẹ tính toán trong đầu, Hoàng Phủ Tấn đi vào.“Hoàng tổ mẫu!” Hắn khẽ gọi một tiếng, thấy trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu mang theo nụ cười, hắn cảm thấy có chút không được tự nhiên.“Di, Tấn nhi, không phải con đang ở Vũ Phượng Cung sao?” Thái Hoàng Thái Hậu cười nhẹ.Khiến cho Hoàng Phủ Tấn không khỏi nhíu mày, tại sao hắn lại có cảm giác trong lời nói của Hoàng tổ mẫu như là có chủ ý gì đó.Lão nhân gia làm sao biết hắn đến Vũ Phượng Cung?Hắn liếc mắt nhìn Vũ Lạc Thuỷ đang đứng bên cạnh, chỉ thấy trong mắt nàng mang theo vài phần chột dạ.“Tôn nhi không ở lại.” Hoàng Phủ Tấn nhàn nhạt mở miệng nói, làm cho người ta nghe không ra tâm tình gì .“Con không ở lại? Chẳng phải Thiên Thiên sẽ phải ở đó một mình sao” Trong mắt Thái Hoàng Thái Hậu mang theo vài phần trách cứ, Vũ Phượng Cung đã không có người ở lâu như vậy, mặc dù bà đã sai người đi dọn dẹp cẩn thận nhưng chưa có an bài cung nữ đến đó.Lời của Thái Hoàng Thái Hậu không khỏi khiến Hoàng Phủ Tấn mỉm cười trong lòng, nhưng ngay sau đó mở miệng nói: “Đó là chuyện của nàng ấy, chẳng lẽ ngủ còn cần người dỗ nàng ấy hay sao?”“Tấn nhi. . . . . .”“Thái Hoàng Thái Hậu, nô tỳ phải đi xem tiểu thư, có thể không?” Ỏ bên cạnh Thái Hoàng Thái Hậu mở miệng hết sức, Đóa Nhi nhẹ nói, khẩu khí mang theo vài phần lo lắng.“Đóa Nhi, thương thế của ngươi nghiêm trọng như thế, ngay cả mình cũng lo không tốt, như thế nào chiếu cố Thiên Thiên?” Thái Hoàng Thái Hậu trong lời nói mang theo vài phần trách cứ.“Nhưng. . . . . . Nhưng là tiểu thư. . . . . . một mình tiểu thư vào ban đêm sẽ không dám ngủ.” Thanh âm Đóa Nhi rất thấp, nhưng khiến cho tất cả mọi người ở đây tất cả đều nghe đựoc, bao gồm vẫn mặt lạnh Hoàng Phủ Tấn.“Một mình buổi tối không dám ngủ?” Người trước tiên mở miệng chính là Hoàng Phủ Tấn, nhìn ra được, trong mắt của hắn ánh lên tia cười khó nén.Khi hắn muốn rời khỏi Vũ Phượng Cung, nữ nhân kia kéo hắn, chẳng nhẽ là muốn hắn bồi ở bên cạnh nàng?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận