Hào Môn Kế Nữ




Editor: Hạ Y Lan


Diêu Nhan sửng sốt một chút, chuyện mới xảy ra vừa rồi bà nào còn tâm trạng ăn, không đợi bà mở miệng nói gì, Diêu An Ninh đưa ánh mắt nhìn sang, bà liền ngoan ngoãn cầm chén đũa lên ăn cơm, cứ tưởng rằng mình ăn không vô nhưng cuối cùng chén cơm vẫn thấy đáy.


Ăn cơm xong, Diêu Nhan đi theo Diêu An Ninh về phòng.


"Lục lão phu nhân và dì nhỏ đều không phải là người dễ đối phó, thêm một Lục Cẩm Xuyên nữa, ăn no mới có hơi sức ứng phó bọn họ." Diêu An Ninh đã thăm dò tình huống ở Lục gia, mặc dù Lục Chính Bình là chủ gia đình, nhưng cho dù ông ta có tâm muốn che chở cho Diêu Nhan cũng phải e ngại thái độ của Lục lão phu nhân, không thể bảo vệ đến nơi đến chốn.


Diêu Nhan liên tiếp gật đầu, bà cảm giác Diêu An Ninh trước mắt này rất đáng tin, từng câu từng chữ đều có căn cứ rõ ràng.


"Phải thay đổi cái nhìn của người khác đối với mẹ, đầu tiên phải thay đổi mình." Diêu An Ninh quan sát Diêu Nhan một lần, mặc dù không còn trẻ nữa, nhưng vẫn giữ được dáng vẻ thướt tha thùy mị, có ý vị thành thục, chỉ là phiền muộn lâu ngày, tinh thần có vẻ suy sụp trông già đi không ít, tình trạng này thật không tốt.

"Phải thay đổi cái nhìn của người khác đối với mẹ, đầu tiên phải thay đổi mình." Diêu An Ninh quan sát Diêu Nhan một lần, mặc dù không còn trẻ nữa, nhưng vẫn giữ được dáng vẻ thướt tha thùy mị, có ý vị thành thục, chỉ là phiền muộn lâu ngày, tinh thần có vẻ suy sụp trông già đi không ít, tình trạng này thật không tốt.


"Vậy mẹ phải thay đổi thế nào?" Mới vừa rồi ánh mắt An Ninh đánh giá người bà rất sắc bén, làm bà có chút mất tự nhiên, cảm giác như con bé nhìn thấu bà từ trong ra ngoài vậy.


Diêu An Ninh đưa ra một ngón tay: "Thứ nhất, lòng bọn họ đối với mẹ vẫn còn mâu thuẫn, lúc này cho dù mẹ làm gì bọn họ cũng không cảm kích, cho nên, trong khoảng thời gian này, mẹ dùng hết khả năng không tiếp xúc trực diện với bọn họ." Tiếp Diêu An Ninh lại đưa ra ngón tay thứ hai: "Thứ hai, mẹ phải thể hiện ra vị trí của mình, mẹ là nữ chủ nhân của Lục gia, chứ không phải là người giúp việc, trước khi mẹ làm bất cứ chuyện gì, phải suy nghĩ thấu đáo một lần."


"Thứ ba......" Diêu An Ninh đưa ra ba ngón tay, tầm mắt rơi vào người Diêu Nhan: "Phải trông chờ vào mẹ."


"Vào mẹ?" Diêu Nhan nghi hoặc không thôi.


"Trải qua mấy ngày nay, mẹ và chú Lục có phải ít thân mật đi không?" Đàn ông đều là giác quan động vật, không thể bởi vì đã kết hôn thành vợ chồng mà không giữ hình tượng của mình, giữ vững giá trị của bản thân vẫn rất quan trọng.


Diêu Nhan hơi đỏ mặt, loại chuyện riêng tư thế này đâu thể nói ra ngoài, hơn nữa còn thảo luận với con mình nữa.


Mặc dù Diêu Nhan không lên tiếng, nhưng phản ứng của bà đủ để chứng minh tình huống.


"Đứng ngay ngắn!" Diêu An Ninh quát nhẹ.


Diêu Nhan lập tức đứng dậy ngay ngắn.


"Ngẩng đầu, ưỡn ngực, hóp bụng." Diêu An Ninh mở miệng chỉ thị, tiếp đó lại cầm vài cuốn sách đặt lên đầu Diêu Nhan để bà đội.


Đây là đang sửa




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận