Hào Môn Kế Nữ




Editor: Hạ Y Lan

Hôm nay Lục Chính Bình không phải đi xã giao nên ông về nhà rất sớm, theo lời Diêu An Ninh nói, đến giờ cơm tối, Diêu Nhan không xuất hiện, nhưng Lục Mạn San chỉ sợ thiên hạ không loạn, mặc kệ Diêu Nhan có ở đó hay không cũng phải châm chọc mấy câu.

"Được rồi, mấy món ăn này cũng không ngăn nổi miệng của em sao!" Lục Chính Bình khó chịu quát lên.

Lục Mạn San trợn tròn mắt, có lẽ cô ta không ngờ Lục Chính Bình sẽ trách cứ mình, nửa ngày cũng chưa kịp phản ứng.

Diêu An Ninh bảo với Diêu Nhan, khi nào Lục Chính Bình trở về thì báo cho cô một tiếng, không phải là không có dụng ý, cô biết Lục Mạn San không thể nào an phận, nên trước mặt cô ta, cô đã báo tin Diêu Nhan không thoải mái nên không xuống ăn cơm cho Lục Chính Bình biết, Lục Chính Bình thân là chủ gia đình, lại quản lý một công ty lớn, coi như không nói rõ ra, trong lòng vẫn hiểu tường tận, tình cảnh của Diêu Nhan và thái độ của người nhà họ Lục, một người thoái nhượng so sánh với kẻ cố tình gây sự, dù Lục Chính Bình có thiên vị người nhà cũng phải tỏ thái độ.


Bây giờ nhìn lại, chiêu lấy lui làm tiến này, hiệu quả cũng không tệ lắm.

"Em không ăn!" Lục Mạn San kiêu căng quen rồi, cô ta không ngờ Lục Chính Bình sẽ vì Diêu Nhan mà trách mình, còn ngay trước mặt nhiều người như vậy làm cô ta không xuống đài được.

"Vậy thì đừng ăn." Lục Chính Bình cũng không muốn nuông chiều cô ta, cau mày, rất không kiên nhẫn.

Lục Mạn San cắn răng thầm hận, sau đó lại nhìn Lục lão phu nhân.

Lục lão phu nhân đau lòng con trai cả ngày mệt nhọc, nên không tính chỉ vì chuyện vụn vặt vô vị này làm con bà thêm mệt.

"Con muốn ăn cái gì thì bảo má Vương bưng qua cho con." Ý là Lục lão phu nhân không tính xen vào chuyện này, dù sao người ta đã không có ở này, còn nói tới nói lui cũng không hay.


Lục Mạn San không ngờ ngay cả Lục lão phu nhân cũng buông tay mặc kệ, nhưng lời cô ta đã nói ra, rút lại chẳng phải mất mặt lắm sao.

Lục Mạn San lớn tiếng hừ lạnh, đẩy ghế trở về phòng.

Sau khi Lục Mạn San tức giận bỏ đi, Lục Cẩm Xuyên theo bản năng nhìn về phía Diêu An Ninh, gần đây xu thế tức giận của cô nhỏ ngày càng nhiều, tất cả chỉ là trùng hợp sao? Hay là có người cố ý?

Diêu An Ninh chạm tầm mắt Lục Cẩm Xuyên, bình tĩnh bưng chén cơm lên ăn.

Cơm nước xong, Diêu An Ninh tới tìm Lục Chính Bình.

"Chú Lục, cháu có chuyện muốn nói với chú."

Lục Chính Bình nghe vậy, sửng sốt một chút,



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận