Hàng Ngày Sống Chung Với Muội Khống


Thanh Vinh gần nàng cũng cảm thấy điểm không thích hợp, lập tức hóa thành hình người bế nàng bay tới Phù không điện.


Thùng gỗ to gấp đôi so với lần trước được đưa tới, Thanh Vinh thật cẩn thận đem muội muội đã không còn thanh tỉnh triền đến nằm trên khối hình trụ.


Tình huống này dường như cùng lần lột da đầu tiên không quá giống nhau. A Thúy chỉ cọ thoáng qua vài cái, liền vô lực buông khối trụ để trôi xuống nước.


"Bảo bảo? Tỉnh, tỉnh!" Thanh Vinh đau lòng nâng đầu rắn của nàng, "Đợi chút rồi ngủ tiếp được không?" nói xong đem nàng quấn lên hình trụ. Nhưng dù Thanh Vinh vớt nàng lên mấy lần đều giống nhau, A Thúy căn bản không có sức lực cọ xát, chỉ nghĩ trầm mình trong nước thuốc có thể giảm bớt đau ngứa hảo hảo ngủ một giấc.


"Đây có chuyện gì?" Thanh Vinh khóa chặt mi, ý bảo Nam Ương lại đây kiểm tra.


Nam Ương cẩn thận dò xét một phen, thật là nhìn giống như đang chuẩn bị lột da, thể trạng tiểu chủ nhân cũng không có vấn đề gì, đến tột cùng là tại sao lại như vậy....


Nhưng Thanh Vinh thật ra ban đầu nghĩ tới một khả năng, triệu Thầy dạy trẻ của Xà tộc vẫn luôn đứng ở của tới: "Nghe nói dấu hiệu hóa thành hình người cùng lột da giống nhau?"


"Đúng là không khác nhau lắm." thầy dạy trẻ Xà tộc khom người đáp, "Nhưng...... Con rắn nhỏ từ sinh ra đến hóa hình yêu cầu ít nhật 500 năm thời gian a!" Thần quân thường không cho hắn xuất hiện trước mặt tiểu chủ nhân, huống hồ lại có y tiên ở đây, mỗi lần hắn chỉ có thể ở xa xa mà chờ. Lần này thật vất vả có cơ hội được thần quân coi trọng, kết quả vẫn là hỏi vấn đề hắn chuyên nghiệp (500 tuổi rắn đã sớm thành niên). May mắn vấn đề hóa hình vốn là điểm mạnh của Xà tộc, mỗi người Xà tộc đều hiểu biết.


Thanh Vinh hơi nghiêng người, ý bảo thấy dạy trẻ tiến lên quan sát tình hình con rắn nhỏ.

Thanh Vinh hơi nghiêng người, ý bảo thấy dạy trẻ tiến lên quan sát tình hình con rắn nhỏ.


Thầy dạy trẻ nhìn kỹ một lát, kinh ngạc cảm thán nói:


"Này thật là dấu hiệu muốn hóa thành người a!"


Thanh Vinh nhẹ nhàng thở ra, ý bảo thầy dạy trẻ có thể lui xuống. hắn từ khi sinh ra đến lúc hóa thành hình người cũng dùng gần một trăm năm thời gian, nên căn bản không nghĩ A Thúy sẽ hóa hình nhanh như vậy. May mà trợ giúp hóa hình chính là tuyệt kỹ sư môn của Nam Ương, người khác yêu cầu thời gian vài ngày, Nam Ương chỉ cần mười lăm phút là có thể xử lý tốt.


Nam ương biết nhiệm vụ chính mình lúc này, lập tức cáo lui vội vàng hồi phủ điều chế nước hóa hình. Thanh Vinh thì nhẹ điểm vài cái trên đầu con rắn nhỏ, làm nàng trong nước thuốc Nam Ương phối có thể an ổn ngủ một giấc.


Trong lúc mọi người chờ đợi, mười lăm phút có vẻ vô cùng dài lâu. Thanh Vinh như thường vỗ vỗ đầu muội muội nhỏ, trong lòng thương tiếc vạn phần, nàng còn nhỏ như vậy, liền phải chịu nỗi đau hóa hình sao? Nghĩ đến trước kia hóa hình phải hủy cốt rút lân đau đớn, Thanh Vinh liền hận không thể lấy thân thay nàng. Bất quá nghe nói Chiếm Bắc thượng thần có phương thuốc chế tác thần bí nước hóa hình không chỉ rút ngắn thời gian hóa hình, còn có thể triệt tiêu ít nhất một nửa thống khổ, cuối cùng Thanh Vinh trong lòng thoáng chút an ủi.


Rốt cuộc, Nam Ương thở hồng hộc mà cầm một bình sứ nhỏ trở lại.


Thanh Vinh tiếp nhận, đem đầu muội muội từ trong thùng nước thuốc nâng dậy, nhẹ nhàng mở miệng nàng đem nước thuốc rốt xuống. Nhìn thân hình màu trắng của muội muội dần biến thành màu đỏ tươi, nghĩ nghĩ, không đem nàng đánh thức, trong lúc ngủ mơ sẽ bớt đau đớn hơn khi thanh tỉnh.


Trầm trong cảnh mơ, A Thúy cảm thấy mình bỗng nhiên giống như thời tiết 60 độ nóng nực, trần trụi dưới ánh mặt trời bắn thẳng đến có thể chiên trứng trên bao xi măng, toàn thân da thịt như bị hỏa táng, bỗng nhiên lại giống như ở trận mưa tuyết bay tán loạn ngày đông giá rét, để chân trần ra bên ngoài, ăn mặc phong phanh, bị nước thấm ướt sũng, kết băng bên ngoài.

Trầm trong cảnh mơ, A Thúy cảm thấy mình bỗng nhiên giống như thời tiết 60 độ nóng nực, trần trụi dưới ánh mặt trời bắn thẳng đến có thể chiên trứng trên bao xi măng, toàn thân da thịt như bị hỏa táng, bỗng nhiên lại giống như ở trận mưa tuyết bay tán loạn ngày đông giá rét, để chân trần ra bên ngoài, ăn mặc phong phanh, bị nước thấm ướt sũng, kết băng bên ngoài.


Nàng giãy giụa muốn tỉnh lại, ngón tay không thể động đậy, nước mắt không ngăn được chảy xuống tới, trong miệng không thể phát ra âm thanh.


Thanh Vinh không ngừng an ủi, vuốt ve nàng, dùng linh lực ôn dưỡng nàng ở lúc gân mạch cùng xương cốt phát sinh kịch liệt thay đổi, nhìn nàng không tiếng động mà, khóc thút thít, hắn cũng nhịn không được đỏ cả hốc mắt.


Mà hóa hình giống như sinh sản, phía trước là sinh tử quan, hài tử vừa sinh ra, mẫu tử bình an sau đó, chính là hạnh phúc vô hạn.


Hai canh giờ qua đi, con rắn nhỏ rốt cuộc biến ảo không ngừng có hình thái ổn định là bé giá trắng trắng nhỏ nhỏ, độ nóng trên người dần rút đi, dung nhan khi ngủ trở nên bình yên điềm tĩnh.


Thanh Vinh tiếp nhận khăn mềm thị nữ truyền lên, run rẩy đem bé gái trong thùng nước bế lên bao quan khăn. Em bé mềm mại phấn phấn nhẹ nhàng "Phốc" một tiếng, cái miệng nhỏ phun ra một ít nước miếng, dính ướt vại áo hắn.


Thanh Vinh không dám dùng sức, nhẹ nhàng chạm vào gương mặt trẻ con mũm mĩm. Bé gái đều đáng yêu như vậy sao? Chỏm tóc đen mềm mại, tay nhỏ trắng nõn, gót chân nhỏ bụ bẫm, nắm tay hồng nhật ngoan ngoãn làm hắn nhịn không được mà hôn lại hôn, hôn lại chạm.


Giờ phút này, Thanh Vinh chỉ cảm thấy người trong lồng ngực chính mình là điều mà hắn đánh mất tính mạng cũng không để nàng chịu chút ít tổn hại, trên đời này đối với hắn mà nói, vĩnh viễn tồn tại độc nhất vô nhị.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...