Hải Thượng Hoa Đình


Lão Diêm lái xe về phía nhà ga, nhưng trong lòng vẫn có điểm không rõ.

Vị tiểu thư trẻ tuổi kia quả thực có một mái tóc không tồi. Tiểu Cửu gia muốn, đối phương lại không muốn khiến Tiểu Cửu gia tức giận, cuối cùng mạnh mẽ cắt đoạt lấy thì ông có thể hiểu được. Nhưng vừa trả một số tiền lớn như thế, sao tự nhiên cậu ấy lại bỏ đi nhỉ? Như thế chẳng phải mất tiền oan sao? Ông lặng lẽ quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Tiểu Cửu gia dựa vào trên ghế sau, một câu cũng không, sắc mặt vẫn không tốt lắm. Không khí trong xe vô cùng ngưng trọng.

Lão Diêm chung quy vẫn không dám mở miệng hỏi, chỉ lo lái xe, cuối cùng cũng đến được nhà ga trước 6 giờ.

Phùng Khác Chi cứ thế ở trong xe đợi đón người.


Con gái thứ tám là họ Phùng, Phùng Lệnh Mỹ có làn da trắng nõn, dáng người cực tốt, tự mình kinh doanh một công ty thời trang, được người ta gọi là nữ hào kiệt của Thượng Hải. Nàng trang điểm tự nhiên thời thượng mà đẹp đẽ quý giá, lúc nhìn đến đệ đệ tới đón thì thập phần vui mừng, cười nói: “Nếu em có việc thì không cần cố ý chạy tới đón chị. Chị có người đi theo hơn nữa chỗ này cũng không phải xa lạ gì.”

Trên mặt Phùng Khác Chi sớm đã đổi sang bộ dạng gió xuân phơi phới, tự mình đến cầm lấy va li của Phùng Lệnh Mỹ, dẫn nàng đi lên xe, vừa đi vừa nói: “Em cũng không muốn tới nhưng mà tỷ phu có lệnh thì sao em dám không vâng lời chứ? Tỷ phu không ở Thượng Hải, nếu không tất là sẽ tự mình tới đón Bát tỷ.”

Phùng Lệnh Mỹ hừ một tiếng: “Thôi bỏ đi, chị còn không biết sao. Em đừng có mà ở trước mặt chị nói hươu nói vượn.”

Phùng Khác Chi mắt cũng không chớp nói: “Mỗi chữ em nói đều là thật. Tỷ phu còn cố ý dặn dò em đi Vinh Ký mua cho chị hộp điểm tâm. Không tin chị có thể hỏi lão Diêm. Nếu em nói dối nửa chữ thì cứ để cha bắt được em nhốt lại đi.”

Lão Diêm ở đối diện bước nhanh lên đón, tiếp nhận cái vali trong tay Phùng Khác Chi. Phùng Khác Chi thì mở cửa cho Phùng Lệnh Mỹ, rồi hai tỷ đệ cùng ngồi xuống.

Lão Diêm an bài tốt cho hai

tùy tùng của Phùng Lệnh Mỹ rồi ngồi lên ghế lái, đang muốn khởi động xe thì thấy Phùng Lệnh Mỹ nhìn cái hộp điểm tâm kia liền vội nói: “Là cô gia giao phó Cửu công tử đi mua. Nói Bát tiểu thư thích ăn điểm tâm này.” Phùng Lệnh Mỹ cười cười.

Ô tô vừa đi thì Phùng Khác Chi hỏi: “Bát tỷ, đại tỷ gần nhất có khỏe không? Còn rụng nhiều tóc không?”


Hắn dừng một chút, phảng phất muốn nói cái gì xong lại thôi.

“Sau khi được bác sĩ của Mỹ trị liệu thì thân thể đã khá hơn nhiều rồi. Gần đây chị ấy đang uống thuốc của Trung y, tóc lúc trước rụng cũng đang chậm rãi mọc ra. Cứ tình hình này thì rất mau chị ấy sẽ không phải đội tóc giả nữa.”

Phùng Khác Chi cười: “Vậy là tốt rồi.”

Phùng Lệnh Mỹ liếc mắt nhìn đệ đệ: “Biết em với đại tỷ thân nhau rồi. Em quan tâm chị ấy như vậy thì chính mình về Nam Kinh bồi chị ấy là được. Còn nữa, em nha, nếu có thể nghe lời một chút thì đại tỷ càng cao hứng.”

Phùng Khác Chi nói: “Em hiện tại còn không nghe lời sao? Cha cùng đại tỷ muốn em tới văn phòng kinh tế học làm việc thì em liền từ sáng đến tối đều ở trong văn phòng. Em lúc nào cũng là người đến sớm nhất, về muộn nhất. Cùng lắm thì ngày nghỉ em đi đánh bài và vui chơi tí thôi.”


Phùng Lệnh Mỹ nói: “Em biết thì tốt rồi. Nhà ta không thiếu tiền nhưng chỉ có một độc đinh là em. Ở cái thế đạo loạn lạc này, ai biết được lúc nào thì sẽ đánh nhau. Em chỉ cần bình an là được, những thứ khác không cần phải nghĩ.”

Phùng Khác Chi cười hì hì nói: “Biết, biết. Bát tỷ yên tâm. Kêu đại tỷ nhị tỷ Tam tỷ tứ tỷ Ngũ tỷ Lục tỷ Thất tỷ còn có nhóm tỷ phu và cha đều yên tâm hết đi.”

Phùng Lệnh Mỹ duỗi tay, nhéo mặt hắn cười nói: “Cũng không còn mấy ngày nữa là hết năm, cha nói chờ chị kết sổ công ty xong thì mang em cùng về Nam Kinh ăn tết.”

Phùng Khác Chi ngô ngô mà đáp lời, hai chị em lại nói nói cười cười, ô tô cũng thẳng hướng biệt thự nhà họ Phùng ở thành tây mà đi.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận