Hải Thượng Hoa Đình


Phùng Khác Chi móc đồng hồ bằng vàng từ trong ngực ra, mở nắp rồi nhìn thoáng qua, sau đó hắn ném mấy tờ tiền mặt cho cô gái xinh đẹp ngồi bên cạnh, không biết tên cô ta là hoa hồng hay Louise gì đó, tiếp đó đẩy bài trước mặt ra rồi đứng lên.

“Tiểu Cửu gia, gần đây thật khó gặp mặt, giờ mới chơi có một đêm mà đã muốn đi rồi sao?”

Hoàng công tử, con trai thị trưởng ngồi đối diện thấy thế thì biết hắn phải đi nên vội vàng mở miệng giữ lại.

“Lần tới đi. Sáu giờ là Bát tỷ của ta từ Nam Kinh đến Thượng Hải, ta phải tới nhà ga đón tỷ ấy, nếu đến muộn thì không hay.”

“Hà sư trưởng không phải đóng quân ở Áp Bắc sao? Mới hai ngày trước tôi còn nhìn thấy hắn. Vợ mình từ Nam Kinh tới, hắn làm chồng không đi đón lại để cậu em vợ là cậu đi đón sao? Hay là hắn thật sự ở bên ngoài có người khác, nên muốn cùng Bát tỷ của cậu nháo ly hôn……”

Lâm công tử của cục trưởng cục giao thông lanh mồm lanh miệng, lời nói còn chưa nói xong đã bị người bên cạnh âm thầm đá vào chân nhắc nhở liền cuống quít ngậm miệng nhưng muộn mất rồi.

Phùng Khác Chi híp híp mắt, vẫn tươi cười như cũ nhưng lại cầm lấy điếu thuốc đang hút dở trên miệng nhắm đỉnh đầu của Lâm công tử, ngón tay thon dài liền vươn ra. Mẩu thuốc lá còn đang cháy dở liền cứ thế rơi xuống đỉnh đầu Lâm công tử. Điếu thuốc liền đốt cháy phần tóc đỉnh đầu toát ra chút khói.

Bảy tám đôi mắt nhìn chằm chằm cái đầu đang bốc khói của Lâm công tử, nhưng không ai mở miệng, xung quanh lặng ngắt như tờ.

Lâm công tử bị đốt đến tê dại, thần sắc đau đớn, nhưng cũng không dám phủi mẩu thuốc đó đi mà chỉ dám dùng ánh mắt cầu cứu người bên cạnh.

Hoàng công tử ho khan một tiếng, khuyên nhủ: “Miệng chó không khạc được ngà voi, Tiểu Cửu gia hà tất cùng hắn chấp nhặt. Nếu lần này mà hắn còn không học khôn ra được, lần tới nếu hắn còn dám nói hươu nói vượn thì không cần Tiểu Cửu gia, tôi là người đầu tiên không tha cho hắn!”

Phùng Khác Chi liếc hắn một cái rồi mới thu hồi mẩu thuốc lá, nhìn Lâm công tử luống cuống tay chân chụp lấy cái đầu đầy khói của mình, lấy nước dội lên. Hắn chống tay lên bàn, thân thể hơi hơi cúi về phía trước, từ trên cao nhìn xuống những người đối diện,: “Bát tỷ và tỷ phu của ta vẫn rất tốt ——”

“Mấy người đều con mẹ nó nghe rõ chưa?” Hắn đột nhiên cao giọng, trong mắt ẩn ẩn chứa hung quang.


“Vâng, vâng, đó là tự nhiên …” Mọi người gật đầu lia lịa.

Phùng Khác Chi lúc này mới kéo kéo khóe miệng, xem như cười, đứng thẳng thân thể, đem tàn thuốc thuận tay dụi ở góc bàn. Người phục vụ đứng bên nhanh chóng đem tới áo khoác và bao tay cho hắn.

Phùng Khác Chi cầm quần áo tùy ý vắt lên cánh tay, vươn tay với mọi người muốn đứng dậy tiễn, ý bảo không cần, rồi xoay người đi ra khỏi căn phòng tràn ngập mùi nước hoa cùng thuốc lá này.

Dù đã thức cả đêm nhưng lúc hắn từ cầu thang trang trí bằng đồng của nhà hàng Đại Hoa đi xuống, ngoại trừ đôi mắt có nhàn nhạt vài tia máu thì trên người hắn không có nửa điểm dấu vết phóng túng.

Tây trang trên người hắn phi thường sạch sẽ, đường cong thẳng tắp, mái tóc chải sáp bóng đến có thể soi bóng người, mái tóc không chút cẩu thả, giày da trên chân vẫn sáng bóng, mới tinh.

Đứa bé giữ cửa nhìn thấy hắn từ xa, vội vội mà mở cửa kính, mặt mang mỉm cười, cung kính chờ đợi. Chờ Phùng Khác Chi đi ra ngoài, đứa nhỏ liền nhắm mắt đi theo phía sau.

Lão Diêm tài xế hôm nay không đi con xe Rolls-Royce màu đỏ tuyền của Phùng Khác Chi tới. Cái xe kia có biển số có một không hai ở toàn Thượng Hải, và nổi bật đến nỗi người ta có thể nhận ra từ khoảng cách trăm mét. Hôm nay ôn lái một con xe Buick màu đen bình thường. Xe đỗ ngay cửa nhà hàng, đứa bé kia vội tới mở cửa sau xe.

Phùng Khác Chi khom lưng ngồi xuống, thoáng nhìn trên giày da có dính vài vết bùn tuyết, đầu mày nhíu lại khó chịu. Đứa bé giữ cửa mắt sắc, lập tức ngồi xổm xuống, móc ra một chiếc khăn tay tuyết trắng, ra sức lau cái giày, lau bên này lại đổi sang bên kia. Sau khi lau sạch đôi giày da của hắn đến không còn một hạt bụi thì thằng bé mới đứng lên.

Phùng Khác Chi móc ra một tờ tiền mặt đưa qua, lúc đứa bé giữ cửa khom lưng chào thì hắn bảo tài xế đến trạm xe lửa phía Bắc.

“Xin lỗi Diêm thúc, Bát tỷ chê ta lái xe dọa người, ngồi không quen xe ta lái nên mới để thúc đợi lâu như vậy.”

Cửa xe vừa đóng thì Phùng Khác Chi liền nâng đôi chân thon dài lên gác ở ghế trước, người cũng dựa vào lưng ghế rộng rãi, duỗi cái eo lười biếng.

Lão Diêm ngồi thẳng tắp, một bên vững vàng lái xe, một bên vội nói: “Cửu công tử nói chi vậy. Tôi vốn dĩ chính là tài xế của Phùng gia. Lão gia phái tôi tới Thượng Hải, nhưng lúc trước cậu đều không để tôi lái xe, tôi liền không làm gì mà vẫn nhận tiền, vốn phải thấy hổ thẹn. Khó có được hôm nay tôi mới được lái xe, huống chi lại là đi đón Bát tiểu thư, tôi cao hứng còn không kịp đâu.”


Phùng Khác Chi gật gật đầu, nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên giống như nhớ tới cái gì, trợn mắt nói: “Đi Vinh Ký trước, mua một bao bánh chà bông đi. Bát tỷ thích ăn.”

“Dạ vâng!”

Vinh Ký chính là ở không xa phía trước, rất nhanh liền tới. Lão Diêm đem dừng xe ở bên cạnh cửa hàng, chính mình đi xuống mua bánh.

Lão Vinh thấy lão Diêm, vội vàng chạy đến bên xe, cười với Phùng Khác Chi đang ngồi trong xe nói: “Cửu gia tới rồi ạ? Đã lâu không thấy mặt ngài. Vẫn là bánh chà bông phải không? Vừa lúc có một lò vừa nướng xong, tôi sẽ chọn những cái tốt nhất, phiền ngài chờ chút!”

Phùng Khác Chi gật đầu. Lão Vinh nhanh như chớp chạy về cửa hàng.

Phùng Khác Chi ngồi ở trong xe chờ, chỉ thấy chán chết nên thuận tay lấy bật lửa mở rồi đóng đùa chơi. Đúng lúc đó thì bên cạnh lướt qua một người.

Đó là một cô gái trẻ tuổi, tầm mười tám mười chín tuổi, có bộ dáng nữ sinh, trên người là một kiện áo khoác cũ xám xịt, giày da trên chân dính không ít nước bùn, vừa đi vừa nhìn biển số nhà ở hai bên, thoạt nhìn đã đi bộ khá lâu. Đôi giày kia kiểu dáng bình thường, nhưng Phùng Khác Chi liếc mắt một cái liền nhìn ra đây là đôi giày da trâu làm thủ công không tồi, lại được bảo dưỡng tốt.

Nhìn thân thể uyển chuyển nhẹ nhàng của cô gái và độ mòn của đôi giày thì ít nhất đôi giày này cũng dùng được ba bốn năm rồi. Từ mười lăm, mười sáu tuổi đến hiện tại vẫn có thể đi vừa chứng tỏ khi làm chiếc giày này, người ta đã cố ý làm to hơn một chút.

Phùng Khác Chi nhanh chóng phán đoán nữ chủ nhân của đôi giày da này hẳn là từ nơi khác đến Thượng Hải, gia thế thời trẻ không tồi, nhưng đã xuống dốc, hơn nữa, cô gái này rất có tâm kế.

Tầm mắt của Phùng Khác Chi dừng trên người cô gái, nhìn chằm chằm nàng, vừa nhìn vừa suy tư.

Nữ hài tử kia trông giống như cành liễu mùa xuân vừa ôn nhu vừa thẳng. Tóc nàng được bện sau đầu, dài qua eo, chạm đến mông. Mà cái bím tóc đó rũ xuống trông thật nhu thuận, dịu dàng, theo mỗi lần nàng bước đi mà nhẹ nhàng vặn vẹo đong đưa rất có quy luật, giống như nó cũng có sinh mệnh của chính mình.


Chờ nàng đi qua, Phùng Khác Chi ngước mắt lên hướng lão Diêm đang ở bên ngoài xe, nhướng mày: “Đi, đem nữ nhân này bắt lại đây cho tôi.”

Lão Diêm ngẩn ra. Tiểu Cửu gia phong lưu là thật, bạn gái không ít, từ ngôi sao ca nhạc, đến minh tinh gì đó đều có đủ, mỗi người một vẻ, mỗi người một kiểu đồn đại, nhưng từ trước đến nay đều là nữ nhân chủ động dán vào người hắn. Còn nữ hài mới vừa đi qua, ông cũng thấy, tuy rằng ăn mặc bình thường, nhưng dung mạo cực kỳ thanh lệ, lọt vào mắt Tiểu Cửu gia cũng không kỳ lạ —— nhưng tự nhiên cản người trên đường như thế thì không giống tác phong của cậu chủ.

Lão Diêm nhìn nữ hài tử, thấy nàng cũng hướng Vinh Ký đi đến, hẳn là muốn mua điểm tâm nên chần chờ, cúi lưng cười khó xử thấp giọng nói: “Thiếu gia…… Hôm nay còn chưa tối, lại đang ở trên đường cái, mọi người đều đang nhìn, làm thế thì hơi……”

Ông bất an mà xoa xoa tay, khó

xử nhìn Phùng Khác Chi. Mà Phùng Khác Chi lúc này mới hiểu ý ông, nhe răng tặc lưỡi một cái, tức giận vẫy vẫy tay, ý bảo ông ta tới gần chút sau đó thì thầm vài câu. Lão Diêm rốt cuộc bừng tỉnh, âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng gật đầu, xoay người đuổi theo.

……

Đại học Chi Hoa ở thành tây, đi hết đường chùa Tĩnh An thì còn phải đi thêm chút nữa, khá xa. Mạnh Lan Đình hỏi một cái xe bus rồi lên xe đi qua đó. Không nghĩ đến giữa đường xe bus lại dừng ngay gần trường đua ngựa, không đi nữa. Tài xế lấy công cụ xuống xe, gõ gõ đánh đánh đầu xe một lát thì hùng hùng hổ hổ đi lên đuổi mọi người xuống xe. Hành khách không muốn xuống còn muốn ông ta đề tiền, nhưng ông ta không trả mà còn không kiêng kị lấy một địch nhiều, bắt đầu ngang nhiên mắng chửi người.

Giữa lúc hai bên đang cãi nhau nước miếng tung tóe thì Mạnh Lan Đình liền xuống xe, đi tiếp về hướng tây.

Vốn tưởng rằng đi một chút là tới rồi nhưng nàng đúng là đã xem nhẹ Thượng Hải to lớn rồi. Con đường hướng tây này cứ đi mãi giống như không có điểm cuối. Sắc trời dần dần lộ ra sắc tối, mà đôi dày da nàng tỉ mỉ bảo dưỡng, cũng đã giúp nàng vượt qua mấy mùa đông giờ này dính đầy nước bùn. Tuyết tan, hơi lạnh ẩm ướt dường như xuyên qua giày cùng tất, chậm rãi tiến vào. Bàn chân nàng lúc đầu còn đau, lúc sau liền không còn cảm giác gì. Thẳng đến khi nàng ngửi được trong không khí bay tới một trận hương thơm bánh ngọt ấm áp thì Mạnh Lan Đình mới ý thức được mình đã sớm bụng đói kêu vang.

Lúc ban ngày ở trên tàu nàng chỉ ăn mấy miếng lương khô mang theo. Lúc này nàng dừng chân, liếc mắt nhìn một cái. Cửa hàng đằng trước bề mặt không lớn, treo tấm biển đề Vinh Ký cũ kỹ, nhưng bên cạnh đã có vài người dân bu quanh giống như đang đợi bánh ra lò.

Căn cứ theo kinh nghiệm thì nơi này chắc chắn bán đồ ăn ngon mà rẻ. Mạnh Lan Đình đi tới gian hàng, cũng không để ý đến cái ô tô màu đen đang đỗ ở bên cạnh.

Nàng xếp hạng phía sau mọi người, lúc đang kiên nhẫn chờ đợi thì bỗng nhiên nghe được phía sau vang lên một giọng nói: “Vị tiểu thư này, phiền cô đến bên này, tôi có chuyện muốn thương lượng với cô.”

Đó là một giọng nói xa lạ. Mạnh Lan Đình quay đầu, thấy phía sau là một người trung niên tầm bốn năm mươi tuổi, vẻ mặt đôn hậu, thần thái hòa khí, cười tủm tỉm mà nhìn chính mình.

Vừa rồi Mạnh Lan Đình đi qua chiếc xe kia cũng có thấy người này đứng ở bên cạnh, mà trong xe hình như còn có người ngồi. Theo kinh nghiệm của nàng thì người này hẳn là lái xe cho ai đó.


Mạnh Lan Đình nhanh chóng nhìn cái ô tô kia. Cửa kính phía sau ô tô mở một nửa nên Mạnh Lan Đình lúc này rốt cuộc thấy rõ, trên ghế sau có một nam tử trẻ tuổi dung mạo không tồi đang nhàn nhã ngồi. Đối phương vốn đang nhìn mình nhưng có vẻ sau khi nàng quay đầu thì hắn cảm thấy bị mạo phạm nên thu hồi ánh mắt, đầu dựa phía sau ghế, nâng cằm, hơi hơi quay mặt đi, để lại cho Mạnh Lan Đình một bên sườn mặt lạnh nhạt, mà trong tay hắn là một cái bật lửa chớp tắt mở như đang tiêu khiển.

Mạnh Lan Đình áp xuống nghi hoặc trong lòng, thu hồi ánh mắt. Người trung niên kia đã đứng ở một bên, mỉm cười chờ nàng đi qua. Nàng chần chờ rồi mới đi qua hỏi: “Đại thúc, có chuyện gì không?”

Lão Diêm nói: “Ta họ Diêm, cô kêu ta Lão Diêm được rồi. Cô cũng đừng sợ, ta là ngươi tốt. Chuyện là thế này, công tử nhà chúng ta muốn mua bím tóc của cô, nếu cô đồng ý cắt xuống thì chúng ta tiền trao cháo múc, cô thấy sao?”

Mạnh Lan Đình kinh ngạc vô cùng, lại thấy đối phương nói: “Cô yên tâm, chúng ta sẽ không để cô bị thiệt. Bím tóc này của cô ở ngoài có thể bán được năm đồng, chúng tôi sẽ trả mười đồng.”

Trên người Mạnh Lan Đình còn tổng cộng không đến mười đồng, đó là tiền lương một tháng của một công nhân bình thường. Một cái bím tóc có thể bán được cái này giá thì đúng là không tồi. Nhưng Mạnh Lan Đình không chút suy nghĩ, lập tức lắc đầu cự tuyệt: “Cảm ơn ngài. Nhưng tôi không bán.”

Khi còn nhỏ, tóc nàng vừa vàng vừa thưa, mẹ nàng rất là lo lắng, không ngại rườm rà, thường dùng phân tro để gội đầu cho nàng, lại dùng nước trong gội sạch lại. Trước khi nàng đi ngủ, mẹ đều cẩn thẩn chải từng sợi, kiên trì lâu như vậy mới khiến tóc trên đầu nàng đen lên. Sau này lớn lên, không biết vì duyên cớ gì hay vì sự kiên trì của mẹ mà tóc nàng trở nên vừa đen vừa mượt, phảng phất như một mảnh tơ lụa mỹ lệ.

Khi mẹ còn sống, Mạnh Lan Đình cũng không thích mái tóc để nhiều năm của mình cho lắm, thậm chí vì ngại phiền toái mà rất nhiều lần nàng muốn cắt nhưng mẹ không cho nên nàng liền từ bỏ. Hiện tại mẹ đã qua đời, không biết vì cái gì, nàng bỗng nhiên có cảm tình đối với mái tóc dài này của mình. Nàng không hiểu sao lại có người muốn mua tóc của mình nhưng kể cả nàng nghèo điên rồi thì cũng sẽ không gật đầu.

Lão Diêm sửng sốt, quay đầu nhìn hướng ô tô, nói: “Hai mươi đồng.” Mạnh Lan Đình vẫn lắc đầu.

Lão Diêm cuối cùng nói ra con số một trăm đồng, con số mà chính ông cũng không tưởng tượng nổi. Mạnh Lan Đình lại nhìn nam tử trẻ tuổi trong xe một lần nữa rồi sau đó lễ phép nhưng kiên quyết nói: “Cảm ơn ngài. Nhưng thỉnh ngài nói với vị công tử kia không cần ra giá nữa. Vô luận là giá nào thì tôi cũng không bán tóc mình đâu.”

Lão Vinh lúc này đã đem điểm tâm gói cẩn thận đến bên xe, Lão Diêm không có biện pháp, lại phát hiện cái vị đang ngồi trong xe kia rõ ràng đã không kiên nhẫn mà gập ngón tay gõ lên cửa kính nhìn về phía này nên đành phải chạy về. Ông đoán Cửu công tử đã nghe được đoạn đối thoại của nữ hài tử kia với mình nhưng vẫn đèm lời nàng thuật lại một lần.

Vị tiểu thư kia mua điểm tâm xong liền bước nhanh rời đi. Lão Diêm nhìn hắn thì thấy hắn nhìn chằm chằm bóng dáng đang đi xa phía trước, sắc mặt có điểm âm trầm, sau một lúc lâu cũng không lên tiếng thì bỗng nhiên cảm thấy có điểm bất an.

“Cửu công tử, tôi thấy vị tiểu thư kia thái độ rất là kiên quyết, hay là bỏ đi, dù sao da tóc trên người cũng là của cha mẹ. Huống chi nữ nhân nào mà không yêu quý mái tóc của mình chứ? Tôi xem kịch thường thấy nữ nhân cắt tóc trao cho nam nhân làm vật đính ước. Nếu người ta đã không muốn bán thì chúng ta cũng không nên miễn cưỡng. Huống chi với giá cao như vậy, còn sợ không kịp mua được thứ tốt sao ——”

Lời còn chưa dứt, thì đã thấy cái vị ở trong xe kia không nói một tiếng liền đẩy cửa xuống, ngồi lên ghế điều khiển. Ô tô nhanh chóng khởi động, Phùng Khác Chi hai mắt nhìn chằm chằm phía trước, đột nhiên dẫm chân ga. Động cơ xe phát ra tiếng “Oanh” liền xông ra ngoài, đem Lão Diêm còn đang lải nhải bỏ lại đằng sau.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận