Hải Thượng Hoa Đình


“Cha, việc này con xem tám chín phần mười là có thể thành.”

Phùng Lệnh Nghi cùng đệ đệ nói chuyện xong, trở về liền nói với phụ thân như thế.

“Con nhìn Tiểu Cửu lớn lên. Tính nó thế nào con cũng nắm được, nếu là trước đây nó sẽ không nói sẽ suy nghĩ còn bây giờ hẳn là nó cũng có ý tứ.”

Lấy biểu cảm lãnh đạm của nhi tử khi nhìn thấy Mạnh Lan Đình, lão Phùng vốn đã không ôm hy vọng nhưng không nghĩ tới lại nghe được lời này từ miệng trưởng nữ, quả thực là vui mừng khôn xiết. Tâm tình vừa nâng lên cũng lập tức vơi đi phân nửa.

“Hảo, hảo, thật tốt quá! Cứ để nó nghĩ, để nó nghĩ cho kỹ……”

Lão Phùng vui vẻ ra mặt, ở trong phòng đi lại vài bước, bỗng nhiên dừng lại.

“Nhưng chưa thể yên tâm được! Ta nói với nó không được. Trước khi sự tình được quyết định thì ngươi là trưởng tỷ, cần bỏ chút tâm tư. Kể cả có bận thì cũng gác qua một bên để tiếp tục khuyên nó, đến khi nó gật đầu mới thôi.”

“Đây là việc lớn nhất của Phùng gia chúng ta, Hán Chi cũng rất quan tâm, tối hôm qua còn cố ý hỏi thăm. Không cần cha nói, con cũng biết.” Phùng Lệnh Nghi cười nói.

Cái cảm giác không ổn trong lòng Mạnh Lan Đình đến buổi chiều càng thêm mãnh liệt.

Phùng lão hiện tại đã không thích gặp khách, chỗ này của ông bình thường vô cùng yên tĩnh. Nhưng từ sau cơm trưa, chỗ này lại trở nên náo nhiệt hơn.

Con đường đi lên từ dưới chân núi liên tục có xe đi lên, nối liền không dứt. Người thứ nhất đến chính là Phùng gia Ngũ tỷ Phùng Lệnh Huệ, phu nhân của viện trưởng của chính phủ quân tham viện. Nàng ngày thường rất là thân thiết với lão bát Phùng Lệnh Mỹ. Lúc vừa đến thấy trưởng tỷ thì lập tức hỏi thăm việc của Mạnh gia nữ nhi, còn muốn đi gặp nàng.

Thấy Phùng Lệnh Nghi nhìn về phía Phùng Lệnh Mỹ, ánh mắt hình như có trách cứ thì nàng vội nói: “Đại tỷ đừng trách Bát muội lắm miệng, là ta vừa rồi cùng Bát muội gọi điện thoại, bức Bát muội nói. Chuyện lớn như vậy, các ngươi cư nhiên muốn giấu ta? Như thế nào, chỉ có đại tỷ ngươi đau Tiểu Cửu, còn chúng ta không phải tỷ tỷ của hắn hả?”

Phùng Lệnh Nghi ý là sự tình còn chưa được quyết định nên cũng chưa muốn cho tỷ muội biết, miễn cho mọi người đều chạy tới. Vạn nhất đệ đệ không gật đầu thì không phải là mất mặt của Mạnh gia nữ nhi sao. Không nghĩ tới nhanh như vậy việc đã bị truyền ra, Lão ngũ đã biết thì chắc chắn mấy người còn lại ở Nam Kinh, cũng rất nhanh sẽ tới đây.

Cũng may thái độ của Tiểu Cửu không tồi, sự tình hẳn là có thể thành nên Phùng Lệnh Nghi đành phải nói: “Ta là sợ nữ nhi nhà người ta trẻ tuổi, chịu không nổi các ngươi cứ xem như vậy.”

Phùng Lệnh Huệ cười nói: “Đại tỷ yên tâm. Em là người không đúng mực sao? Chỉ sợ Mạnh gia nữ nhi da mặt mỏng, trừ bỏ mấy tỷ muội, em cũng không nói. Em chỉ muốn cùng nàng nói vài câu việc nhà mà thôi.”


Cứ như vậy, không một lúc sau thì Phùng gia Tam tỷ, Tứ tỷ, Lục tỷ, Thất tỷ hiện giờ đều đang ở Nam Kinh đều chạy đến. Nhị tỷ gả đi chỗ khác, không có khả năng tới cũng gọi điện dò hỏi. Các vị thái thái tuy rằng không đem người khác tới nhưng cũng có người hầu đi theo khiến cho biệt thự vốn thanh tịnh lại náo nhiệt ô tô ra ra vào vào.

Mỗi vị Phùng gia tỷ tỷ tới đều mang theo quà gặp mặt cho Mạnh Lan Đình. Trang sức, vật liệu may mặc, túi hàng hiệu đều có cả. Ai cũng nói là chút tâm ý cho nữ nhi của cố nhân, nửa câu cũng không đề cập tới hôn sự.

Mạnh Lan Đình ngồi ở phòng khách, đối với hơn mười ánh mắt đều nhất trí nhìn chằm chằm mình thì đều là hỏi gì đáp nấy, cũng không giống có vấn đề gì nhưng trong lòng lại như có cái chuông gõ không ngừng.

Nàng cũng không ngốc. Các tỷ tỷ của Phùng Khác Chi đều gả đến nhà chồng không phú thì quý, mỗi người đều là phu nhân nổi tiếng. Mà người làm quan những năm này, có nhà ai không bận việc xã giao chứ? Mình chẳng qua cũng chỉ là nữ nhi một cố nhân lâu năm không qua lại, kể cả quan hệ hai nhà trước kia tốt thì cũng không có khả năng chỉ trong buổi chiều đã có thể thấy các vị tỷ tỷ Phùng gia tề tựu về hết chỗ này.

Khả năng duy nhất chỉ là Phùng gia đang suy xét mối hôn sự này. Nàng bị cái ý niệm này khiến cho hãi hùng khiếp vía, như đứng đống lửa, như ngồi đống than, rốt cuộc cũng cố chịu đựng đến cuối cùng.

Phùng gia Tam tỷ hướng các tỷ muội nhìn một cái, rồi lại cười nói với Mạnh Lan Đình: “Lan Đình, Tam tỷ đã nhiều ngày không tới, muốn qua thăm cha một chút. Em cứ tùy tiện đi loanh quanh, coi như nhà mình nhé.”

Mấy vị tỷ tỷ còn lại cũng sôi nổi đứng dậy theo, vừa ra ngoài liền lập tức đi tìm đệ đệ.

Phùng lão gia đã kêu tài xế đem toàn bộ chìa khóa xe trong nhà giao cho mình, để ngừa nhi tử tự mình ra ngoài. Sau giờ ngọ, Phùng Khác Chi cầm súng săn, tự mình đi ra sau núi, lúc này trong tay đã có một con gà rừng và thỏ hoang. Lúc hắn đang từ bên ngoài trở về, xa xa thấy một đám nữ nhân khắp người đều là châu bảo, trang sức thì sửng sốt, buông tay ném đồ xuống đất, quay đầu liền muốn chạy như bay nhưng bị Phùng Lệnh Huệ mắt sắc thấy được, gọi to “Tiểu Cửu, ngươi đứng lại đó cho ta!”, sau đó nhân gia các nàng vội đuổi theo.

Phùng Khác Chi đành phải dừng lại, nhìn sáu bảy vị tỷ tỷ vây quanh mà đi lên, đem chính mình bao quanh chung quanh, đành cười gượng: “Tam tỷ, tứ tỷ, Ngũ tỷ, Lục……”

“Tiểu Cửu, người chúng ta vừa rồi đều nhìn rồi, cũng rất xứng đôi nha. Đại tỷ cũng gật đầu, lúc này cậu cũng đừng mong chạy!”

Hắn còn không có chào hỏi xong thì đã bị Lão Lục đánh gãy lời.

“Lục tỷ, em……”

“Em em cái gì!” trong mấy người thì Lão Ngũ là nóng tính nhất, vội tiến lên một bước.

“Đại tỷ nói cậu còn đang suy nghĩ phải không? Cậu suy nghĩ cái gì? Cha chỉ có một nhi tử là cậu, đã sớm ngóng trông được ôm cháu. Thừa dịp ăn tết này liền đem việc này định xuống đi!”


“Hề gia tiểu nhi tử, so với cậu còn nhỏ hơn hai tháng mà mấy ngày trước đã có con rồi đó!” Lão Tứ nói.

“Nhị tỷ cũng biết việc này, cố ý gọi điện thoại trở về hỏi. Tiểu Cửu, nhị tỷ đối với cậu thế nào thì cậu cũng biết. Cậu đừng có mà làm nhị tỷ thất vọng!”

Mấy tỷ tỷ, ngươi một câu ta một câu, không ngừng oanh tạc. Phùng Khác Chi chóng mặt nhức đầu, giơ hai tay lên: “Các cô nãi nãi, em một thân mồ hôi bốc mùi, cho em về phòng tắm rửa, đổi quần áo đã được không?”

Lúc này Phùng gia tỷ tỷ thấy thái dương hắn đúng là hơi có chút mồ hôi, sợ trúng gió cảm lạnh nên mới để hắn đi qua.

Phùng Khác Chi nhanh chóng biến mất dạng.

Một buổi chiều này, bọn tỷ muội Phùng gia vui vẻ thương nghị khiến thời gian trôi qua rất nhanh. Mạnh Lan Đình thì âm thầm nôn nóng.

Các vị tỷ tỷ cũng lưu lại ăn cơm chiều, sau đó lại từng người về nhà. Buổi chiều hôm nay sau khi gặp mình, các nàng bàn bạc cái gì thì Mạnh Lan Đình không thể hiểu hết, nhưng nỗi nghi ngờ kia coi như là ván đã đóng thuyền rồi.

Phùng gia bày trận thế lớn như thế thì trừ phi Phùng gia nhi tử là kẻ ngốc, nếu không hắn nhất định biết kế hoạch của người nhà.

Mà từ phản ứng của người Phùng gia thì hắn không có một ngụm cự tuyệt. Mạnh Lan Đình phỏng đoán, hắn hẳn là không thắng nổi áp lực của Phùng lão gia cùng tám vị tỷ tỷ phía trên nên mới đành khuất phục.

Nếu nàng phỏng đoán không sai thì tình huống nàng sắp gặp phải đúng là thập phần không xong. Nàng nếu đem nửa đời còn lại của mình cột chung với Phùng gia

nhi tử này thì chỉ nghĩ thôi đã khiến nàng lạnh cả người. Nàng là sẽ không gả cho một kẻ ăn chơi trác táng như thế, dù cho Phùng gia địa vị cao cả, quyền thế lừng lẫy. Nhưng sự tình đã tới nước này rồi thì nàng lại không thể mở miệng tỏ thái độ của mình.

Mà một khi chờ Phùng gia mở miệng trước, nàng lại cự tuyệt thì cho dù nàng có ngàn vạn lý do, nói đến uyển chuyển thì cũng có vẻ đuối lý. Kể cả Phùng lão gia có thể thông cảm cho mình nhưng chắc chắn sẽ đắc tội với toàn bộ tỷ muội của Phùng gia.

Bây giờ cách giờ cơm còn nửa giờLy cơm điểm còn có nửa giờ.


Trong phòng khách của Phùng gia đã có một bàn mạt chược. Trừ bỏ đại tỷ đi nghỉ ngơi, đám tỷ muội còn lại của Phùng gia đều ngồi xuống đánh bài, hầu gái đứng ở bên cạnh bưng trà đưa nước, mọi người nói nói cười cười, giết thời gian. Trong lúc đó tiếng điện thoại cứ vang lên liên tiếp, mà Phùng gia cũng thật náo nhiệt.

Mạnh Lan Đình cũng bị kêu lại đây, ngồi vào bên cạnh Phùng gia Tam tỷ, đảm nhiệm một chân. Nàng giỏi toán học, lại càng có trí nhớ tốt. Người nào ra bài nào thì nàng có thể nhớ đến rõ ràng. Nhưng hiện tại nàng tâm phiền ý loạn, nào có tâm tư đi đánh bài, vừa ngồi xuống liền thua vài vòng.

“Lan Đình đừng sợ, sau này nha, không có việc gì chúng ta đánh nhiều một chút. Ta sẽ dạy em, đảm bảo đem các nàng đều đánh cho không còn manh giáp.”

Chơi mạt chược cũng là các giao tiếp duy nhất của các thái thái nhà quan lớn ở Nam Kinh. Lão Ngũ rành rẽ cái này liền tới an ủi nàng.

Tất cả mọi người đều cười, nói: “Ai không biết nhà ngươi mỗi ngày đều là chơi bài đến tận nửa đêm. Không cần ngươi phí công dạy, bọn chúng ta liền tự nguyện thua Lan Đình đi.”

Không khí hòa hợp thật sự. Mạnh Lan Đình đi theo Phùng gia tỷ muội cười nói, nhưng vẫn tâm phiền ý loạn nên sau đó tìm cớ lui ra trước, trở lại trong phòng mình. Nàng cho A Hồng đi ra ngoài, dựa cửa sổ, nhìn ánh nắng diễn lệ cuối chân trời. Đúng lúc nàng đang miên man suy nghĩ thì ở cửa truyền đến hai tiếng đập cửa.

Mạnh Lan Đình hoàn hồn, đi qua mở cửa, sau đó sửng sốt.

Ngoài cửa, thế nhưng là Phùng Khác Chi.

Hắn vẫn mặc một thân quần áo đi săn, nút cổ áo tùy tiện cởi một cúc, mang giày ủng khiến hai chân càng thêm thẳng tắp, thon dài. Tay hắn thoải mái đút trong túi quần, hai mắt trực tiếp lướt qua đầu nàng.

Hắn cũng chỉ được mỗi cái túi da này.

“Ngài có việc sao?”

Mạnh Lan Đình hỏi hắn. Mà hắn lúc này mới rũ mắt, dừng trên khuôn mặt nàng một chút, bước dài vào trong phòng, dùng ngữ khí ra lệnh mà nói: “Đóng cửa lại. Tôi có lời muốn nói.”

Mạnh Lan Đình hơi chần chờ đóng cửa lại nhưng sau đó đứng cạnh cửa nhìn hắn.

Phùng Khác Chi ở trong phòng đi dạo vài bước, đế giày da gõ lên sàn nhà được đánh bóng loáng, phát ra tiếng lạch cạch. Hắn giống như đang tùy tiện đánh giá bài trí bên trong, những món quà ra mắt của các vị tỷ tỷ, cuối cùng ánh mắt xẹt qua chăn gối trên chiếc giường phô trương trong phòng.

“Mạnh tiểu thư, ý của cha tôi chắc cô đã biết.” Hắn mở miệng, ngữ khí lãnh đạm.

Mạnh Lan Đình không lên tiếng.

“Cô chắc hẳn cũng được giáo dục theo kiểu mới. Loại sự tình này có hoang đường hay không chắc cô cũng hiểu. Vốn tôi thế nào cũng sẽ không đáp ứng. Nhưng nghĩ cô không nơi nương tựa, tình trạng gian nan, cầm cái gì mà thiếp canh, ngàn dặm xa xôi đến đây cậy nhờ thì cha tôi lại tạo áp lực cho tôi……”


Hắn quay mặt đi, tầm mắt rơi trên mặt nàng, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau.

“Cho nên, tôi có thể tiếp thu an bài của người nhà, ngày sau nếu thuận tiện sẽ suy nghĩ kết hôn với cô. Rốt cuộc sớm hay muộn thì tôi cũng phải kết hôn, cưới ai cũng chẳng khác biệt. Nhưng là ——”

Hắn ngừng lại một chút, tăng thêm ngữ khí: “Có một vài điều cô phải hiểu rõ. Làm vợ của Phùng Khác Chi thì ngoài phụng dưỡng cha tôi còn phải đối với tôi nói gì nghe đó. Tôi không thích nữ nhân không nghe lời.”

“Mạnh tiểu thư, tôi đối với người vợ tương lai cũng chỉ có yêu cầu đó thôi. Cô có hiểu không?”

Hắn nói xong thì trong phòng đột nhiên an tĩnh lại. Không có tiếng giày da của hắn gõ xuống sàn, cũng không có tiếng hắn nói chuyện.

Bên tai Mạnh Lan Đình ẩn ẩn truyền đến tiếng va chạm thanh thúy của các quân bài ở dưới lầu cùng với tiếng nói chuyện, đùa giỡn.

Mạnh Lan Đình đứng đối diện hắn, trong lòng bỗng nhiên nhớ lại một sự việc khi còn nhỏ. Lúc ấy, có một nhà tá điền của nhà nàng ở nông thôn nuôi một con lừa đen, sức lực cũng rất là lớn nhưng tính rất ngoan cố, thích cùng người ta đối nghịch. Đuổi nó đi hướng đông thì nó lại đi hướng tây, đánh roi nói thì nó giở tính tình, còn có thể thình lình đá một chân, có lúc suýt đá bị thương người. Vị tá điền kia quá buồn rầu muốn đem nó bán đi. Phụ thân Mạnh Lan Đình nghe nói thì dạy tá điền kia lúc nào muốn đi hướng đông thì đuổi nó về hướng tây là được. Tá điền lúc này mới tỉnh ra, trở về làm theo, sau đó đúng là không phiền não nữa.

Chuyện vui khi còn nhỏ này nàng vốn dĩ đã sớm quên nhưng hiện tại lại đột nhiên nổi lên trong lòng. Mạnh Lan Đình lúc này cũng nổi lên một ý niệm lớn mật trong lòng.

Nàng cùng Phùng Khác Chi, trước sau đã gặp hai lần, vốn chưa nói tới cái gì mà hiểu nhau. Nhưng qua hai lần chạm mặt này, Mạnh Lan Đình cũng có thể kết luận, đối phương tâm cao khí ngạo, trong mắt không chứa nổi nửa hạt cát. Đặc biệt, nếu hạt cát này là đến từ chính mình.

Tim nàng đập hơi nhanh, cũng quyết âm rồi, muốn đánh cuộc một phen. Đây không phải việc có thể nhịn là qua được. Nếu tiếp tục đợi thì càng ngày càng khó giải quyết. Hôn ước này nàng không thể mở miệng nói không trước, nhưng Phùng gia nhi tử thì hoàn toàn có thể.

Đây chính là thời cơ tốt đưa đến cửa. Cũng giống con lừa kia, hắn cũng chỉ thiếu một phương hướng chính xác để đuổi đến mà thôi.

“Nghe không hiểu sao? Tôi chưa bao giờ lặp lại lời mình lần thứ hai.”

Mạnh Lan Đình chậm rãi giương mắt, nhìn Phùng gia nhi tử vẫn đút tay túi quần, vẻ mặt thái độ kiêu căng mà chờ mình thì nói: “Phùng công tử, lúc ăn cơm buổi trưa, tôi từng dùng một câu khen ngợi anh. Nhưng anh có biết nửa sau của câu đó là gì không?”

Lông mày Phùng Khác Chi hơi nhếch lên: “Hoài chiếu vật chi minh, mà có thể bao nạp.”

“Anh nghĩ anh xứng với câu này sao? Tôi chẳng qua không muốn lệnh tôn xấu hổ thôi.” Nàng cười cười, nói.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận