Hái Sao


Trác Thiệu Hoa có mặt, đi thẳng từ Bộ tới, không kịp thay quần áo.


Lệ nhân hành là bước khởi điểm trong cuộc đời sự nghiệp của Gia Hàng, anh

không muốn bỏ lỡ bất kỳ một thời khắc quan trọng nào của cô.


Đang định hỏi thăm buổi phỏng vấn của tạp chí Lệ nhân trang ở đâu, bỗng phát hiện ra mọi ánh mắt trong đại sảnh đều dồn về một phía, anh cũng nhìn

theo.


Vậy cũng tốt, đỡ phải hỏi thăm. Gạt đám người ra, đi thẳng tới đó.


- Thiệu Hoa?


Thành Vĩ nhìn thấy anh trước tiên, âm thầm hít vào một luồng khí lạnh. “Tâm

điểm” kia đang ra sức lấy tay chắn ra đằng sau, xem thử có thể thu hồi

lại ít cảnh xuân nào hay không, không có tinh thần để ý tới người khác.


- Anh đến thật đúng lúc, nhìn Gia Hàng thế này thật sự sốt ruột chết đi được.


Vẻ mặt Trác Thiệu Hoa vẫn bình thản như không, chỉ là có thêm một sự lạnh lẽo khó lòng nhận thấy.


- Mất măt là mặt của tôi, không liên quan gì đến em, em sốt ruột cái gì?


Thành Vĩ như bị người ta tát thẳng một cái vào mặt, đỏ rực lên rồi tái nhợt

đi, tím tái, xanh xao. Cô ta không dám nhìn thẳng Trác Thiệu Hoa, quay

mặt đi chỗ khác vờ như đang sửa lại tóc.


Nghe thấy giọng nói trầm thấp mà vẫn không mất đi sự dịu dàng của thủ trưởng, lạ kỳ thay, trái

tim bối rối vì ngượng ngùng xấu hổ của Gia Hàng bỗng bình yên trở lại.


- Hôm nay rất đẹp. – Ánh mắt lộ vẻ tán thưởng rõ rệt, không hề bị ảnh

hưởng bởi sự thách thức bẳng mắt của những người xung quanh.


- Phải thế thôi, sáng thế này cơ mà. – Gia Hàng tự châm biếm.


- Vẫn ổn chứ?


- Cực kỳ hợp thời trang, cực kỳ tâm lý. – Cô phóng khoáng hất mái tóc dài chấm vai, mỉm cười, coi như đây là cửa ải trong game thôi.


- Lệ nhân hành muốn không nổi cũng khó.


- Đương nhiên, em đã không nề cái mệnh bạc này mà.


Đây gọi là cửa gì nhỉ, cửa sau lưng? Cửa tất lụa?


Họ nhìn nhau cười.


Thư ký và trưởng phòng Quan hệ công chúng hoảng hốt cầm áo khoác của Gia Hàng chạy tới, chuẩn bị chữa cháy.


- Cám ơn! Để tôi. – Thủ trưởng đưa tay ngăn họ lại, cầm chiếc áo khoác,

tiến lên khoác lên người Gia Hàng. Một tay cầm vạt áo trước, tay kia

khóa trên eo cô, tư thế thân mật mà tao nhã. Tiếp đó, anh xoay người

lịch sự cười với Thành Vĩ:


- Xin biên tập Thành đợi một lát, tôi đưa Gia Hàng đi chỉnh đốn lại.


Nụ cười kia hoàn toàn thể hiện được khí chất bao dung tới cảnh giới cao nhất của một vị thiếu tướng.


Biên tập Thành? Khóe miệng Thành Vĩ run rẩy, không cười nổi.


Sự ngưỡng mộ của quần chúng xem kịch trong đại sảnh giờ như biển khơi không bờ bến, ngày đêm không ngừng chảy xiết.


- Xin cho chúng tôi một phòng. – Trác Thiệu Hoa nói với nhân viên lễ tân.


Cô nhân viên lễ tân như bị thôi miên, hoàn toàn quên mất nhiệm vụ chính, hỏi một câu hết sức tọc mạch:


- Hai người là quan hệ gì?


- Cô ấy là vợ tôi.


Bây giờ Gia Hàng mới thực sự cảm thấy mất mặt, cảnh tượng này hệt như cắt

ra từ một bộ phim thần tượng Hàn Quốc, cô không cẩn thận vẫn trở thành

nữ chính chim sẻ hóa phượng hoàng.


- Khách sạn chúng tôi có phòng nghỉ ngơi dành cho quý khách thay đồ, nếu hai người không cần nghỉ lại, có thể xem xét thêm. – Nhân viên lễ tân rất chu đáo.


- Cảm ơn, vậy cho chúng tôi một phòng, mang cho chúng tôi mượn một ít kim băng và một đôi tất.


- Mời anh chị qua bên này. – Quản lý đại sảnh đích thân tới phục vụ.


Dưới ánh mắt dõi theo cả quãng đường, cửa phòng nghỉ đã mở, sau đó đóng lại. Quản lý đại sảnh cung kính đứng ở bên ngoài. Một lát sau, cửa lại mở ra một lần nữa.


Trác Thiệu Hoa một tay cầm áo khoác của Gia Hàng,

một tay dắt tay cô. Đôi tất rút chỉ đổi thành đôi mới, váy tạm thời dùng kim băng cài lại, một chiếc áo len nam khoác hờ hững phía sau, vừa vặn

che hết cảnh xuân, tạo cảm giác như đang cùng chồng thảnh thơi dạo bước

trong công viên sau một ngày bận rộn.


Mắt Thành Vĩ hoa hết cả

lên, nhếch nhác thảm hại không thể phục hồi, cái áo len kia chắc là

Thiệu Hoa vừa cởi ra, vẫn còn mang theo hơi ấm của anh, cứ như vậy mà

đưa cho con heo kia.


Đau đớn tan nát cõi lòng, cũng chỉ đến thế.


Trác Thiệu Hoa đưa Gia Hàng tới bên sofa:


- Làm việc cần phải có đạo đức nghề nghiệp, không thể chỉ vì một chút tâm trạng mà ngang ngược, phải để ý đến cảm nhận của người khác. Anh ngồi

bên kia đợi em. – Anh chỉ chiếc bàn bên cạnh chậu cây.


Gia Hàng

ngoan ngoãn gật đầu. Thực ra vừa rồi trong phòng nghỉ cô chỉ nói đùa là

bị người ta bắt nạt, cô phải ra ngoài đánh trả, thủ trưởng chẳng nói lời nào.


Cô sẽ không ấu trĩ như vậy, muốn báo thù cũng phải đợi lúc

không có mặt thủ trưởng, nói gì thì thủ trưởng và tên Thành lưu manh kia cũng là bạn nối khố, dù thế nào cũng vẫn phải nể mặt. Nhưng mà, cô đã

nhớ mặt bà chị Thành Vĩ kia rồi.


Có lẽ lúc ở trong nhà vệ sinh,

khi cô đỡ Thành Vĩ ngã, chị ta đã gài cô. Tất dùng móng tay cào rách,

còn khóa kéo là dùng bấm móng tay đúng không? Rất gọn gàng, rất chuyên

nghiệp.


- Biên tập Thành, chúng ta tiếp tục thôi, đừng để đồng nghiệp của chị và đồng nghiệp của tôi đợi quá lâu.


Còn cả thủ trưởng nữa, cô cố tình quay sang phía thủ trưởng nở một nụ cười.


Thủ trưởng nháy mắt với cô.


Trong mắt Thành Vĩ, đó chính là liếc mắt đưa tình. Tâm trạng vốn đã hỗn loạn, hoàn toàn không tìm lại được cảm giác phóng vấn. Đành phải cầm đề cương đã chuẩn bị lên, máy móc hỏi và đáp.


Cũng may Gia Hàng hết sức hợp tác.


Anh thợ chụp ảnh đi cùng cứ cau mày mãi, người có mắt ai cũng nhận ra được

Thành Vĩ hết sức không tập trung. Thư ký và trưởng phòng Quan hệ công

chúng của công ty Trì Sánh ngồi bên cạnh đều đen mặt, vừa xoay người đi

là thư ký đã gọi điện kể tội với Giám đốc Mã.


Cuộc phỏng vấn kết thúc một cách vội vàng, lúc từ biệt, Thành Vĩ không chào Trác Thiệu Hoa.


Ra khỏi khách sạn, trời đã tối.


Mấy ngọn đèn chùm pha lê dạng tia bên ngoài khách sạn lung linh tỏa sáng,

hắt từng chùm lên mặt đất, mặt đất cũng như đang nở hoa.


Cô thư

ký đưa túi quần áo của Gia Hàng cho Trác Thiệu Hoa, rồi đi trước cùng

trưởng phòng. Rất tự nhiên, Gia Hàng và Trác Thiệu Hoa đi cùng nhau.


Không ai hỏi cô về đâu, thủ trưởng chỉ nói, tối nay dì Lữ chuẩn bị một nồi

lẩu vịt, mùa đông vừa ăn lẩu vừa ấm người vừa bổ dưỡng, gia vị do thím

Đường trộn.


Gia Hàng cũng muốn trở về khu tứ hợp viện, tối qua cô nằm mơ thấy Tiểu Phàm Phàm.


Xe vừa dừng đã nghe thấy tiếng reo mừng của Tiểu Phàm phàm.


- Đừng ngó ngoáy, bên ngoài lạnh lắm, bố vào ngay bây giờ mà. – Thím

Đường vội ôm chặt thằng nhóc kích động, sợ nhỡ tay cu cậu sẽ rơi xuống

đất.


- Tiểu Phàm Phàm, Heo có ý kiến nha, trong mắt con chỉ có bố thôi sao? – Gia Hàng chu mỏ thò đầu vào.


Tiếng kêu bỗng dưng im bặt, hai chân Tiểu Phàm Phàm vừa giãy vừa đạp, lại còn nở một nụ cười toe toét lấy lòng.


- Hi hi! – Gia Hàng vung hai tay chạy tới, miệng chu ra phía trước.


Tiểu Phàm Phàm vội chu miệng ra, nhưng lại nhào vào không khí.


Gia Hàng thay đổi tần số, thơm lên má cậu bé, mùi em bé vừa mềm vừa ấm,

thơm ơi là thơm, cô cứ hôn chùn chụt mãi. Tiểu Phàm Phàm cười khanh

khách như hoa sóng rì rào.


- Nhóc thối, cắn con này! – Gia Hàng

bỗng ngẩng lên, tóm lấy tay Tiểu Phàm Phàm, vốn định thơm một một cái,

nhưng lại thấy không đủ, bèn cắn phập một nhát, muốn nuốt chửng cu cậu

vào trong bụng.


Hình như lực khống chế không được tốt.


Tiểu Phàm Phàm đang cười toe toét, nụ cười bỗng từ từ thay đổi, cái miệng nhỏ méo xệch đi đầy tủi thân, nước mắt thánh thót rơi.


- Không được bắt nạt Tiểu Phàm Phàm. – Trác Thiệu Hoa từ phía sau nhấc cổ áo Gia Hàng lên, kéo vào trong lòng.


- Em có bắt nạt nó đâu, em đang thương nó mà. – Gia Hàng cứng đầu bao

biện, khẽ vuốt ve dấu răng trên tay cậu nhóc, lòng đầy hối hận.


- Làm gì có ai thương con đến phát khóc?


- Nó mừng quá nên khóc đấy chứ… A, đau! – Gia Hàng ngẩn tò te nhìn dấu

răng mới toanh trên mu bàn tay mình, thủ trưởng vừa mới cắn cô.


- Anh cũng chỉ muốn thương em thôi. – Thủ trưởng mặt mày nghiêm chỉnh

lườm cái miệng đang méo xệch đi vì ấm ức của Gia Hàng, trông không khác

gì Tiểu Phàm Phàm.


Thím Đường là người đã kết hôn, lúc này cũng cảm thấy đỏ mặt tía tai, vội vàng dúi Tiểu Phàm Phàm vào trong lòng Trác Thiệu Hoa:


- Tôi đi giúp dì Lữ nêm nếm đây.


- Anh… cố ý, còn em là vô tình. – Ánh mắt Gia Hàng muốn giết người không dấu vết.


- Có phải tâm trạng bực bội, muốn xả lên người Phàm Phàm không?


Tim Gia Hàng nghẹn lại, một cảm xúc kỳ lạ như một cái chai đầy nước trên tay, không cẩn thận đổ ra tung tóe:


- Em là người như thế sao? Nếu anh cảm thấy em như vậy, được, em đi.


Nói xong, cô bỏ đi thật.


Tiểu Phàm Phàm đang mếu máo bỗng cười khanh khách thành tiếng, mắt vẫn còn

ngấn lệ nhưng tiếng cười lại giòn tan thích chí, như thể sợ Gia Hàng

không nghe thấy, sẽ bỏ đi một nước.


Như thể đang nói: Cậu không đau, nếu có đau cũng chịu được, chỉ cẩn Heo không đi.


Trác Thiệu Hoa nhìn con trai, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thê

Trác Thiệu Hoa nhìn con trai, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác thê

lương, anh nhớ đến giấc mơ hôm ấy, Gia Hàng xách hành lý, bỏ đi đầu

không ngoảnh lại.


Anh siết chặt Phàm Phàm vào trong lòng, chính là cảm giác này phải không, bất lực và hoang mang.


Đã đi ra tới cửa, Gia Hàng dừng chân, từ từ ngoảnh đầu lại.


Hình ảnh ấy như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim cô: thủ trưởng ôm

Phàm Phàm, Phàm Phàm cười trong nước mắt, thủ trưởng thâm trầm như núi.


Tim, trong nháy mắt bỗng đau đến mềm đi, xót xa.


Cô gần như là hung dữ giằng lấy Phàm Phàm:


- Xin lỗi Tiểu Phàm Phàm, Heo không ngoan, Heo xấu xí, Tiểu Phàm Phàm là người tốt.


Tiểu Phàm Phàm ê a như hiểu lời cô nói, cái miệng mấp máy như trả lời.


Trác Thiệu Hoa thở dài, xoa đầu cô:


- Anh cũng xin lỗi, vừa rồi chỉ nói đùa thôi, nhưng vô duyên quá.


- Không có, tại em chuyện bé xé ra to. – Cô ngượng ngịu dụi đầu vào bụng Phàm Phàm, thôi xong, chẳng còn mặt mũi nào gặp ai.


- Vậy chúng ta tha thứ cho nhau nhé, đi tắm đi, thay bộ quần áo thoải mái vào, lát nữa ăn lẩu! Nói thật nhé, anh không thích bộ này lắm đâu.


Màu đen quá buồn tẻ, không hợp với khí chất thanh tân của Gia Hàng.


Gia Hàng không trả Tiểu Phàm Phàm lại cho thủ trưởng mà bế thẳng vào phòng

dành cho khách. Cô cảm thấy lúc này mà rời khỏi Tiểu Phàm Phàm dù chỉ

một giây, cũng là vô cùng tàn nhẫn.


- Tiểu Phàm Phàm, nhắm mắt lại, không được nhìn trộm nhé.


Cô không tắm, nhanh nhẹn cởi váy ra, thay bộ đồ mặc lúc sáng. Tiểu Phàm Phàm nằm trên giường, khua chân múa tay, mắt tròn xoe.


Thay quần áo xong, một lớn một bé hôn hít chán chê rồi hí hửng ra phòng ăn

ăn lẩu. Lúc ăn lẩu, Trác Thiệu Hoa nói với thím Đường, tối nay Phàm Phàm ngủ với thím, anh có việc bận.


Thím Đường và dì Lữ đưa mắt nhìn nhau cười tít, luôn mồm nói được.


Tưởng anh phải làm thêm, Gia Hàng không hỏi nhiều. Cô muốn hùng dũng xung

phong nói muốn ngủ với Phàm Phàm, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi, ngủ trên

đất chẳng dễ chịu chút nào.


©STE.NT


Ăn xong, Trác Thiệu

Hoa vào thư phòng, thím Đường bế Phàm Phàm đi uống sữa. Gia Hàng về

phòng mở máy tính, vào trang duniang[1] tìm đồng hồ nguyệt tướng

Blaincpain, vừa tìm đã có ngay kết quả. Cô thẫn thờ nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ giống hệt đồng hồ của cô trên màn hình một lúc lâu rồi đứng dậy ra ngoài, đi về phía phòng làm việc.


[1] Một công cụ tìm kiếm của Trung Quốc.


Ánh đèn trong thư phòng tỏa sáng dịu dàng, Trác Thiệu Hoa đang ngồi trên

sofa gọi điện thoại, mỉm cười dùng khẩu hình nói với Gia Hàng đang đi

vào: Đợi chút!


Gia Hàng đã từng vào phòng làm việc một lần, vào

để lên mạng trong thời gian gọi là ở cữ. Thư phòng được bài trí một cách xa hoa ngầm điển hình, những đồ gia dụng trông cồng kềnh thô kệch kia

đều làm từ gỗ hoàng lê nổi danh. Mở tủ sách ra, có thể ngửi thấy một mùi hương thanh thanh tỏa ra từ những giá gỗ bên trong. Giá gỗ bên trong

làm từ cây long não hương, chống ẩm chống mối, còn có tác dụng khử mùi.


Gia Hàng ngồi ở một góc sofa, bĩu môi: thủ trưởng cũng là người giàu có!


- Được, vậy cảm ơn anh trước, lát nữa gặp!


Trác Thiệu Hoa cúp máy, ngẩng đầu lên. Gia Hàng liếc mắt sang, nhìn thấy yết hầu anh khẽ động đậy một cách khó nhận biết.


- Mệt không? – Trác Thiệu Hoa mỉm cười đưa tay chầm chậm vuốt tóc cô,

không theo quy luật, hôm nay còn cất công chỉnh sửa, nhưng những cọng

tóc vẫn dựng lên, đúng là giống cá tính của cô bé này, không dễ dàng

khuất phục.


Cô lắc đầu, mím môi chặt.


- Vậy thì tốt, lát nữa chúng ta đi tới chỗ này.


- Đi đâu?


- Tạm thời bí mật. Có chuyện gì muốn hỏi anh à. – Anh nhìn đôi tay không ngừng vặn vẹo của cô, như thể đang đắn đo điều gì.


Gia Hàng nghiêng người nhìn thẳng vào mắt anh:


- Ừm… anh có từng gạt em không?


Trác Thiệu Hoa sững người:


- Sao lại hỏi như vậy?


- Anh nói trước là có hay không đã?


Anh trầm ngâm một lát rồi mới nói:


- Không.


Anh nói thật khẽ, như không muốn làm kinh động tới dòng không khí đang chầm chậm chuyển động một cách im lặng trong giây phút này.


- Hừm, rõ ràng bây giờ anh đang lừa em. – Gia Hàng bỗng xắn tay áo lên, cởi chiếc đồng hồ trên tay ra. – Em hỏi anh nó có đến một nghìn không, anh bảo…


- Không khác mấy. – Trác Thiệu Hoa nói nốt hộ cô.


- Khác một nghìn tám trăm dặm có được không hả, em vừa tra trên mạng rồi, đó là một con số khủng khiếp. – Gia Hàng gào lên.


- Vốn là không khác mấy mà, chỉ hơn vài con số không mà thôi. – Anh bình

thản nhướn mày, những đường nét ngày thường cứng cỏi dần trở nên mềm

mại.


Gia Hàng trợn tròn mắt, thiếu điều ngã lăn quay, đúng là… một câu trả lời đầy quả quyết.


- Chỉ là một món đồ em thích, đeo vào cũng đẹp, lại hữu dụng, cớ gì phải

so đo những chuyện đó? Cái khăn em tặng anh không đắt sao? Chỉ là một

tấm vải thôi mà những mấy ngàn tệ, nhưng vì em tặng nên anh rất vui vẻ

mà nhận lấy. – Đường cong nơi khóe miệng dần mở rộng, ánh mắt anh tràn

ngập ý cười.


Đừng có nhắc tới cái khăn đó, cô sẽ đau lòng đấy.


- Không thể so sánh như thế được. – Cô đưa chiếc đồng hồ cho anh, hai

nghìn tệ chỉ là vài tờ giấy bạc mỏng thôi, nhưng ba mươi hai vạn tệ, cô

nhắm mắt lại, không tài nào tưởng tượng nổi.


- Đều chỉ là quà tặng mà thôi. – Anh dựa về phía cô, đeo đồng hồ vào cổ tay cô mà không cho cô phân bua.


- Như thế làm cho em giống như một ả tình nhân được bao nuôi vậy. – Cô lẩm bẩm phản đối.


- Hả? – Câu này anh không hiểu.


- Trên mạng đã có người tổng kết về quan hệ nam nữ như sau: Ở bên phụ nữ

mà không mất tiền, là tình một đêm; Ở bên phụ nữ mất ba trăm tệ, là chơi gái; Ở bên phụ nữ mất ba mươi vạn, là bao nuôi tình nhân; Giao cả gia

tài cho phụ nữ, mới là vợ chồng. Cái đồng hồ này những ba mươi vạn…


Nụ cười nơi đáy mắt càng lúc càng đậm, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh không

thể hiện, dưới ánh đèn, gương mặt anh nghiêng nghiêng lặng lẽ.


-

Cho nên em… không thể nhận được, đúng không nào? Người khác sẽ hiểu lầm

em mất. – Dưới cái nhìn chăm chú của anh, Gia Hàng bối rối lạ kỳ.


Trác Thiệu Hoa khẽ gật đầu, chầm chậm rút ví tiền trong túi áo ra nhét vào tay cô:


- Xin lỗi, chuyện này anh sơ suất quá, trong đây là toàn bộ gia tài của

anh, sau này mỗi tháng em cho anh tiền tiêu vặt là được rồi.


Gia Hàng bị Thiệu Hoa “chơi lại” một cách triệt để, cô nhăn nhó:


- Thủ trưởng, đừng chọc người khác như vậy mà.


- Đâu có, anh rất nghiêm túc đấy. Chúng ta không phải là vợ chồng sao? –

Ngón tay nóng hổi của anh chạm lên mặt cô, ánh mắt chăm chú mà nồng nàn.


Nếu đây là một vở kịch, vậy thì anh sẽ nhập vai. Nếu đây là một nói dối vụng về, anh nguyện tin là thật.


Nếu đây là một giấc mộng, anh không muốn tỉnh lại.


- Đó… đó là để cứu vãn tình thế, em có trách anh không?


Càng lúc càng giống thật rồi, tay anh lướt từ gò má đến vành tai cô, nhẹ

nhàng mơn man, hơi thở nóng rực ập đến như những ngọn núi cao, những cảm xúc trong ánh mắt anh mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào.


Gia Hàng

nghe thấy những âm thanh xao xác đầy hoảng loạn phát ra từ cổ họng mình. Chiếc sofa chìm trong ánh đèn màu mật ong, từng chùm sáng ngưng đọng

trong không gian.


- Em sai rồi, em nhận là được chứ gì! – Cô gần như cầu khẩn, cứ tiếp tục thế này, hậu quả hình như sẽ rất đáng sợ.


Ờ! – Anh có chút thất vọng, nhưng không làm ảnh hưởng tới tâm trạng vui vẻ của anh. – Vậy thì ngày nào cũng phải đeo, một giây một phút cũng không được tháo ra.


- Lúc tắm cũng không được tháo à?


- Em không biết nó chịu được nước sao? – Anh tỉnh bơ thu hồi lại vẻ yêu chiều trên gương mặt.


- Có chức năng này sao?


Sự chú ý của cô bị di dời thành công, cô vội cúi đầu xuống nghiên cứu. Nói thật, chả hiểu cái đồng hồ này đắt ở chỗ nào, trên mạng nói các mốc giờ trên mặt đồng hồ là bằng kim cương, kim cương thì cũng là đá thôi, sao

lại đắt đến thế?


- Lát nữa nghiên cứu sau, bây giờ chúng ta phải

làm việc chính. Anh xoay người cô lại, đẩy cô về phía cửa chính. – Anh

đi lấy chìa khóa, em cứ lẳng lặng mà đi, đừng để Phàm Phàm trông thấy,

nếu không lát nữa nó sẽ khóc đấy.


- Ừ ừ. – Cô nép sát vào tường,

rón ra rón rén, cố gắng để không gây ra tiếng động. Cẩn thận nhìn về

phía phòng em bé, thím Đường đang hát ru.


Cô ra tới cổng trước, gió thổi tới mùi thuốc lá hăng hắc, cô bất ngờ hít phải mấy hơi, bèn ho sạc sụa.


- Hàng Hàng! – Một bóng người bước ra từ chiếc xe đỗ dưới tàng cây, cuống quýt dập tắt điếu thuốc trong tay.


Gia Hàng lau nước mắt chảy ra vì ho, nhìn thấy trên mặt đất đã có hơn mười mấy cái đầu lọc thuốc lá.


- Dượng? – Ông Án Nam Phi sao vậy nhỉ, mắt trũng sâu, môi run rẩy, tóc bị gió thổi tán loạn, trong mắt hình như còn lấp lánh nước mắt.


- Sao dượng không vào nhà ạ? – Gia Hàng ngỡ ngàng hỏi.


- Ta… chỉ muốn tới thăm con. – Ông run rẩy đưa tay ra, muốn chạm vào mặt

cô. Không biết tại sao, lại không đủ can đảm đi vào. Thoạt tiên ông ngồi trong xe, sau đó xuống xe thẫn thờ đi trong gió.


- Dượng? – Gia Hàng né bàn tay ông, tim đập thình thịch.


- Đừng… đừng gọi ta là dượng… Hàng Hàng, ta muốn…


Ông dang hai tay muốn ôm chặt lấy cô, siết chặt cô trong lòng mình như một đứa trẻ, hôn lên trán cô, xoa đầu cô.

Ông dang hai tay muốn ôm chặt lấy cô, siết chặt cô trong lòng mình như một đứa trẻ, hôn lên trán cô, xoa đầu cô.


Con gái của ông, trên người nó đang chảy dòng máu của ông, sinh mệnh của ông đã được tiếp nối.


Ông không còn phải ngưỡng mộ nhìn người khác con cháu quây quần, không còn phải cảm thấy cô đơn mỗi dịp lễ tết, không còn phải…


Nước mắt nóng bỏng trào ra từ khóe mắt.


- Dượng!


Giọng nói trầm thấp khiến ông rụt phắt tay lại, quay người đi vội vàng lau nước mắt.


- Hai đứa ra ngoài à? – Ông cố gắng trấn tĩnh lại, chỉ có cánh tay vẫn

run rẩy không ngừng, đành phải hoảng loạn giấu ra sau lưng.


Trác Thiệu Hoa bình thản gật đầu, mặt ánh lên một tia giận dữ.


- Dượng tìm Gia Hàng có chuyện gì à?


- Không có, chỉ là đi ngang qua, vào thăm… hai đứa. Phàm Phàm ngủ rồi à?


- Chưa.


- Vậy dượng vào thăm nó. Đi đường cẩn thận. – Ông đẩy cửa ra, rồi lại

ngoái đầu lại. – Hàng Hàng con mặc ít như thế, có lạnh không?


- Cũng ổn ạ. – Gia Hàng cười khan, hơi hoảng sợ.


- Hôm nay dượng hơi kỳ cục, tiền mãn kinh sao? – Khi họ lên xe, cô đứng đó lẩm bẩm một mình.


Trác Thiệu Hoa vẫn bình thường, chỉ tập trung lái xe, không thèm quay đầu sang:


- Dượng vẫn luôn gọi em là Hàng Hàng à?


- Hồi trước gọi em là Tiểu Gia. – Anh hỏi tới, Gia Hàng mới ý thức được

cách gọi đã thay đổi. – Có phải dượng có việc gì muốn nhờ em nên mới

nhiệt tình thế không? Hình như những thứ em biết đâu có nhiều!


-

Ừ, chưa biết chừng dượng tìm em là vì thứ em biết. Gia Hàng, sau này bên nhà anh dù có ai tìm em, trước khi đi đều phải nói với anh một câu,

được không?


- Có phải anh lo họ quăng một tấm séc vào mặt em, sau đó bảo em biến đi?


- Nghịch ngợm! – Anh đưa thẳng tay ra nhéo mặt cô, tỏ vẻ trừng phạt. – Anh nói thật đấy.


- Em cũng có nói dối đâu, nếu chuyện đó xảy ra thật, em sẽ cầm tấm séc đi tung hoành một bữa.


- Thế còn Phàm Phàm?


- Đúng, đúng, mang cả Phàm Phàm theo, nó muốn uống sữa hiệu gì, em mua cho hết.


Anh không nhịn được cười:


- Chí hướng cao thật nhỉ. Tấm séc đó tốt xấu gì cũng có phần của anh, thế còn anh thì sao?


- Anh á, chẳng liên quan gì đến em. – Cô lườm anh rồi nhìn về phía trước, phát hiện ra xe đang chạy về phía ngoại thành. – Chúng ta đi đâu vậy?


- Người lạ kia, tôi mang em đi bán. – Vừa dứt lời, anh liền ngỡ ngàng vì

giọng điệu cợt nhả của mình. Thầm thở dài trong lòng, ở bên cô bé con

này, không biết tại sao giọng nói và tâm trạng đều khác biệt.


Gia Hàng khoái chí làm mặt quỷ.


Xe dừng lại, một người lính từ phòng trực ban chạy ra, đứng nghiêm hành lễ:


- Thủ trưởng, chào buổi tối!


Trác Thiệu Hoa mỉm cười gật đầu, nhìn vào một góc rực ánh đèn phía bên trong:


- Sao, bên trong vẫn còn có người à?


Là mấy đồng chí mới vào bên Bộ.


- Thiếu tướng Trác, tới rồi à, tôi đợi anh một lúc rồi. – Một người đầu

to vóc dáng vạm vỡ bước tới chào. Hai người bắt tay nhau, đầu to nhìn

Gia Hàng một lúc rồi nói:


- Nếu tôi đoán không lầm, vị này là Trác phu nhân trong truyền thuyết rồi.


Gia Hàng toát mồ hôi, chỉ có thể nở nụ cười hậm hực.


- Nếu không phải vì cô ấy, tôi đâu dám dày mặt tới nhờ anh cho đi cửa

sau, đã kêu gào muốn đi thăm trường bắn từ lâu, ban ngày lại không có

thời gian, đành phải tranh thủ buổi tối. – Trác Thiệu Hoa cười đáp, lời

nói lộ vẻ cưng chiều thật tự nhiên.


- Đâu có, Trác phu nhân tới

là vinh dự của trường bắn chúng tôi. Lần này đến cho biết trường đã, lần sau muốn chơi thì tự đi, tôi sẽ làm cho chị thẻ vào cửa.


- Vậy thì không được, cửa sau chỉ đi được một lần thôi, cứ đi mãi thì thành lạm dụng mất rồi,


Đầu to cười ha hả, dẫn hai người vào trong:


- Phu nhân dùng súng gì?


- PPK đi, súng đó nhẹ, nhỏ nhắn tinh xảo, cũng dễ học.


- Được, vậy thiếu tướng Trác vẫn dùng khẩu súng cũ hả?


- Không, hôm nay tôi làm thầy giáo.


Đầu to bật cười mở cửa cho họ:


- Hai vị đợi một lát, tôi đi lấy súng.


Đây có lẽ là một trường bắn cỡ nhỏ, không rộng lắm, một tấm kính dày ngăn

cách người và bia bắn. Bia là bia điện tử, tự động điều chỉnh cự ly theo yêu cầu bắn. Trên bàn sát tường có tai nghe và kính đen.


Gia Hàng đưa mắt nhìn một vòng, cảm thấy trong lòng rất ấm áp, bèn cởi áo khoác ra.


- Ừm… tại sao bỗng nhiên lại tới đây bắn súng? – Gia Hàng ngoảnh đầu lại

hỏi, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Trác Thiệu Hoa. Rất ít khi thấy ánh mắt

trong suốt sâu thẳm này của anh, cô bỗng thấy choáng váng.


Anh cầm mấy đôi kính đen lên xem, chọn cho cô một đôi nho nhỏ.


- Hôm nay ở khách sạn bị người ta bắt nạt, nể mặt anh nên không đánh trả. Nhưng trong lòng nhất định vẫn bực bội, anh không muốn em mang theo nỗi bực bội đó sang sáng mai, cho nên đến đây cho em trút giận.


Là vậy sao? Gia Hàng nhất thời không theo kịp.


Đầu to mang súng và đạn tới, Trác Thiệu Hoa thành thạo lên đạn rồi đưa cho Gia Hàng:


- Nào, thử xem.


Anh điều chỉnh bia ở cự ly mười mét.


Tò mò thì tò mò, nhưng khi thật sự cầm súng trong tay, vẫn thấy thiếu chút dũng cảm, cô run bắn lên, không cầm nổi khẩu súng:


- Em… em hơi sợ.


Anh sờ sờ mũi, đi tới bên cô, hai tay dang rộng, ôm trọn người cô vào lòng

mình, hai tay đặt lên vai cô, giúp cô lên đạn, bóp cò.


Gia Hàng chỉ cảm thấy cổ tay run lên mãnh liệt, sợ hãi nhắm tịt mắt lại.


Đầu to vỗ tay, bật ngón cái lên:


- Thiếu tướng Trác bắn thật giỏi.


Gia Hàng len lén mở mắt, oa, vòng mười.


- Giờ đến lượt em. Cứ coi nó như người em căm ghét, ngắm chuẩn vào. – Anh không buông cô ra, nhưng bàn tay nắm lấy tay cô không còn chặt như lúc

vừa rồi nữa.


- Lúc tập anh cũng nghĩ như thế sao? – Chân Gia Hàng hơi nhũn ra.


- Ừ, hết sức hiệu quả.


- Vậy… người anh ghét là ai? Cô đột nhiên rất muốn biết.


Anh đăm đăm nhìn gương mặt cô quay sang, trên mặt hiện lên một nét cười hết sức dịu dàng:


- Đoán xem!


Cô lắc đầu:


- Không đoán được.


- Ngoài em ra thì còn ai vào đây nữa!


Ngốc ạ!


Đoàng! Cô đã trúng đạn.


Súng PPK một lần nạp được sáu viên đạn, viên đầu do Trác Thiệu Hoa bắn, mười điểm, viên thứ hai, bắn trượt, viên thứ ba, dính vào rìa, cùng lắm được tính điểm rưỡi.


Gia Hàng toát mồ hôi, hoảng loạn. Càng hoảng tay càng mất tự chủ, viên thứ tư, lại trượt.


Cô ủ rũ hạ tay xuống, thiện xạ không phải ai muốn cũng có thể làm được.


- Thiếu tướng Trác, động viên phu nhân đi, lần đầu tiên bắn được như thế

là rất khó! Để tôi đi lấy nước cho hai người. – Đầu To nhìn Gia Hàng ủ

rũ như vậy, sợ mình ở đây cô càng xấu hổ, vội tìm cớ ra ngoài.


Thực ra Trác Thiệu Hoa vẫn luôn đứng đỡ phía sau lưng Gia Hàng, nếu không cô còn chẳng cầm nổi súng.


- Nghĩ gì vậy, tâm hồn treo ngược cành cây.


Ngọn đèn tuýp kêu ù ù hắt lên một hình bóng dong dỏng, đôi tay dịu dàng gỡ

bịt tai của cô ra, đón lấy khẩu súng bắn liền hai phát, trúng ngay hồng

tâm.


Lông mày khẽ nhướn, thế nào?


Cô bĩu môi:


- Em

vốn có thể bắn tốt hơn chút, tại anh nói anh ghét em, em liền cảm thấy

tấm bia kia chính là em, em có thể nhẫn tâm bắn nó sao? Em đâu có muốn

tự sát.


- Cầm tờ séc mà không chia phần cho anh, anh không ghét em sao? – Anh cúi đầu lấy súng nạp lại đạn.


- So đo tính toán.


- Lúc cần phải so đo, một tấc anh cũng không nhường. Còn muốn bắn không?


Gia Hàng lui về phía sau, cô không muốn mất mặt thêm nữa.


- Đồ thỏ đế, nào, đã có anh rồi! – Anh lại chẳng để cô phân bua mà đẩy cô ra phía trước, ôm lấy cô, cầm tay cô:


- Ngắm chuẩn, bóp cò!


Mặt anh như dính chặt vào mặt cô, hơi thở của anh và cô như quyện vào nhau, chân anh kề sát chân cô, đâu chỉ có đôi tay hoảng loạn, ngay cả trái

Mặt anh như dính chặt vào mặt cô, hơi thở của anh và cô như quyện vào nhau, chân anh kề sát chân cô, đâu chỉ có đôi tay hoảng loạn, ngay cả trái

tim cũng đang chấn động.


©STE.NT


Cô không phải là sắc nữ,

từ trước tới nay chưa bao giờ có ý nghĩ không an phận với thủ trưởng.

Nhưng có một câu nói là thân bất do kỷ – Không thể tự mình làm chủ. Gia

Hàng chỉ cảm thấy giống như đang đứng cạnh lò luyện, linh hồn không biết đã phiêu dạt nơi đâu, trái tim loạn nhịp, cơ thể yếu đuối muốn dựa vào

anh thật gần, thật gần…


Chúa ơi hiện tượng này chính là tên bộ phim Bản năng gốc do Sharon Stone thủ vai chính chăng?


Liếc trộm thủ trưởng, ánh mắt anh thẳng thắn, trong suốt tới tận đáy, cô hổ thẹn nhắm tịt mắt lại, thôi chết sớm siêu thoát sớm.


Ngón tay bóp cò súng, bắn liền sáu phát.


- Khá lắm, có hai viên trúng vòng năm. – Thủ trưởng khen ngợi. – Cần cố gắng thêm.


- Thôi, em không chơi nữa. – Chơi nữa thì sẽ mất mạng đấy.


Cô đẩy tay anh ra, dịch sang vùng an toàn, cuối cùng cũng có thể thoải mái hít thở bầu không khí tươi mới rồi.


Vừa rồi thật nguy hiểm!


Trác Thiệu Hoa nhìn cô kích động khác thường, rồi lại nhìn thời gian vẫn còn sớm, cất tiếng hỏi:


- Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?


Tâm trạng vẫn rất tốt mà, cô đã biết được thế nào là trường bắn, cũng đã

tận mắt chiêm ngưỡng tư thế bắn súng oai hùng của thủ trưởng, sự ngưỡng

mộ dành cho thủ trưởng càng như sóng cuộn Trường Giang.


Cô cười cười gật đầu.


Anh kiểm tra lại súng đạn, tiện tay cầm lấy áo khoác của cả hai, ra khỏi

trường bắn. Hành lang rất yên tĩnh, đèn đóm bốn phía đều đã tắt, có thể

nghe rõ tiếng gió thổi xào xạc qua khe cửa.


- Ở đây đợi anh, anh

đi trả súng rồi chào họ một câu. – Anh đưa áo khoác cho cô, nhìn chiếc

áo len trên người cô. – Em mặc áo này hơi rộng, hôm nào mua cho em chiếc khác vừa hơn.


- Không cần, chiếc này ấm. – Cô vẫn còn hơi nóng, khoác áo khoác nhưng không kéo khóa.


Cô nhóc này, anh thở dài, nhét súng vào túi áo, đưa tay sửa lại cổ áo cho cô rồi khom người xuống kéo khóa áo lên.


- Lát nữa ra ngoài gặp gió sẽ bị cảm lạnh đấy. Bị cảm thì sẽ phải cách ly với Phàm Phàm.


- Ồ! – Cô đứng thẳng người dậy, nếu phải cách ly với Tiểu Phàm Phàm, tên

nhóc thối đó nghe thấy tiếng mà không không nhìn thấy cô, không biết sẽ

giở trò gì ra nữa.


- Nếu không em ra xe đợi anh, còn nhớ đường đi không? – Hành lang không một bóng người, anh không yên tâm lắm. Nếu

không phải có chút chuyện muốn trao đổi riêng với Đầu To, anh sẽ đưa cô

đi theo.


Gia Hàng hất hàm không để ý:


- Anh coi thường em hả, IQ của em cao lắm đấy.


- Mũi thính mới có ích. – Anh âu yếm véo mũi cô một cái, khiến cô quắc mắt lên:


- Anh đang ví em với chó hả?


- Em có đáng yêu như chó không? – Anh bật cười. – Đừng chạy lung tung nhé.


Gia Hàng hậm hực huơ nắm đấm với bóng anh, rồi mới chầm chậm đi ra ngoài.

Cô nhớ là phải rẽ trái trước, sau đó xuống lầu, đi về bên phải.


Giày trượt tuyết đi trên mặt đất êm ru không một tiếng động, cô tỉnh nghịch

đếm số bước chân, lúc đi cầu thang bộ nhảy từng bậc một.


Không

biết vì quá yên tĩnh hay vì điều gì khác, bỗng nhiên sau lưng bỗng cảm

thấy nổi da gà, tim đập thình thịch liên hồi, dường như có ai đang đứng

trong bóng tối rình rập cô.


Ngón tay co lại thành nắm đấm, cô hít sâu một hơi, quay phắt lại.


Chu Văn Cẩn đang đứng trên bậc thang phía trên, dùng ánh mắt găm chặt cô xuống đất.


- Anh làm gì vậy, sao không lên tiếng? – Cô tức tối thét lên rồi vỗ ngực, suýt nữa bị anh ta dọa cho chết rồi.


Chu Văn Cẩn đi từng bước lại phía cô, ánh mắt u ám như màn đêm.


- Đây là nguyên nhân khiến em tránh không gặp mặt anh sao? – Thân hình

cao ráo của anh bỗng chốc ép tới, Gia Hàng tựa lưng vào bức tường hành

lang, không còn đường lui, đành phải ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh.


Khoảng cách giữa hai người vô cùng chật hẹp, dường như anh có thể ngửi thấy

hơi thở nhàn nhạt trên người cô. Anh còn nhớ, vẫn luôn luôn nhớ. Gia

Hàng vừa chơi bóng xong, người đầy mùi mồ hôi, Gia Hàng khi vừa tắm

xong, phảng phất mùi hương hoa nhài, đó là điểm duy nhất khiến anh cảm

thấy cô ra dáng con gái. Nếu cô lén chạy ra ngoài ăn xiên nướng, thì

quần áo và khăn quàng đều nhuốm mùi muội than.


©STE.NT


Nhất thời bỗng nảy sinh mấy phần lưu luyến, anh lại tiến sát về phía trước.


- Em không hiểu anh đang nói gì, em… cũng không biết là anh về nước. –

Gia Hàng chắn tay trước ngực, như đang tự vệ, lại như đang sẵn sàng đánh trả.


Rất lâu sau, anh mới từ từ rời khỏi cô, vẻ măt âm u:


- Vậy sao? Mạc Tiểu Ngải và Ninh Mông không nói cho em biết. QQ của em không có tin nhắn, hòm thư của em không có thư sao?


Câu trả lời của cô có phần gượng gạo:


- Dạo này em hơi bận, không để ý mấy cái đó. Anh tìm em có chuyện sao?


- Heo, chúng ta… đã trở nên xa lạ như vậy sao? – Anh đăm đăm nhìn vào mắt cô, như sợ không nhìn rõ.


Cô vén tóc mai ra sau tai, như thể không nghe được lời anh nói, kỳ thực,

cô đã từng nghĩ nếu gặp lại, cô sẽ làm như không có chuyện gì, chào anh

giống như Mạc Tiểu Ngải, nói chuyện gì thì tới lúc đó sẽ phát huy! Cô

chưa từng nghĩ tới bên cạnh anh sẽ xuất hiện một người con gái khác, cô

cũng chưa từng nghĩ họ sẽ gặp nhau trong tình huống này.


Còn có thể nói gì?


- Tại sao lại là anh ta? – Khóe miệng rực lên một ngọn lửa khác thường, cả người anh đều run lên.


- Chu sư huynh, hình như đây là chuyện riêng của em.


- Đúng, là chuyện riêng của em, anh không có quyền quản lý. Heo, em vẫn luôn muốn thắng anh đúng không?


Cô im lặng, cảm thấy hơi khó chịu.


- Cho nên, em dùng cách thức này để thắng anh! – Anh cười lạnh, ánh mắt

băng giá. – Anh ta là thủ trưởng của anh, ở bên anh ta, em sẽ là thủ

trưởng phu nhân, như thế em có thể ở tít trên cao. Heo, anh nói cho em

biết, ba năm trước, em không thắng được anh, ba năm sau, em cũng không

thắng được anh.


Những lời này đã xé toẹt vẻ thản nhiên mà cô muốn che giấu. Cô đã bị đánh bại, người đàn ông trước mắt này, ngoại trừ

diện mạo giống hệt Chu sư huynh trước kia ra, không còn một chút hình

bóng nào của Chu sư huynh trước kia.


Năm tháng vô tình!


Thì ra thủ trưởng là sếp của anh, trái đất này bị làm sao vậy nhỉ, người có liên quan, không liên quan đều dính vào một chỗ, thác loạn cuối năm à?


Chu Văn Cẩn đã hoàn toàn bị cơn ghen tuông làm cho mụ mẫm.


- Thực ra hà tất gì phải làm như vậy, em hoàn toàn có thể đấu với anh như dạo trước, chẳng lẽ em sợ? Nhưng cũng phải khâm phục em, người như em

mà có thể bám vào thủ trưởng, tất nhiên là phải hao tâm tổn trí rồi,

không dễ dàng đâu nhỉ?


- Đủ rồi, Chu sư huynh! Anh vô duyên vô cớ nổi giận, không cảm thấy quá đáng hay sao? Chúng ta chỉ là sư huynh

muội đơn thuần, em có hứa hẹn gì với anh chưa? Đừng làm ra vẻ ghen

tuông, em thấy buồn cười lắm. – Cô không hề muốn cãi vã với anh, thật sự không muốn, chỉ cảm thấy hoàn toàn thê thảm, như thể ăn nhiều bị đau

bụng.


- Ai cười đến cuối cùng chưa biết được đâu? – Anh như ngọn

cỏ bị táp sương nhưng lại không cam tâm quạnh quẽ, dùng hết sức lực muốn níu giữ thời gian đã qua.


Cô hất đầu:


- Tốt, chúng ta cứ chống mắt chờ xem.


- Heo, em đã sa ngã.


- Vậy làm phiền anh để mặc tôi tiếp tục sa ngã, đừng chắn đường tôi. – Cô muốn tìm nơi nào đó để tưởng niệm quá khứ. Ít nhất, cô vẫn còn cho rằng có những ký ức rất khó quên.


Cô lẳng lặng bước qua anh, rẽ phải, thủ trưởng đợi chắc đã sốt ruột rồi.


Chu Văn Cẩn đanh mặt lại, theo sát cô.


Người đợi không chỉ có mình Trác Thiệu Hoa, Diêu Viễn cũng có mặt, vừa mới

tắm xong, tóc còn đang ướt, thận trọng đứng ngang hàng với thủ trưởng.


Hai bóng người, một trước một sau bước tới.


Đuôi mày Trác Thiệu Hoa phác thành một hình vòng cung, tựa như nhìn không rõ sắc thái, một chút ánh sáng rơi lại khiến những góc cạnh của khuôn mặt

càng thêm nghiêm nghị.


Chu Văn Cẩn cứng nhắc thi lễ với anh, anh mỉm cười đáp lễ, bốn mắt giao nhau trong sự đọ sức không lời.


- Đây là ngoại thành, lại muộn thế này, không dễ gọi xe, để tôi đưa các bạn một đọan.


- Không cần đâu ạ, có xe buýt chuyến đêm rồi. – Diêu Viễn hoang mang từ chối.


- Vậy thì cảm ơn thủ trưởng quá. – Chu Văn Cẩn lại hết sức sảng khoái.


Diêu Viễn âm thầm đá chân anh, anh mở cửa ghế phụ lái bằng vẻ mặt vô cảm, ngồi thẳng vào đó.


Diêu Viễn mặt mày ngơ ngác.


Gia Hàng mím chặt môi, sắc mặt trầm xuống.


Trác Thiệu Hoa cười với Diêu Viễn:


- Lên xe đi thôi!


Diêu Viễn lặng lặng ngồi sau lưng Chu Văn Cẩn, dùng ánh mắt băm vằm anh ta ra, thấp giọng hỏi:


- Đầu cậu có bị đập vào cửa nên bị hỏng rồi không, xe này mà cũng ngồi lên được sao?


Chu Văn Cẩn chăm chú nhìn về phía trước, không nói một lời.


Gia Hàng lặng lẽ ngước nhìn lên, đêm nay, sao thưa trăng sáng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận