Hai Người Chồng


Tô Hiển Nhiên nhíu chặt mày hung hăng nói.


" Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Hai chồng còn im im cúi cúi như vậy nữa em sẽ... sẽ kiếm chồng khác thương đó! " hứ dám im lặng sao? Để xem còn dám im lặng nữa không!?


Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh vừa nghe Tô Hiển Nhiên nói " sẽ kiếm chồng khác " thì mày cả hai nhíu chặt lại, cùng đồng thanh quát to lên.


" Không được. "


" Không được. "


Giọng của cả hai anh không còn dịu nhẹ như mọi khi nói chuyện với Tô Hiển Nhiên nữa, mà trong giọng nói có pha không ít sự tức giận, khó chịu trong đó.


Tô Hiển Nhiên nhất thời bị dọa sợ, hai mắt cô trừng to, dần dần đỏ ửng lên.


Cho dù cô sống một đời rồi, nhưng chưa từng một ai dám quát vào mặt cô như vậy, nhất là những người cô xác định dài lâu với họ, hay yêu thương họ.


Đây là lần đầu tiên... Tô Hiển Nhiên nhìn chằm chằm hai anh chồng, sau đó lùi về sau sợ hãi.


Hai anh chồng nhìn hành động như mèo con gặp hổ của Tô Hiển Nhiên nhất thời sửng sốt muốn bật cười, nhưng rất nhanh liền nhìn thấy sự sợ hãi của cô là thật hai anh chồng mới biết bản thân không kiềm chế được giọng nói làm Tô Hiển Nhiên sợ.


" Nhiên Nhiên/ Nhiên Nhiên. " Nhậm Thừa Vinh và Đỗ Đức Trí nhẹ giọng gọi một tiếng.


Tô Hiển Nhiên vẫn im lặng.


Đỗ Đức Trí không nhanh không chậm ôm Tô Hiển Nhiên lên, đặt cô ngồi lên đùi anh nói.


" Anh xin lỗi, anh không cố ý dọa Nhiên Nhiên. "


Nhậm Thừa Vinh nắm lấy đôi tay bé nhỏ của cô, hôn lên những ngón tay dài nhọn xinh đẹp ấy.


" Anh cũng xin lỗi. "


Tô Hiển Nhiên nhìn hai anh chồng, cô sợ chứ không phải ghét bỏ họ, nhìn họ dịu dàng như vậy... cô làm sao có thể để họ cứ ủ rũ.


Tô Hiển Nhiên im lặng một lúc mới nói.


" Hai chồng nói em biết rốt cuộc tại sao hai anh lại như vậy! Em mới hết giận hết sợ. Còn không nói em sẽ sợ hai chồng hoài hoài luôn, mà sợ sẽ lại gặp ác mộng. Hai chồng nói yêu em, nói thương em, nói muốn bên em cả đời không rời xa em, hai chồng đành lòng sao? "


Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh nhìn chằm chằm Tô Hiển Nhiên một lúc, hai anh đều cần thời gian để tiêu hóa mấy câu của Tô Hiển Nhiên. Sau khi tiêu hóa xong, hai người không khỏi cười thành tiếng, người ôm ôm, người hôn hôn lại đồng thanh nói.


" Nhiên Nhiên là đang làm nũng với anh sao? "


" Nhiên Nhiên là đang làm nũng với anh sao? "


Tô Hiển Nhiên bĩu môi nhưng không chối, gật đầu một cái nói.


" Nói đi. "


Đỗ Đức Trí nhếch mép nhìn Nhậm Thừa Vinh, Tô Hiển Nhiên lại nhíu mày nhìn Nhậm Thừa Vinh.


Nhậm Thừa Vinh bị nhìn đến ngứa ngáy tay chân liền nói...


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...