Hai Người Chồng


Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh nhìn người đàn ông nọ một cái lại cúi đầu nhìn Tô Hiển Nhiên.


Tô Hiển Nhiên nhếch mép cười ngọt ngào một cái dụ dỗ nói.


" Hay là chúng ta lăn giường ngay và luôn đi hai chồng ơi. "


Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh nhíu mày nhìn vật nhỏ một cái nói.


" Tối rồi lăn nhé vợ? "


" Để tới rồi... "


Tô Hiển Nhiên bĩu môi, đẩy nhẹ Nhậm Thừa Vinh ra.


" Nhưng người ta muốn muốn được thịt thịt cơ mà. "


" Vợ... đang buôn bán. "


" Vợ... hay em muốn chơi trò kích thích? "


Tô Hiển Nhiên vừa nghe " chơi trò kích thích " liền lùi ra sau.


" Không có nha! "


" Thế sao muốn? "

" Thế sao muốn? "


Tô Hiển Nhiên mím môi không nói gì.


Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh nhìn Đỗ Dương Xuân Hy như vậy không khỏi buồn cười.


Cả hai cùng cúi đầu xuống hôn nhẹ lên hai bên gò má của cô nói.


" Yên tâm, hai bé con trong bụng vô cùng bình yên. "


" Thật sao ạ? "


" Thật. "


" Thế sao bọn chúng đạp mạnh như vậy? "


Đỗ Đức Trí và Nhậm Thừa Vinh cũng không biết nên trả lời sao với Tô Hiển Nhiên, lúc đầu khi cả hai anh chưa dò xét thì hơi lo lắng khi chạm vào bụng của Tô Hiển Nhiên, năng lượng hai anh dần dần đi vào dò xét mới phát hiện...


Hai bé con đang cụng nhau nên với gây náo loạn như vậy a.


" Không sao đâu Nhiên Nhiên tại bọn nhỏ xoay người thôi. "


" A... " Tô Hiển Nhiên xoa xoa bụng nhô nho nhỏ của mình, hai mắt ôn hòa nhìn bụng cười nhẹ.


Thật tò mò nha, không biết hai bé con đã lớn như thế nào rồi có hay không sẽ nhanh chóng ra đời?


- ---


" Nghe đâu Tô Hiển Nhiên mới mở cửa hàng quần áo cho đàn ông. " một người tóc vàng óng ánh nửa nằm nửa ngồi trên sofa nói.


Người phụ nữ đang đọc sách bên cạnh vừa nghe, mắt khẽ híp lại.


" Thích nổi tiếng đấy! "


" Nhưng nghe đâu có rất nhiều đồ đẹp, vợ không thể dẫn anh đi sao? " người đàn ông tóc vàng óng ánh nhìn người phụ nữ nũng nịu nói.


Người phụ nữ nheo mắt lại.


" Biết bao nhiêu cửa hàng sao không đi mà đi đến chỗ của cô ta? "


" Đồ rất đẹp. "


" Kinz, bớt lại đi. " Người phụ nữ khó chịu nói.


Người đàn ông mím môi, chu miệng đáng thương hề hề nói.


" Sao lại quát anh, anh chỉ muốn đẹp thôi. "


" Anh biết rõ, tôi không hề thích cô ta. "


" Nhưng mà... "


" Đừng nhưng với nhị gì nữa chúng ta đến cửa hàng khác còn không thì ở nhà đi. "


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận