Hái Hoa Tặc, Đừng Chạy!


Edit: Mốc


Đặc biệt cô bé trước mắt này chơi lại càng vui, nếu nói nàng là Vương Manh Manh, thì một chút võ công cũng không có.


Còn nói nàng không phải Vương Manh Manh, dường như lại không đúng.


Dù sao trên đời này không có hai người giống nhau như đúc được, trừ phi họ là song sinh.


Nghĩ đến đây, mắt Ngọc Hồ Điệp liền ngời sáng, lấy khuỷu tay huých nhẹ Vương Manh Manh, cười hì hì hỏi: “Nè, nghe nói ngươi có một tỷ muội sinh đôi, phải không vậy?”


Đây là thủ pháp hắn thường dùng, muốn thứ gì hắn đều dùng cách lừa gạt, hỏi như vậy, hắn không tin là không gạt được nàng.


Đương chìm trong ai oán thì bị hắn gọi tỉnh lại, Vương Manh Manh vừa định trả lời, lại nhìn thấy ánh nhìn đầy mong chờ của Ngọc Hồ Điệp, hồi chuôn cảnh báo vang lên không ngừng, dựa vào những hiểu biết về Ngọc Hồ Điệp trong mấy ngày nay, vẻ mặt này của hắn, chỉ có thể dùng một từ để hình dung — có gian trá!


Cẩn thận nhớ lại những gì đã đọc trong Truyện văn, Vương Manh Manh cũng thật cẩn thận mà trả lời: “Nào có, phụ thân chỉ có mình ta là nữ nhi thôi!”


Dừng một chút, vẫn cảm thấy còn chưa đủ, để ngừa vạn nhất nàng lại bồi thêm một câu: “Đương nhiên, có lẽ chỉ có một, không tính việc phụ thân không nói với ta!”


Cái câu nói dư thừa cuối cùng kia, khiến trên trán Ngọc Hồ Điệp nhất thời phủ đầy hắc tuyến, ngẩn ngơ hồi lâu, mới lắp bắp hỏi: “Nếu ngươi có một tỷ tỷ, cha ngươi cũng không nói với ngươi sao?”


“Đúng vậy!”


Vương Manh Manh rất tự nhiên mà đáp lại.


Lưu loát nói xong hai chữ kia, ngay sau đó, nàng chỉ muốn cắt đứt lưỡi mình.


Chẳng hiểu sao nàng lại bồi thêm câu nói kia nhỉ, xem ra quá cẩn thận cũng không tốt, suy nghĩ hồi lâu, nàng quyết định ‘tiên phát chế nhân’ [hành động trước để kiềm chế đối phương].


Cầm lấy tờ Truyện văn trong tay quăng về phía Ngọc Hồ Điệp, gắng nặn ra hai giọt nước mắt: “Đều tại ngươi không tốt, sau này ngươi bảo ta nhìn mặt mọi người thế nào đây? Ta còn có thể gả cho ai được chứ?”


Ánh mắt Ngọc Hồ Điệp nhất thời ngời sáng, than nhẹ một tiếng, ôm bả vai Vương tiểu miêu: “Nếu quả thực không được ta đành chịu thiệt thòi vậy, bồi ngươi cả đời là được rồi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận