Hắc Phong Thành Chiến Ký


Công Tôn gỡ bao tay, cầm lấy một chậu nước liền rót nước thuốc ngâm bao tay, thuận tiện nói cho mọi người biết là có phát hiện.


Việc như vậy phát sinh rất nhiều lần, Công Tôn luôn tìm được những đầu mối trọng yếu trên thi thể để giúp mọi người phá án. Mà lần này, có điểm hơi bất đồng với thường ngày, không biết có phải do ảo giác hay không, mọi người cảm thấy vẻ mặt Công Tôn có điểm hơi đắc ý. Nét mặt này trước kia thỉnh thoảng cũng sẽ xuất hiện, ý nghĩa —— manh mối lần này rất bí mật, Công Tôn tìm được rất vui vẻ, kết quả nghiệm thi rất hài lòng.


Mọi người tụ lại đến bên cạnh bàn, Triển Chiêu trước mắt là liếc nhìn cái đầu người kia, liền đối với Bạch Ngọc Đường sau lưng ngoắc ngoắc tay, tỏ ý —— Có thể xem được, không đến mức buồn nôn a.


Gương mặt của đầu người trên bàn kia đã được Công Tôn phục hồi qua, nếu nói có điểm không dễ nhìn, chính là vì cố định da mặt, Công Tôn ở trên gương mặt người chết ghim rất nhiều kim, nhìn qua có vẻ giống như một gói kim chỉ.


Triệu Phổ nhìn một cái, cau mày, “Hừm… Vị này nhìn có chút quen mặt?”


Công Tôn nhắc nhở, “Chúng ta mới vừa thấy cách đây không lâu, chỉ là người chúng ta thấy thì gầy hơn nhiều a.”


Triệu Phổ sửng sốt một chút, lập tức nghĩ đến người nào. Nhưng Triệu Phổ chưa kịp mở miệng, Tiểu Lương Tử đã nhảy lên, “Ai nha! Đây không phải là Huyện Thái Gia Chu Tịch ở Hắc Phong Thành sao?!”


Triệu Phổ gật đầu.


Hạ Nhất Hàng cũng cẩn thận quan sát một hồi, “Quả thật rất giống, chính là… Dáng người có chút chênh lệch.”


Công Tôn mỉm cười, “Ta rốt cuộc biết tại sao chỉ thiêu hủy cái đầu người này rồi! Bởi vì vị này, đã làm qua hai lần đổi mặt!”


“Hai lần?”


Lâm Dạ Hỏa có chút ghét bỏ, “Khó trách da lỏng lẻo như vậy.”


Công Tôn chỉ chỉ một vết sẹo ở một bên gò má, “Mặc dù hạ thủ rất cẩn thận, cơ hồ là dựa theo vết sẹo đó để tiến hành, nhưng vẫn có thể nhìn ra.”


“Đúng a.” Triệu Phổ không mất thời cơ nịnh bợ liền vỗ quân sư nhà mình một cái, “Dù có cao tay hơn nữa lại có thể cao tay hơn ngươi được sao, đúng không!”


Công Tôn hiển nhiên rất hưởng thụ, cười híp mắt nói tiếp, “Ta khôi phục là dáng vẻ vốn có của hắn.”


Tất cả mọi người liếc mắt nhìn Triệu Phổ —— Vuốt lông thuận tay qua a, đều canh đúng lúc thật.


Cửu Vương Gia nhíu nhíu mi —— cái này gọi là quen tay hay việc


“Ta có một ý tưởng to gan!”


Lúc này, Lâm Dạ Hỏa đột nhiên giơ tay.


Triển Chiêu cũng giơ tay, “Ta cũng có…”


Công Tôn cười, “Yêu Vương nói một chút đều không sai, cái đầu người này chính là câu trả lời!”


Mấy vị đại nhận cũng yên lặng gật đầu, Tiểu Lương Tử không rõ, “Có ý gì? Hung thủ là ai nga?”


Công Tôn cầm lấy ba tờ giấy mình mới vẽ đưa lên cho mọi người xem, “Tờ này là tướng mạo vốn có của người chết, tờ này là tướng mạo Huyện thái gia Chu Tịch, mà tờ này hính là tướng mạo chưởng quỹ sòng bạc.”


“Người có điểm giống nhau, muốn đổi mặt dĩ nhiên phải tìm người có nét tương đồng một chút, như vậy sau khi đổi sẽ không bị phát hiện. Nói ví dụ như, Y thuật của ta có cao siêu hơn nữa, cũng không cách nào đem Bàng Thái Sư đổi mặt biến thành Triển Chiêu như vậy, có đúng hay không?”


Tất cả mọi người gật đầu, “Độ khó giống như là đem gà mẹ chỉnh thành chim yến…”


“Vì vậy, căn cứ vào những dấu vết đầu tiên của việc đổi mặt thì người chết này trước đó đã được đổi thành gương mặt của Chu Tịch … Nhưng sau đó hẳn đã xảy ra một việc ngoài ý muốn.” Công Tôn nháy mắt mấy cái.


Tiểu Tứ Tử đưa tay, “Con biết rồi! Hắn sau đó có phải lên cân hay không nha?”


Công Tôn đưa tay sờ đầu Tiểu Tứ Tử một cái, “Thông minh!”


“Nga ~” Tiểu Lương Tử cũng hiểu, “Tên này vốn là được dùng để làm thế thân của Chu Tịch, sau đó hắn mập ra, liền để biến thành dáng vẻ chưởng quỹ sòng bạc.”

“Nga ~” Tiểu Lương Tử cũng hiểu, “Tên này vốn là được dùng để làm thế thân của Chu Tịch, sau đó hắn mập ra, liền để biến thành dáng vẻ chưởng quỹ sòng bạc.”


“Chu Tịch là bị độc phát chết ở trước mắt Vương gia.” Hạ Nhất Hàng gật đầu một cái, “Nếu như thi thể này cũng là người đã bị đổi mặt, như vậy người này chính là kẻ chết thế, chuẩn bị tùy thời kim thiền thoát xác.”


Triển Chiêu hỏi Công Tôn, ” Thi thể Chu Tịch có dấu vết đổi mặt không?”


Công Tôn gật đầu, “Có, nhưng rất khó để nhận ra, thủ pháp đối với Chu Tịch cùng chưởng quỹ sòng bạc giống nhau, thế nhưng đối với cái kia thì nghiêm túc hơn, nếu như nói có mười phần bản lãnh, thì ra tay với Chu Tịch thì lấy ra hoàn toàn, đối với chưởng quỹ thì có phần qua loa.”


“Vậy thì Chu Tịch chân chính ở nơi nào chứ?” Triệu Phổ hỏi.


“Có thể đã chạy rồi hay không?”


“Cũng không hẳn, có thể đã trốn đi a.” Triển Chiêu nói, “Hắc Phong Thành ra ra vào vào canh phòng nghiêm ngặt, hơn nữa bọn thủ vệ đều biết Huyện Thái Gia, hắn nào dám tùy tiện đi đi lại lại.”


“Trong những thi thể này có một người là lang trung động thủ đổi mặt đúng không?” Bạch Ngọc Đường đột nhiên hỏi.


Tất cả mọi người gật đầu.


“Chu Tịch liền chạy như vậy… Không sợ bị vẽ ảnh để dán cáo thị bắt lại hay sao? Loại lang trung có thể đổi mặt cho người như vậy sẽ không phải là đầy phố chứ? Chả lẽ cứ như vậy bị giết chết?”


“Có lẽ… Hắn trước đó cũng đã đổi một gương măt khác, cho nên mới đem tất cả người biết diệt khẩu.” Triệu Phổ cảm thấy không ổn, “Tiểu tử này phỏng đoán cũng giấu không ít tiền, nếu đã đổi mặt có lẽ hắn sẽ nghênh ngang mà sống tiếp cuộc sống của hắn, có thể cũng không cần đi khỏi Hắc Phong Thành, chơi một lần nữa chỉ cần đứng sau màn không phải là được sao.”


“Đây chẳng phải là quá tiện nghi cho hắn?” Tiểu Lương Tử bất mãn, “Có phương pháp gì đem hắn tìm ra sao?”


Tất cả mọi người không nói lời nào, cúi đầu nghĩ phương pháp.


“Cái này an bài cũng quá thỏa đáng đi.” Lâm Dạ Hỏa có điểm bội phục với Đổi Mặt Quỷ, “Đầu năm nay làm người xấu dễ dàng như vậy sao? Một chút sơ hở cũng không có, cứ như vậy đem người liên quan giết hết sau đó thần không biết quỷ không hay tiêu dao ngoài vòng pháp luật sao? Chim bay qua còn lưu lại dấu vết a! Đại Long Vương kia làm nhiều chuyện xấu như vậy rồi lại nhiều tiền như thế mà đến một chút chân tướng cũng không có sao? Làm sao có thể a.”


“Trong này khẳng định có chút môn đạo!” Triệu Phổ cũng đồng ý, “Không thể nói một người đổi được khuôn mặt là có thể đổi được khuôn mặt quỷ, không biết nấu đồ ăn làm sao làm đầu bếp, biết nấu ăn cũng không thể mở được tửu lầu, bên trong khẳng định có chút đặc biệt.”


“Nếu phải nói có điểm đáng khả nghi, chính là những chưởng quỹ sòng bạc giả kia, tất cả đều tin tưởng mình chính là Đại Long Vương.” Công Tôn nói, “Cảm giác như là bị người khác khống chế hoàn toàn.”


“Ảo thuật gì đó sao?” Triển chiêu hỏi, “Cho nên bản lĩnh Đại Long Vương rất cao sao?”


Triệu Phổ suy nghĩ một chút, để cho người đem Lỗ Nghiêm lão gia tử cùng một ít người quen thuộc Chu Tịch tìm tới.


Sau khi cặn kẽ hỏi thăm, hầu như không có người nào phát hiện Huyện thái gia có gì không đúng, cũng không hỏi ra được manh mối nào hữu dụng.


Mọi người không thu hoạch được gì liền ngồi ở trong sân ngẩn người.


Bạch Ngọc Đường nhìn hồ sơ Công Tôn ghi chép lại hồi nãy, đó là những người quen biết Chu Tịch đã miêu tả về Chu Tịch khi nhìn thấy ông ấy.


Nhìn một hồi, Ngũ gia đem mấy tờ giấy cũng bày ở trên bàn, “Kỳ quái.”


Triển Chiêu lập tức tiếp cận, “Có phát hiện?”


“Những người này, trước lúc Chu Tịch chết ba ngày đều không gặp ông ấy” Ngũ gia để cho mọi người thấy thời gian, “Tính như vậy chính là từ lúc Yêu Vương ở Vĩnh Cửu Thủy Trấn hẹn chưởng quỹ sòng bạc ba ngày sau tại Thái Bạch Cư, liền không ai gặp Chu Tịch nữa.”


“Cùng Chu Tịch bị độc chết còn có mấy người, mà những người gặp ông ấy có thể cũng độc chết.”


“Cho nên ba ngày này chính là thế thân của Chu Tịch?” Triển Chiêu hỏi.


Triệu Phổ nhớ lại một chút, ” Thời điểm ta đi gặp ông ấy, không cảm thấy ông ấy là giả a.”


Tiểu Lương Tử cũng gật đầu, “Đúng vậy a, diễn rất tốt, dáng vẻ sợ chết liền quỳ xuống cái gì cũng khai báo a.”


“Cái này thì không hợp lý rồi.” Hỏa Phượng khoát khoát tay, “Một cái thế thân mà thôi liều mạng như vậy? Coi như không biết mình bị trúng độc chết còn lừa chúng ta đi bắt Đại Long Vương giả, cuối cùng cũng khó thoát cái chết a.”


“Hơn nữa cảm giác chính hắn cũng cảm thấy mình là thật.” Triệu Phổ tựa hồ nắm được điểm chính, “Chỗ này kỳ quái nhất! Đổi mặt quỷ, ngoại trừ sẽ đổi mặt ra, còn có thể đổi suy nghĩ luôn sao?”


“Người có nội lực rất cao có thể làm nhiếp hồn thuật thành như vậy được không?” Bạch Ngọc Đường hỏi Triển Chiêu.


Triển Chiêu suy nghĩ có nên đi hỏi Ân Hậu một chút hay không, dẫu sao ngoại công phương diện này am hiểu nhất, nhưng hỏi Ân Hậu cùng hỏi Yêu Vương có cái gì khác nhau a, ý Yêu Vương tựa hồ là muốn cho chính bọn họ tìm được đầu mối phá án.


Đang rầu rỉ, Bạch Ngọc Đường bỗng nhiên nhìn Công Tôn một chút, lại nhìn cỗ thi thể kia một chút, mở miệng nói, “E rằng… Chúng ta chui vào ngõ cụt rồi, dùng phương pháp gì khống chế người cũng không trọng yếu.”


“Vậy thì cái gì trọng yếu?” Lâm Dạ Hỏa tò mò.


Bạch Ngọc Đường hỏi Công Tôn, “Đổi mặt gì gì đó sẽ để lại sẹo, như vậy trong vòng ba ngày có thể khôi phục bình thường được sao?”


Công Tôn nháy mắt mấy cái, “Làm sao có thể, muốn khôi phục có thể là hai đến ba tháng thậm chí lâu hơn…”


Nói đến chỗ này, mọi người đều dừng lại, nhìn nhau một cái.


“Đúng nga!” Tiểu Lương Tử ôm cánh tay gật đầu liên tục, “Người kia tính toán đâu ra đấy cũng không thể nào trong vòng mấy ngày có thể khôi phục, chính là đổi mặt nga! Trên tay bị thương một chỗ cũng phải mười ngày nửa tháng mới có thể hồi phục a!”


Công Tôn suy nghĩ một chút, để Triệu Phổ tìm Đổng Thiên Dực tới.


Cửu vương gia gọi Thiên Dực tới.


Công Tôn để cho Đổng Thiên Dực đi tìm người, làm sao tìm được? Rất đơn giản.


Loại này ngoại thương khôi phục cần phải tĩnh dưỡng, không thể gặp gió không thể đi ra ngoài, vì vậy một mình Chu Tịch là không thể nào, khẳng định còn có thân nhân chiếu cố! Mà để cho vết thương khôi phục cần đổi vải băng bó, còn cần không ít thuốc bôi cùng thuốc giảm đau.


“Hết lòng chiếu cố bệnh như vậy rất khó, lại phải tĩnh dưỡng, lại phải thường xuyên nấu thuốc, ở tửu lầu khách điếm nhất định sẽ bị phát hiện.” Công Tôn, “Chính là ở địa phương rất ít người đi lại!”


“Còn phải thường xuyên giặt giũ phơi nắng vải để băng bó, rất nhiều chuyện a?” Triệu Phổ phân phó Đổng Thiên Dực đi tìm.


Thiên Dực nghe Công Tôn nói xong liền thông suốt, quân doanh có chính là người, tất cả trinh thám đều cho ra ngoài, cũng đừng quản những địa phương rất hiếm người lui tới, chính là tìm toàn bộ Hắc Phong Thành, nhà nào hợp với mô tả trong mấy ngày này nấu thuốc, trong sân phơi vải, toàn bộ đều tra rõ.


Trinh thám sau khi đi ra, đám người Triển Chiêu cũng tản đi nghỉ ngơi trước rồi chờ kết quả.


Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thời điểm ra sân liền gặp Thiên Tôn cùng Ân Hậu đang ra ngoài đi tản bộ.


Hai lão đầu mặt đầy khó chịu đang vừa đi vừa nhau.


Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liền đi qua hỏi, Thiên Tôn cùng Ân Hậu nói Yêu Vương để cho hai người bọn họ đi Hắc Phong Lâm lấy đồ, chỉ cho tấm bản đồ, cũng không nói rõ lấy cái gì, để cho hai người bọn họ làm chân chạy vặt.


Triển Chiêu nhận lấy tấm bản đồ nhìn một chút, cảm thấy vào Hắc Phong Lâm chính là nên tìm Trâu Lương và Lâm Dạ Hỏa cùng đi thì tương đối dễ tìm, liền mang theo Nhị lão vào trong sân tìm người.


Lâm Dạ Hỏa cùng Trâu Lương cũng nhàn rỗi, Công Tôn chờ cũng nóng lòng, Tiểu Tứ Tử cùng Tiểu Lương Tử cũng muốn đi, Triệu Phổ cũng muốn đi…


Kết quả lại tụ thành một nhóm người.


Thiên Tôn cùng Ân Hậu sau khi nhìn đám người ồn ào liền đem bản đồ ném cho Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, để cho đám nhỏ này tự mình chơi đi, hai người bọn họ đi uống rượu.


Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cầm bản vẽ đầu óc mơ hồ, Triệu Phổ cũng hỏi, “Đi trong rừng lấy cái gì a?”


Thiên Tôn buông tay, “Nhìn thấy cái gì thì lấy cái đó.”


Hai lão đầu rất không chịu trách nhiệm liền bỏ chạy, Triển Chiêu không thể làm gì khác hơn là đi Hắc Phong Lâm làm chạy chân cho nhị lão.

Hai lão đầu rất không chịu trách nhiệm liền bỏ chạy, Triển Chiêu không thể làm gì khác hơn là đi Hắc Phong Lâm làm chạy chân cho nhị lão.


Vào Hắc Phong Lâm, có Trâu Lương mọi việc cũng dễ dàng hơn. Trâu Lương cầm bản vẽ nhìn một chút, để cho Tắc Lặc tìm mấy con sói, mấy con sói cà cà mũi một lát hừ mấy tiếng liền vui sướng mang bọn họ vào rừng.


Lâm Dạ Hỏa nhìn Tắc Lặc đang mang con quay trở về, khều Trâu Lương, “Mấy ngày nữa chúng ta đều đi khỏi Hắc Phong Thành liền không thấy bọn Tắc Lặc nữa, nếu không chúng ta mang theo mấy con sói a tìm một nơi trong núi phụ cận Khai Phong phủ liền mở thêm phần đà gì gì đó thì sao a …”


Trâu Lương không nói nhìn Lâm Dạ Hỏa, yêu nghiệt này lại bắt đầu phạm nhị rồi.


Ở trong rừng vòng vo một lúc lâu, rốt cuộc đi tới một nơi trên sườn núi, nhìn bản đồ, chính là muốn cho bọn họ đi lên núi.


Núi này cũng không cao, đỉnh núi trơ trụi, không hề giống là nơi cất giấu đồ.


Triệu Phổ hỏi Trâu Lương đã tới bao giờ chưa. Trâu Lương lắc đầu một cái, bất quá căn cứ phỏng đoán của hắn, bên kia núi có thể là vách đá.


“Không phải chứ… Muốn vượt núi sao?” Triển Chiêu hối hận không đem Yêu Yêu mang đến.


“Cũng không hẳn, điểm khoanh tròn trong bản đồ là ở đỉnh núi.” Trâu Lương dẫn mọi người đi lên, Tiểu Lưng Tử vẫn nghịch ngợm “Không sao a, thật sự muốn vượt núi, chúng ta có thể ở trên Giao Giao a!”


Những người khác đều gật đầu, chỉ có Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đau lòng hài tử nhà mình.


Đi mấy bước tới đỉnh núi, đích xác một đồi núi trụi lủi, phía trước là vách đá thẳng đứng, bên sườn núi có một ít bụi cây.


“Có phải cái này hay không nha?” Tiểu Tứ Tử thấy bên chân có ba khối đá hình tròn, xếp lại thành hình tam giác.


Lâm Dạ Hỏa dời ba tảng đá kia ra, Nhỏ Lương Tử rút chủy thủ ra bới đất, “Phía dưới có chôn đồ a!”


Mọi người liền đào ra, ngay tại lớp bùn đất không sâu, cất giấu một quả cầu màu đèn.


“Quả cầu?” Triển Chiêu cầm lên, “Cũng nặng lắm, có thể bằng sắt đặc ruột?”


“Chỉ là một quả cầu trủi lủi?” Triệu Phổ cảm thấy khó hiểu, “Có thể mở ra không? Còn có cơ quan hay không?”


Ngũ gia lấy tới nhìn một chút, lắc đầu một cái, “Không có khe hở.”


Công Tôn nhắc nhở, “Đừng đụng, vạn nhất làm hư thì sao, Yêu Vương nếu muốn, chúng ta đem về cho người là được”.


Tất cả mọi người gật đầu, Triển Chiêu lấy ra một túi vải để đựng, cầm ở trên tay.


Ngũ gia chắp tay sau lưng đứng ở đỉnh núi ngắm nhìn chung quanh, cảm thấy nơi này cảnh sắc cũng không tệ lắm, cách đó không xa chính là thôn dân lân cận Hắc Phong Thành, bên dưới núi cao chót vót còn có giòng suối nhỏ.


Triệu Phổ đem Tiểu Tứ Tử cõng trên vai.


Mọi người hai ngày nay điều tra chuyện lão rèm cũng thật bực bội, đặc biệt là mấy ngày trước cũng ngủ không ngon, hôm nay đứng trên núi gió thổi một cái, cảnh trí lại khoáng đạt, không khỏi cảm thấy vui vẻ thoải mái.


Đang say mê sơn cảnh, Triển Chiêu bỗng nhiên đưa tay sờ mũi một cái, “Mùi vị gì a?”


Nơi này, Trâu Lương có lỗ mũi tốt nhất cũng gật đầu, “Ta còn tưởng rằng là ta bị ảo giác.”


Công Tôn cùng Triệu Phổ tựa hồ là không ngửi được, đi tới bên cạnh Triển Chiêu ngửi một cái, phát hiện gió núi vừa vặn hướng phương hướng của mình thổi qua…


“Ai nha! Là mùi thuốc đông y!” Tiểu Lương Tử ngước mặt hít lỗ mũi.


Công Tôn đột nhiên nhíu mày lại, cẩn thận phân biệt, ” Mùi thuốc này…”


Lúc này, Tiểu Tứ Tử ngồi cao nhất đột nhiên chỉ phương hướng khe núi “Ah! Cha, bên kia có một ngôi nhà”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...