Hắc Phong Thành Chiến Ký


Edit: Fin & Lam & Ka


Beta: Fin


Bạch Ngọc Đường có chút không xác định mà nhìn Triển Chiêu, ý là — Ta có biện pháp có thể dập tắt lửa ư? Nếu có thì sao ta lại không biết chứ?


Triển Chiêu vươn tay vén ống tay áo lên, làm ra động tác hình chữ đại(34)


(34) Chữ Đại: (大)


Bạch Ngọc Đường lại càng không hiểu, “Ta phải làm như thế nào?”


Triển Chiêu chỉ về ngọn núi phía trước, “Đông lạnh ngọn núi đó!”


Bạch Ngọc Đường không hiểu, “Đông lạnh ngọn núi đó?”


Triển Chiêu chọt chọt Bạch Ngọc Đường, hỏi, “Sau khi khí trời đột ngột chuyển lạnh thì mặt đất sẽ như thế nào?”


Bạch Ngọc Đường hơi ngẩn người, lập tức hiểu được, “Sẽ xuất hiện khe nứt!”


“Khe nứt hở thì lấp lại!” Triển Chiêu nói, “Muốn chôn chấn thiên lôi ở chỗ này thì nhất định phải đào lỗ rồi lấp lại, nếu vậy đất sẽ càng dễ rạn nứt hơn trước nữa. Mà trên núi toàn là dầu hỏa, chỉ trong nháy mắt lúc mặt đất rạn nứt, băng tuyết vừa mới hình thành sẽ hoàn toàn bị lửa hòa tan thành nước. Dầu hỏa lúc đó cũng sẽ nổi lên trên mặt nước, đồng thời cùng với dòng nước trôi vào khe hở bên trong núi. Lúc đó chỉ cần có một đường nứt lộ ra chấn thiên lôi, núi chắc chắn sẽ nổ.”


Triển Chiêu nói xong, chỉ thấy Bạch Ngọc Đường im lặng không nói lời nào, nhìn mình chằm chằm.


Triển Chiêu vươn tay vỗ hai cái thật vang ở trước mặt hắn, “Ngươi cảm thấy sao? Kế hoạch không thông hả?”


Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm Triển Chiêu, nhìn thật lâu, sau đó trên mặt rốt cuộc cũng có biểu tình, hắn vươn tay nhẹ nhàng chạm vào hai gò má Triển Chiêu, ngữ điệu ôn hòa lại trầm thấp, như thể đang tự thì thào, nói, “Miêu Nhi, ngươi thật thông minh!”


Triển Chiêu ngược lại mở to hai mắt, cả người ngây ngẩn, sau đó ngẩng mặt gãi đầu — Ai nha, lửa cháy lớn quá, đốt nóng cả mặt a!


Phương pháp của Triển Chiêu đích thật chỉ có Bạch Ngọc Đường mới có thể làm được, sử dụng nội lực cực cao trong nháy mắt để triền núi xuất hiện khe nứt, đối với hắn mà nói cũng không phải việc gì khó.


Triển Chiêu đứng ở phía sau Bạch Ngọc Đường, nhìn thế lửa ở trên núi.


Chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đứng yên đề khí, nội lực lưu chuyển trong nháy mắt, phạm vi lạnh lẽo xung quanh tràn xuống phía dưới… Đây không phải là loại lạnh mát mẻ mà là loại nhiệt độ trong nháy mắt hạ thấp xuống, lạnh như băng.


Bởi vì sự chênh lệch mãnh liệt của nhiệt độ trong ngày, nên trong không trung tràn ngập một tầng sương trắng.


Triển Chiêu nhìn động tác đưa tay tụ tập nội lực của Bạch Ngọc Đường, trên không dần xuất hiện vô số băng vụ, từ từ hình thành một hình cung, đan lẫn vào nhau cứ như hoa tuyết liên(35) nở rộ.


(35) Hoa tuyết liên được gọi là “Bách thảo chi vương” (Vua của trăm loài dược thảo). Đây là loài cây hiếm, chỉ sinh trưởng ở trên núi cao 2.500 – 4.000 mét so với mực nước biển.


Triển Chiêu kinh ngạc — Đây là tuyệt học Thiên Tôn truyền lại đời sau, Băng Liên chưởng!


Rất nhiều người đã từng nghe qua một chiêu này của Thiên Tôn, nhưng không ai biết rõ hàm nghĩa cụ thể của chiêu này đến tột cùng là gì, kể cả Triển Chiêu cũng không rõ, vì sao lại lấy tên là Băng Liên? Mỗi lần hỏi Ân Hậu, Ân Hậu luôn trả lời — Rất khó để nói dễ hiểu được, cứ nhìn thấy sẽ biết.


Quả nhiên, lúc này nhìn thấy, Triển Chiêu mới xem như đã hiểu.


Mặt khác, Triển Chiêu còn nhớ tới chuyện Ân Hậu từng nói qua, ở thời điểm vận dụng Băng Liên chưởng, sẽ có một đặc điểm rất lớn, hình như là…


Triển Chiêu theo bản năng mà nâng hai tay lên, chợt nghe Bạch Ngọc Đường nói một tiếng, “Ôm tai lại!”


Cơ hồ cùng lúc tiếng nói vang lên, Triển Chiêu liền ôm chặt lại tai.


Chỉ thấy Bạch Ngọc Đường xuất ra song chưởng… Đóa “Băng Liên” kia trong nháy mắt nứt ra, phát ra một tiếng nổ giống hệt tiếng sấm sét.


Những cánh hoa Băng Liên màu trắng trong suốt mang theo nội kình nhắm thẳng vào hướng vách núi, dãy núi bị ngọn lửa bao vây trong phút chốc xuất hiện một tảng băng cực lớn!


Những vùng đất bị đông lạnh bắt đầu xuất hiện những cái khe màu đen, cái khe không ngừng nứt ra rồi dần lan tràn theo triền núi, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều nghe được từng tiếng “răng rắc răng rắc” rõ ràng truyền đến từ mặt đất, bởi vì bị đông lạnh nhanh chóng mà xuất hiện tiếng rạn nứt.


Nhưng mà ngọn lửa vẫn không bị dập tắt, lửa và băng tuyết hiện tại vẫn đang giằng co lẫn nhau, một lát sau ngọn lửa mới bị dập tắt, băng tuyết bởi vì lửa nóng mà dần tan đi.


Bạch Ngọc Đường vừa rút chiêu, thì chợt cảm giác cánh tay bị Triển Chiêu kéo một cái, sau đó bay đi.


Hai người thuận thế hai chân đạp đất nhảy về hướng nóc nhà xa xa, chợt nghe thấy một tiếng “Oành” vang lên… Một chỗ trên vách núi đá bị nổ tung thành một cái lỗ, bùn cát cũng theo đó ào ào tuôn ra.


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vừa lúc rơi xuống nóc nhà, liếc mắt nhìn nhau một cái, vội che lại lỗ tai, nhanh chóng phi đến phương hướng trong thành.


Ngay lúc hai người bọn họ nhảy lên giữa không trung, núi Bình Chung ở phía sau cũng phát nổ…


Uy lực của tiếng nổ này làm cho cả thành Bình Chung đều đất rung núi chuyển, uy lực nổ của lần này so với vừa rồi còn lớn hơn mấy lần… Nổ mạnh khiến cho dãy núi sụp xuống, đá lớn cùng bùn cát lăn xuống, lửa nơi sườn núi trong nháy mắt đã bị vùi lấp, người phụ trách chôn thuốc nổ rất có kinh nghiệm, chôn một cái mà nối liền thẳng tắp từ Nam tới Bắc, đương nhiên Bạch Ngọc Đường phán đoán ra vị trí chôn thuốc nổ cũng khá chuẩn xác.


Tiếng nổ mạnh liên hoàn liên tiếp vang lên, dân cư vội rút lui khỏi nội bắc thành Bình Chung, gần như chỉ trong một khoảnh khắc, ở đó đã bị bùn cát bao trùm.


Theo đó trong núi xuất hiện một thông đạo rất lớn, gió đêm Tây Vực rét lạnh gào thét theo đó tràn vào thành Bình Chung, không thể nào ngăn cản được, mà ngọn núi vừa rồi do bị cháy mà nổi lên một chút sương khói hiện tại cũng đã bị thổi tan không còn một mảnh.




Xa xa trên cửa thành lầu, Hạ Nhất Hàng và Lan Khắc Minh đứng ở chỗ cao nhất, dưới thành là rất nhiều dân cư vừa chạy nạn đến, bên ngoài chính là binh mã của Bình Chung thành vừa mới bị Phong Khiếu Thiên triệu tập.


Dân chúng trong thành nhìn núi Bình Chung gần như bị nổ thành hai nửa, trong lúc nhất thời nói không ra lời, biểu tình trên mặt đều là kinh hoảng xen lẫn sợ hãi.


Lan Khắc Minh nhìn thành Bình Chung gần như bị hủy diệt một nửa chỉ trong một đêm, tâm tình cực kỳ bi ai, rất khó có thể bình phục.


Công Tôn còn đang cứu người, không quá để ý biến hóa bên này, dù sao Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nếu có tâm muốn cho nổ một ngọn núi, hẳn cũng không phải việc gì khó, nhớ tới hiệu suất phá nhà của Thiên Tôn…


Phỏng chừng ở phương diện này Bạch Ngọc Đường có kinh nghiệm hơn so với người bình thường.


Mà lúc này có cùng cảm xúc giống Lan Khắc Minh, còn có Hạ Nhất Hàng.


Hạ phó soái tuy rằng có kính nhờ Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cho nổ tung núi Bình Chung, nhưng cẩn thận ngẫm nghĩ lại, yêu cầu này thật sự rất khó khăn a… Hắn quả thật không nghĩ tới hai vị này chỉ đi không bao lâu thế nhưng thật sự cho nổ tung cả một ngọn núi lớn như vậy! Này cũng thật sự là quá có khả năng!




Tại thành lâu Hắc Phong Thành xa xa, Lâm Dạ Hỏa đứng trên thành cũng khó hiểu, hỏi Trâu Lương đứng ở bên cạnh, “Cái núi Bình Chung này bị gì đây? Chẳng lẽ sét đánh cũng sẽ khiến núi bị nổ à?”


Vẻ mặt Trâu Lương thâm trầm, khoanh tay nhìn chằm chằm vào ánh lửa đã biến mất ở bầu trời phía xa, vẻ phát ngốc.


Lâm Dạ Hỏa vươn khuỷu tay phải đụng hắn một chút.


Trâu Lương quay sang nhìn hắn.


“Ngươi đang nghĩ cái gì đấy?” Lâm Dạ Hỏa hỏi.


Trâu Lương lắc đầu.


“Ngươi câm a, nói chuyện đi!” Lâm Dạ Hỏa lại đẩy hắn một chút.


Trâu Lương không nói gì mà nhìn Lâm Dạ Hỏa, “Ngươi gọi ta là người câm mà còn bắt ta phải nói chuyện.”


Lâm Dạ Hỏa nhìn chằm chằm Trâu Lương, hắn phát hiện sáng nay sau khi đánh cùng Triệu Phổ một trận, cách nói chuyện của Trâu Lương có rất nhiều thay đổi, tuy rằng người này trước kia nói cũng không nhiều.


“Ngươi nháo cái gì rồi không được tự nhiên a?” Lâm Dạ Hỏa liền tiến sát tới nhìn vào Trâu Lương.


Trâu Lương nhìn Lâm Dạ Hỏa dần tiến đến trước mặt, thở dài — Yêu nghiệt này càng ngày càng đẹp!


“Đừng làm rộn.” Trâu Lương tận lực duy trì biểu tình không muốn quay sang nhìn nụ cười của Lâm Dạ Hỏa.


Lâm Dạ Hỏa tò mò hỏi, “Triệu Phổ để Thẩm Thiệu Tây mang theo mười vạn người chạy tới đó, cuộc chiến này sẽ đánh như thế nào, đánh với ai?”

Lâm Dạ Hỏa tò mò hỏi, “Triệu Phổ để Thẩm Thiệu Tây mang theo mười vạn người chạy tới đó, cuộc chiến này sẽ đánh như thế nào, đánh với ai?”


Trâu Lương nói, “Quân Thiệu tây mang đi chính là Trung Lộc quân, hắn chỉ phụ trách mang binh đi, người chỉ huy chính là phó soái.”


“Hạ Nhất Hàng có mang binh đánh giặc sao?” Lâm Dạ Hỏa hỏi.


Trâu Lương nhìn Lâm Dạ Hỏa, tựa hồ cảm thấy vấn đề hắn vừa đặt rất thú vị.


“Hắn không phải vẫn luôn phụ trách thủ thành sao?”


Trâu Lương mặc Lâm Dạ Hỏa chọc cười, lẩm bẩm, “Đạo lý rất đơn giản, rất giống với ngươi.”


“Ta?” Hỏa Phượng nghi hoặc, “Giống cái gì với ta?”


“Trước khi ngươi cùng nguyên soái luận võ, ai cũng không thấy ngươi có bao nhiêu lợi hại. Cho dù ngươi có nổi tiếng đến đâu, thoạt nhìn cũng không thấy ngươi có điểm nào lợi hại, hơn nữa còn trông vô cùng khó tin.”


Lâm Dạ Hỏa híp mắt, “Tiểu tử thối!”


“Ta là đang khen ngươi nhìn đẹp.” Trâu Lương sớm đã có kinh nghiệm, biết phải nói ra sao để đối phó với Lâm Dạ Hỏa.


Quả nhiên, chỉ thấy Lâm Dạ Hỏa mặt mày hớn hở, “Vậy còn được! Ta là người có năng lực chiến đấu tỉ lệ thuận với dung mạo đấy.”


Trâu Lương rất muốn nhắc nhở hắn một câu Bạch Ngọc Đường so với ngươi còn có tỉ lệ thuận cao hơn đấy, có điều ngẫm lại vẫn là thôi đi, miễn cho lại bị đánh, tuy rằng nhìn Lâm Dạ Hỏa tức giận đến giơ chân rất thú vị.


“Nguyên soái là người tác chiến giỏi nhất mà ta từng gặp.” Trâu Lương nói.


Lâm Dạ Hỏa gật đầu thừa nhận, “Cái này ta ngược lại chịu phục, tâm nhãn của tên Triệu Phổ kia người bình thường thúc ngựa đuổi theo cũng không kịp.”


“Hạ mụ đánh giặc rất khác với mọi người.” Trâu Lương nói.


“Mỗi người các ngươi đều gọi hắn là Hạ mụ sao?” Trước đó Lâm Dạ Hỏa có nghe Phong Khiếu Thiên và Âu Dương Thiếu Chinh cũng kêu như vậy.


“Chẳng phải ở ngay trước mặt cũng gọi như thế sao.” Trâu Lương nói, “Trong quân doanh nếu Nguyên soái là cha thì lão Hạ chính là mẹ, còn không phải là quản gia sao.”


“Cái này với chuyện hắn có thể mang binh đi đánh thắng trận trực tiếp có quan hệ gì sao?” Lâm Dạ Hỏa nghi hoặc.


“Ngươi không phải thích sói nhất sao?” Trâu Lương hỏi Lâm Dạ Hỏa.


Lâm Dạ Hỏa gật đầu.


“Nếu sói đực và sói cái cùng chiến đấu thì bên nào mạnh hơn?” Trâu Lương hỏi tiếp.


“Đương nhiên là sói đực lợi hại hơn, thể trạng giữa chúng cũng không giống nhau a…” Lâm Dạ Hỏa trả lời.


“Vậy ở thời điểm bảo hộ sói con thì sao?” Trâu Lương hỏi lại.


Lâm Dạ Hỏa há miệng thở dốc, “Cái này sao…”


“Chỉ cần sói mẹ đang ở đó, sẽ không có người nào có thể tới gần sói con.” Trâu Lương nói, “Đừng nhìn lão Hạ bình thường không ra tay, chúng ta khi còn bé, nếu ai dám khi dễ chúng ta, hắn sẽ có biện pháp đem mấy người đó băm thành thịt bằm. Vì bảo vệ sói con, sói mẹ sẽ biến thành sự tồn tại hung ác nhất trên đời này.”




Tiếng nổ “khai sơn” khiến đất rung núi chuyển, rốt cuộc sau khi khiến núi Bình Chung từ một phân ra thành hai mới ngừng lại.


Đá to lăn xuống, cát đá bịt bùng, động tĩnh này quả thực là kinh thiên động địa…


Đợi cho trần ai lạc định(36), cả tòa bắc thành Bình Chung đã gần như hóa thành phế tích, đương nhiên dãy núi lửa nguy hiểm kia cũng đã gần như lụi tàn.


(36) Hết thảy đều kết thúc


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đi lên hướng phế tích vừa thấy xa xa, hai người tuy rằng đã dự đoán trước hậu quả nhưng vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ… Chỉ thấy chính giữa núi Bình Chung xuất hiện một thông đạo rất rộng lớn, còn bởi vì xung quanh có bùn đất và cát đá chồng chất nên cái thông đạo kia bị đẩy lên rất cao.


Triển Chiêu đột nhiên hỏi Bạch Ngọc Đường, “Ngươi đoán xem những tên gian tế kia có chạy ra ngoài không?”


Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Hơn phân nửa là đã bị chôn rồi.”


Trong lúc nói chuyện hai người đã đi tới bên núi, bước trên thông đạo kia, đi về hướng ngoài núi Bình Chung.


Phía sau bọn họ, đi tới một nhóm binh rất đôngn, Phong Khiếu Thiên mang đội, tổ chức binh lính lên núi, ở cửa núi tạo thế tiến công, đỉnh núi chồng chất đất lớn và cây đổ.


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vừa đi phía trước vừa quay đầu lại nhìn tình huống phía sau — Ngọn núi này nổ tung ngược lại sau này sẽ có lợi đối với Bình Chung thành! Địa hình kẹp giữa hai dãy núi, trở nên dễ thủ khó công! Ra vào thành Bình Chung cần phải thông qua con đường này, nếu hai bên binh mã mai phục rồi lăn cây thì kẻ thù bên ngoài không có cách nào tới gần.


Hai người thuận lợi ra khỏi “khe suối” dài hẹp kia, núi Bình Chung liền hiện ra phía bên kia của mình… Là một đại mạc rộng lớn.


Đêm nay mây mù che mất ánh trăng, hai người tới cửa núi nhìn về nơi xa xa, chỉ thấy một mảnh mờ mịt tối tăm, mặt khác cái gì cũng thấy không rõ.


Bạch Ngọc Đường đưa tay sờ sờ mũi, nhìn thì không thấy rõ, nhưng theo làn gió phả vào mặt… Ngũ gia ngửi được một mùi vị.


Triển Chiêu cũng ngửi được, hỏi hắn, “Ngươi có ngửi được không?”


Bạch Ngọc Đường gật đầu.


“Chúng ta đi về phía trước đi?” Triển Chiêu đề nghị.


Bạch Ngọc Đường đồng ý.


Vì thế, hai người rất nhanh đi tới đoạn đường phía trước.


Dưới chân là mặt đất gập ghềnh của sa mạc, rất hoang vu, không giống với cát vàng mềm mại trong sa mạc, trên mặt đất có cỏ dại, đất trọc, có cỏ còn cao quá nửa người và những tảng đá lớn đứng một mình xuất hiện bất chợt.


Lại đi thêm một đoạn, Bạch Ngọc Đường đột nhiên nhẹ nhàng kéo Triển Chiêu.


Hai người trốn đến sau một khối núi đá.


“Làm sao vậy?” Triển Chiêu không hiểu hỏi Bạch Ngọc Đường.


“Hướng gió đổi rồi.” Bạch Ngọc Đường trả lời.


Triển Chiêu vươn tay liếm liếm ngón tay, đem đầu ngón tay đưa thẳng trên không trung cảm nhận một chút, “Giống như…”


Theo lời vừa nói ra khỏi miệng, liền nhìn thấy mặt đất bỗng sáng lên.


Triển Chiêu ngẩng mặt, chỉ thấy bởi vì hướng gió thay đổi mà mây mù dần tản ra, trăng tròn Tây Vực xuất hiện càng lúc càng lớn tại chân trời, chiếu sáng toàn bộ mặt đất.


Triển Chiêu rất cao hứng, Bạch Ngọc Đường kéo kéo tay áo y, vươn một lóng tay chỉ hướng phía trước, “Miêu nhi!”


Triển Chiêu theo ngón tay hắn nhìn qua phương hướng đó.


Gió đêm vẫn luôn thổi, hai người nhìn chằm chằm phía trước  tối đen của đại mạc, không nói được một lời, cứ nhìn như vậy…


Cũng không biết là đã nhìn bao lâu, Triển Chiêu rốt cục mở miệng, hỏi, “Đó là cái gì?!”


Bạch Ngọc Đường cau mày, “Có phải giống như thứ ta đang nghĩ…”


“Ta cũng nghĩ đến một thứ!” Triển Chiêu nghiêm túc nói, “Hai chúng ta hẳn là giống nhau đi?”


Hai người lại liếc mắt nhìn nhau một cái, vòng qua tảng đá phía trước, thừa lúc ánh trăng vẫn đang chiếu sáng, đi tới tìm tòi đến tột cùng!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận