Hắc Phong Thành Chiến Ký


Edit: Lam


Beta: Fin


Hào Hạt thành thành thật thật thông báo toàn bộ kế hoạch núi Bình Chung của hắn, Triển Chiêu nghe được liền hết hồn, y quả thật không tán thành cách làm hễ động một chút là muốn diệt toàn bộ người trong thành. Nếu không, dựa vào âm mưu này của Hào Hạt, Hạ Nhất Hàng sẽ khiến gã sống dở chết dở, Triển hộ vệ thật sự muốn cào nát mặt hắn.


Lúc này, từ bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, theo sau là thanh âm của Bạch Ngọc Đường, “Miêu nhi.”


Triển Chiêu “viu” một tiếng, vọt đến trước cửa, mọi người vừa mới tới chỉ kịp cảm thán “Thật nhanh”, Triển Chiêu đã mở cửa ra.


Bạch Ngọc Đường và Công Tôn tiến vào, mấy thị vệ phía sau lập tức khiêng Lan Khắc Tĩnh Đạc đang hôn mê đi vào trong.


Lan Khắc Minh cùng Lan Khắc Di vội vàng đem Lan Khắc Tĩnh Đạc đặt yên ổn trên giường.


Cùng lúc đó, Phong Khiếu Thiên phụ trách dẫn binh mã lục soát trong thành cũng đã trở về.


“Tình hình trên núi thế nào?” Hạ Nhất Hàng hỏi.


“Một bên sườn núi của cái thành này trải rất nhiều lưu huỳnh yên tiêu(31) chỉ cần một đốm lửa nhỏ là có thể đốt cháy, cho nên ta mới mang theo một đám thuộc hạ lên núi.” Phong Khiếu Thiên nói, “Mặt khác ở thành Bắc, có hai nhóm binh mã đang tập kết, số lượng không nhiều lắm, khoảng chừng mấy vạn thôi…”


(31) Hiểu nôm na là đá tiêu lưu huỳnh, là sự kết hợp giữa S (lưu huỳnh) và KNO3 (đá tiêu – một dạng khoáng vật của Kali nitrat), nếu như ở điều kiện tương thích có C (Cacbon) thì có thể chế tạo ra hỏa dược (thuốc nổ đen) có sức công phá lớn.


Lan Khắc Minh hít một hơi lãnh khí.


Triển Chiêu nhắc nhở Phong Khiếu Thiên, “Vốn Bình Chung Sơn cũng chỉ có từng đó nhân mã.”


Phong Khiếu Thiên chớp mắt mấy cái, vỗ vỗ đầu, “Phải rồi!”. Vừa nói vừa quay sang hỏi Lan Khắc Minh, “Có người muốn tạo phản à? Thuộc hạ của ngươi có bao nhiêu người vậy?”


Lan Khắc Minh nhíu mày suy nghĩ một chút, “Tối đa khoảng một vạn nhân mã…”


“Đủ rồi, đủ rồi!” Phong Khiếu Thiên lập tức vui vẻ, “Ta thay mặt ngươi xuất binh dẹp loạn phản thần! Là kẻ nào tạo phản?”


“Nguyên soái là kẻ chủ mưu, bốn vị chủ tướng dưới trướng cũng làm phản theo rồi.”


“Ồ!” Phong Khiếu Thiên tiếp tục bát quái hỏi hai huynh đệ, “Đường nhân duyên của hai người các ngươi không tốt lắm đâu, Lan Khắc Tĩnh Đạc trước lúc hôn mê, ngay cả một trung thần cũng không giữ lại?”


Phong Khiếu Thiên còn muốn tiếp tục nói bừa, Hạ Nhất Hàng liền giơ tay lên vỗ một cái vào trán hắn, “Phóng tên lệnh lên trời đi.”


Phong Khiếu Thiên lại chớp mắt mấy cái, giữ chặt lấy quai hàm, “Cũng chỉ là mấy vạn người tạo phản thôi, thuộc hạ chẳng phải có một vạn người sao, chút chuyện nhỏ này chắc không cần phiền tới nguyên soái phải xuất binh chứ?”


“Nhanh đi!” Hạ Nhất Hàng một cước liền đem Phong Khiếu Thiên đạp ra ngoài.


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường chỉ thấy Phong Khiếu Thiên lộn nhào vài cái rồi đi ra ngoài, bước tới trong viện lấy ra một quả tên lệnh liên lạc, còn chưa kịp phóng lên bầu trời, mặt đất đột nhiên chấn động.


Phong Khiếu Thiên lảo đảo một phen, nhanh chóng nửa ngồi chổm hổm ổn định thắt lưng, nhìn trái nhìn phải một phen – Động đất à?


Theo động tác của hắn, chợt nghe “Ầm ầm” một tiếng vang thật lớn truyền đến, tiếp đó đất rung núi chuyển kịch liệt chấn động, toàn bộ cung điện cũng theo đó mà run run.


“Chuyện gì xảy ra vậy?” Phong Khiếu Thiên hô lên.


Cơ hồ là cùng nhau hét lên còn có xa xa truyền tới tiếng người, là tiếng la hét hỗn loạn, gì mà “Núi lở!”, gì mà “Cháy rồi!” liên tiếp nhau…


Công Tôn nhíu mày, “Này là ra tay sớm một bước sao?”


Hạ Nhất Hàng lẩm bẩm, “Không đúng lắm… Sự tình bại lộ nên muốn chạy trốn sao?”


Lan Khắc Minh mặt mũi trắng bệch, “Lẽ nào muốn nổ tung núi Bình Chung?”


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã chạy ra bên ngoài, lên trên nóc nhà nhìn về phía núi Bình Chung, chỉ thấy dãy núi chìm trong biển lửa! Càng phiền toái chính là hai tòa sườn núi bao quanh núi Bình Chung gần như sụt lở, trên núi đá lớn cuồn cuộn lăn vào trong thành đè sập không ít nhà, hơn nữa ở giữa sườn núi còn có nhiều tảng đá lớn lung lay sắp đổ. Dân chúng trong thành hoảng sợ chạy về thành Nam, đường xá một mảnh hỗn loạn.


“Chắc là đám gian tế kia lo sợ phiền phức nếu chuyện bị bại lộ cho nên muốn chạy, làm xáo trộn kế hoạch.” Hạ Nhất Hàng cũng đi ra, Phong Khiếu Thiên phóng tên lệnh lên bầu trời.


Lan Khắc Minh cũng đi ra, dù sao hắn cũng còn trẻ, sự việc thình lình xảy ra, trong lúc nhất thời hắn có chỗ hoang mang lo sợ, nghĩ muốn tìm người dập lửa.


Hạ Nhất Hàng ngăn cản hắn, “Đại hoàng tử, ngươi triệu tập quần thần sơ tán bách tính, đừng bận tâm chuyện hỏa hoạn trên núi, nếu dập không được, tương đương với việc toàn bộ bách tính phải chết thảm, như vậy tất cả chỗ dựa vững chắc của ngươi bên trong thành đều không còn nữa!”


Lan Khắc Minh gật đầu.


Lan Khắc Di cũng muốn xông ra ngoài, Hạ Nhất Hàng ngăn cả hắn, “Trông chừng cha ngươi, hắn tỉnh lại hẳn là có lời muốn nói.”


“Ừm.” Lan Khắc Di vội vàng trở lại.


Công Tôn cầm cái hòm thuốc muốn chạy đi cứu người liền bị Hạ Nhất Hàng chặn lại, “Bên ngoài rối loạn, ngươi nếu đi ra ngoài có mệnh hệ gì, ta làm sao ăn nói với Nguyên soái?”


“Cái này…” Thật ra Công Tôn hiểu rõ, thế nhưng những người bị thương do chấn động vừa rồi có không ít đâu.


“Đem tất cả những người bị thương tập hợp tại Hoàng cung.” Hạ Nhất Hàng nói với Lan Khắc Minh, “Sau đó lại đem tất cả lang trung trong thành tập trung ở đó để cứu người, còn mấy tên thầy mo kia lập tức đuổi đi.”


Lan Khắc Minh gật đầu, lúc này quần thần đã tập hợp tại sảnh phòng, Lan Khắc Minh sai người đi an bài.


Hạ Nhất Hàng nhìn với Công Tôn nói, “Lát nữa ta mang ngươi đi cùng, người nào sắp chết thì sẽ giao cho ngươi.”


Công Tôn gật đầu, chuyện quan trọng y cũng không dám gây trở ngại.


Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cảm thấy Hạ Nhất Hàng phân phó cẩn thận chu đáo, liền đứng ở một bên gật đầu.


Tiếp đó, Hạ Nhất Hàng nhìn sang hai người bọn họ.


Hai người đồng thời nhướng mày – Ngươi muốn bọn ta làm cái gì? Nói đi, đừng khách khí!


Hạ Nhất Hàng chỉ một ngón tay về phía một nửa núi Bình Chung đã sập, nói, “Núi này vốn là mười ngày sau mới bị đốt dẫn đến nổ tung, vì sao khói lửa vừa tản lại có người từ bên ngoài tiến vào, như vậy ý nghĩa trong này là gì đây?”


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều là người thông minh, suy nghĩ một chút, Triển Chiêu nói, “Hiện tại chỉ cho nổ nhỏ, không tản được sương mù, đại quân cũng không thể tiến vào, chỉ có thể nói là do gian tế vì chạy trốn mà dùng, cho nên nói núi này vẫn còn rất nhiều mìn còn chưa nổ.”


Bạch Ngọc Đường nói, “Nếu cho nổ tất cả chấn thiên lôi(32) lửa trên ngọn núi này trái lại sẽ không bùng lên, mà cho dù có cháy khói cũng sẽ không vây ở trong thành.”


(32) Hiểu đơn giản là một loại thuốc nổ, tương đương với mìn của ngày nay.


Hạ Nhất Hàng gật đầu, “Cái này nếu nổ tung có chỗ tốt mà cũng có chỗ xấu!”


Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều gật đầu, “Như vậy bức bình phong che chắn cho núi Bình Chung bấy giờ sẽ không còn nữa! Nếu bên ngoài có đại quân, nhân cơ hội này tiến vào tấn công, vậy thì không còn gì có thể ngăn cản được bọn chúng.”


“Gian tế hẳn là mấy tên tướng lĩnh làm phản kia, bọn họ chạy thoát thân không có khả năng mang theo binh mã của Bình Chung thành. Gia quyến của những binh lính ở Bình Chung thành hẳn là người địa phương.” Triển Chiêu nói, “Cho nên bọn họ vẫn đang nghe theo sai khiến của Lan Khắc Minh, bảo hộ Bình Chung thành.”


Hạ Nhất Hàng gật đầu, đối với Phong Khiếu Thiên mới vừa rồi phóng xong tên lệnh khoát tay chặn lại, “Mấy vạn người kia ngươi đi thu nạp đi.”


“Được!” Phong Khiếu Thiên chạy ra bên ngoài tìm Lan Khắc Minh, hẳn là muốn tranh giành vị trí binh mã đại Nguyên soái ở Bình Chung Thành với Lan Khắc Minh.


“Cho nên…” Triển Chiêu hỏi Hạ Nhất Hàng, “Ta và Bạch Ngọc Đường phải làm những gì?”


“Cho nổ trên núi Bình Chung!” Hạ Nhất Hàng nói, “Đối phương nếu chuẩn bị không đầy đủ sẽ không dám tùy tiện tiến vào. Triệu Phổ ngày mai hẳn là có thể đến, trong tay chúng ta có binh mã có thể thủ thành, nhưng mà…”


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều hiểu rõ, “Ngươi muốn biết binh mã bên ngọn núi kia là của kẻ nào, thực lực ra sao, có đúng không?”


Hạ Nhất Hàng gật đầu, “Đúng vậy!”


“Cho nên ta nghĩ các ngươi châm ngòi cho chấn thiên lôi nổ, sau khi núi Bình Chung vang lên tiếng nổ thì ra ngoài liếc mắt xem một cái, quân địch đến tột cùng là ai.” Hạ Nhất Hàng nói, “Thứ duy nhất mà hiện tại chúng ta biết chính là, kẻ cầm đầu binh lính có cái tên Độc Hỏa.”


Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật đầu, đi ra ngoài.


Hạ Nhất Hàng hai bước đuổi theo, “Đối phương thân phận không rõ ràng, không cần quan sát quá gần! An toàn vẫn là quan trọng nhất!”.


Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng nhau nở nụ cười, đã khiến cho Hạ Nhất Hàng lo lắng rồi, chuyện thám thính tin tức… Bọn họ có phương pháp đặc thù!


Hạ Nhất Hàng biết hai người bọn họ còn có Giao Giao mà chỉ bọn họ mới có thể nhìn thấy, thành ra cũng yên tâm không ít.


“Đúng rồi…” Bạch Ngọc Đường đột nhiên dừng lại cước bộ, nói một câu nhắc nhở Hạ Nhất Hàng, “Trong đoàn sứ thần của Liêu Quốc có một cao thủ.”


Hạ Nhất Hàng sửng sốt, “Cao thủ?”


“Ta nhất thời không đoán được là ai nhưng võ công không kém đâu.” Bạch Ngọc Đường nói.


Hạ Nhất Hàng gật gật đầu, ý bảo đã biết.


Lúc này, tên lệnh dùng để liên lạc với Triệu gia quân đã bay lên bầu trời.

Lúc này, tên lệnh dùng để liên lạc với Triệu gia quân đã bay lên bầu trời.


Công Tôn ngẩng đầu nhìn một màu bạc nở rộ sáng chói trên bầu trời, có chút lo lắng mà hỏi Hạ Nhất Hàng, “Có thể bảo trụ Bình Chung Thành không?”.


Hạ Nhất Hàng khe khẽ mỉm cười, “Thứ yêu thích của Nguyên soái còn ở trong thành, tất nhiên là phải bảo trụ.”.


Công Tôn híp mắt nhìn Hạ Nhất Hàng, bộ dáng dường như có chút bất mãn, tò mò hỏi, “Trong thành này có thứ mà Triệu Phổ yêu thích?”.


Hạ Nhất Hàng bất đắc dĩ nhìn Công Tôn, có chút lo lắng thay cho Triệu Phổ, vị này cái gì cũng tốt mỗi tội có hơi ngốc thôi.


Bên trong quân doanh của Triệu gia quân, Triệu Phổ đang đứng ở cạnh bàn nhìn vào sa bàn.


Tiểu Lương Tử lúc mới đầu cầm theo vài lá cờ nhỏ, vây quanh sa bàn rồi quẹo trái quẹo phải, lúc thì cắm lá cờ vào vị trí trung gian, lúc thì cắm vào hai bên, không ngừng do dự…


Vừa rồi, trận nổ phía bên kia núi Bình Chung ở bên này cũng nghe thấy.


Tiểu Lương Tử liền hỏi Triệu Phổ, “Xảy ra chuyện gì vậy ạ?”


Triệu Phổ nói, “Đại khái là kế hoạch có biến.”


Tiểu Lương Tử buồn bực, rồi lại nhìn thấy phía chân trời chợt lóe…


“Cái kia có phải tên lệnh liên lạc không?” Tiểu Lương Tử tiếp tục hỏi.


Triệu Phồ vươn tay chụp lấy đầu bé, “Tâm tư của ngươi còn dám lung lay, mau tập trung tìm cách đi!”


Tiểu Lương Tử gãi đầu, tiếp tục cúi đầu tìm ý tưởng.


Lúc này, Long Kiều Quảng từ bên ngoài chạy vào, vừa vào cửa liền hỏi, “Nguyên soái, ai đi?”


“Để Thiệu Tây đi, ngươi hộ tống phía sau.”


Long Kiều Quảng gật đầu bước đi.


Tiểu Lương Tử từ bên sa bàn chạy đến cạnh Triệu Phổ, hỏi, “Sư phụ, trận chiến này phải đánh như thế nào?”


Triệu Phổ liếc Tiểu Lương Tử, “Ngươi nghĩ đã nửa ngày, biện pháp vẫn chưa nghĩ ra?”


Tiểu Lương Tử “Vâng” một tiếng, tựa hồ rất phức tạp, bé nâng ngón tay chỉ về sợi tơ tằm màu bạc chắn ngang phía trước núi Bình Chung, nói, “Bài binh dù ra sao vẫn sẽ bị ngăn cản ở sông Bình Xuyên.”


Triệu Phổ liếc mắt nhìn sợi tơ tằm kia…


“Sông Chung Xuyên thật ra khá hoàn hảo, có thể vòng qua nó mà đi, nhưng còn sông Bình Xuyên, làm cách nào mới đi vòng qua nó được?” Tiểu Lương Tử cầm trong tay lá cờ nhỏ màu đen tượng trưng cho quân chủ lực, ngẩng mặt nghiêm túc hỏi Triệu Phổ, “Đại quân không có phương tiện để qua sông Bình Xuyên, muốn theo kế hoạch đánh bối thủy(33). Vậy thì quân chủ lực phải đặt ở đâu?


(33) Bối thủy có nguồn gốc từ trận Tỉnh Hình, còn được biết đến là trận Hàn Tín phá Triệu, là một trận đánh diễn ra vào năm 204 TCN tại Trung Quốc thời cổ đại. Trong trận này, danh tướng của nhà Hán là Hàn Tín chỉ huy không đến bốn vạn quân nhưng đã đánh thắng quân Triệu đông trên mười vạn người. Hàn Tín cử một vạn quân đi trước bày trận quay lưng ra sông, vì thế còn được gọi là trận bối thủy.


Triệu Phổ theo dõi nhóc trong chốc lát, khẽ mỉm cười, vươn tay nắm lấy lá cờ trong tay Tiểu Lương Tử, hỏi nhóc, “Ngươi có biết một hồi chiến tranh, đại biểu cho cái gì không?”


Tiểu Lương Tử mở to đôi mắt, không quá khẳng định, hỏi, “Thắng thua?”


Triệu Phổ lắc lắc đầu, “Một hồi chiến tranh, dĩ nhiên là không ngừng có thắng thua, phương diện này đã từng được đề cập rất nhiều lần. Nếu muốn giành chiến thắng thì không chỉ dựa vào suy xét xem dùng chiến thuật binh lực nào cho phù hợp, địa hình, thời tiết, dân chúng… Đồ đạc cũng có thể là mấu chốt giúp ngươi giành thắng lợi! Có đôi khi, trong hoàn cảnh tồi tệ nhất, ngược lại có thể chuyển hóa thành ưu thế tối ưu nhất!”


Triệu Phổ nói xong, bàn tay nhè nhẹ đè lại đầu Tiểu Lương Tử, xoay đầu nhóc nhìn về một phía.


Tiểu Lương Tử thuận theo Triệu Phổ mà quay đầu…


Theo bàn tay của Triệu Phổ, ở trên sa bàn nhẹ nhàng vẽ một con đường, tiếp đó đem lá cờ ban nãy cắm lên một cái đồi nhỏ bên trong.


Tiểu Lương Tử hai mắt trừng lớn nhìn chằm chằm sa bàn trong giây lát, vỗ tay, “Đúng vậy! Cứ đánh như vậy!”


Triệu Phổ mỉm cười, ngồi xổm xuống, cầm lấy một lá cờ nhỏ khác, quơ quơ trước mặt Tiểu Lương Tử, nói, “Vậy thì nói xem, binh mã viện trợ phải đặt ở đâu?”


Tiểu Lương Tử giơ tay nắm lấy lá cờ, suy nghĩ một chút rồi leo lên mặt bàn, đem lá cờ cắm ở một vị trí trên sa bàn, “Chỗ này!”


Triệu Phổ hài lòng gật đầu, “Đúng, chính là nơi đó!”


Tiểu Lương Tử phấn khởi.


Triệu Phổ đem lá cờ bên cạnh dời đi chỗ khác một chút, “Như vậy rất tốt.”


Tiểu Lương Tử chớp mắt, gật đầu, “Đúng nha!”


Dứt lời, Tiểu Lương Tử ngửa đầu lên nhìn Triệu Phổ, “Sư phụ, vì sao ta mỗi lần suy nghĩ đều nghĩ không ra?”


Triệu Phổ xoa xoa đầu bé, “Chớ nóng nảy, từ từ rồi sẽ ra.”


“Cửu cửu, Tiểu Lương Tử…”


Bên này hai người đang trò chuyện, chợt nghe bên ngoài truyền đến thanh âm của Tiểu Tứ Tử.


Hai người nhìn ra bên ngoài trướng, chỉ thấy Tiểu Ngũ chậm rãi đi đến, trên lưng chính là Tiểu Tứ Tử vẫn còn ngủ gà ngủ gật.


“Cận nhi.” Tiểu Lương Tử vội vàng từ trên sa bàn nhảy xuống, chạy tới đem Tiểu Tứ Tử ở trên lưng Tiểu Ngũ bồng xuống.


Tiểu Tứ Tử vẫn chưa tỉnh ngủ, dụi mắt rồi ngáp một cái, đại khái là bị động tĩnh ở bên trong quân doanh đánh thức, lúc thức dậy không thấy Tiểu Lương Tử đâu cho nên mới ra ngoài tìm.


Triệu Phổ thuận tay ôm lấy Tiểu Tứ Tử, hỏi bé, “Có nằm mơ không?”


Tiểu Tứ Tử lắc đầu, “Không có.”


Triệu Phổ hỏi tiếp, “Có lo lắng cho cha con không? Có cảm giác bất an linh tinh này nọ không?”


Tiểu Tứ Tử lại tiếp tục lắc đầu, “Không đâu, phụ thân không có việc gì.”


Triệu Phổ nhẹ nhàng thở ra, cười gật đầu, khe khẽ xoa đầu của Tiểu Tứ Tử.


Tiểu Tứ Tử nắm lấy bả vai Triệu Phổ, chỉ trong nháy mắt liền ngủ tiếp.


Triệu Phổ giao lại Tiểu Tứ Tử cho Tiểu Lương Tử, còn mình thì đi ra lều lớn, lúc này, Lâm Dạ Hỏa đang đứng ở một mảnh đất trống không xa phía trước, nhìn về phía xa.


Bên ngoài doanh trướng, đại khái khoảng mười vạn binh mã đã tập kết xong bên dưới chân núi.


Thẩm Thiệu Tây dẫn binh, thừa dịp bóng đêm, lặng yên không một tiếng động chạy tới thung lũng Bình Chung.


Mặt khác, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đã đi tới chỗ hổng ở vùng lận cận xảy ra vụ nổ của Bình Chung


Lúc bấy giờ, dân cư thành Bắc ở Bình Chung Thành đã được dời đi.


Sơn hỏa bắt đầu lan tỏa khắp nơi trên núi, khói đặc cuồn cuộn bay lên. Vị trí địa hình quả nhiên có ảnh hưởng tới sự tiêu tán của khói, sau khi khói đen bay tới một độ cao nhất định thì chuyển hướng sang phía Nam, mãi chẳng tiêu tán. Mà lúc này lửa vẫn chưa thiêu hết toàn bộ dãy núi, một khi ngọn lửa chân chính lan ra, Bình Chung thành rất nhanh sẽ bị khói đặc bao phủ.


Triển Chiêu nhìn núi cao trước mắt, hỏi Bạch Ngọc Đường, “Phải cho nổ như thế nào đây?”


“Núi bị đốt cháy ở bên cạnh, cho nên lôi phải được chôn ở phía kia.” Bạch Ngọc Đường quan sát địa hình.


“Cháy trong vòng mười ngày theo như trong kế hoạch còn thiêu không hết nữa là, hẳn là được chôn sâu ở vị trí tương đương nhỉ?” Triển Chiêu hỏi.


“Thật ra không cần thiết, Bạch Ngọc Đường nói, “Lửa là hướng bên trên mà đốt.”


Triển Chiêu vuốt nhẹ cằm, “Cho nên nếu lửa có thể thẩm thấu vào trong khe nứt… Có phải kíp nổ được chôn ở bên trong chấn thiên lôi?”


“Rất có thể, nhưng mà làm cách nào mới dập tắt được lửa. Hơn nữa núi lớn như vậy, cũng rất khó xác định vị trí cụ thể của chấn thiên lôi nằm ở đâu.”


Bạch Ngọc Đường dứt lời liền chỉ về phía trước, nói, “Có điều, phải là đại quân ra vào cùng với khói được tản ra như trong dự tính, hợp lý nhất chính là cho nổ ở vị trí này, bên này sau khi nổ mạnh nhất định sẽ sinh ra sụp đổ, mặt trên sẽ sinh ra những lỗ hổng rất lớn, đồng thời núi đá lăn xuống có thể dập được lửa.”


Triển Chiêu gật đầu, “Vậy thì làm cho chỗ này phát nổ, dập tắt lửa!”


Bạch Ngọc Đường sau khi nghe xong, kinh ngạc nhìn Triển Chiêu, chỉ thấy đôi mắt mèo của y híp lại, khóe miệng một mạt tươi cười.


Nhìn biểu tình này của y có thể đoán ra con mèo gian này nhất định có chiêu, chỉ là…


Bạch Ngọc Đường nhịn không được hỏi Triển Chiêu, “Miêu nhi, ngươi có bản lĩnh dập tắt được lửa à?


“Ta không có loại bản lĩnh này.” Triển Chiêu lắc đầu, bàn tay nắm lấy bả vai Bạch Ngọc Đường, tay kia thì vỗ ngực hắn, “Tuy nhiên, ngươi thì có!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận