Giang Sơn Mỹ Sắc


Tiêu Bố Y tuy là đang cười, nhưng trong mắt nửa phần vui vẻ cùng không có. Tòn Thiếu Phương đi theo bên cạnh trông qua, phát hiện hàn quang trong mắt Tiêu Bố Y, nhịn không được trong lòng giặt thót một cái. Du thẩn V nhe răng trợn mắt. chi tay nói. "Không sai. chính là tiểu tử này, hắn hóa thành tro ta cũng nhận ra.".LÝ Thuần Phong dù nhanh mồm nhanh miệng, trong lúc nhất thòi cũng không biết trả lời như thế nào.Sự tinh thật sự là có chút trùng họp. bời vì những chồ mà Tiêu Bổ Y nghi vấn, Viên Thiên Cương thoạt nhìn đều ờ đó. hơn nữa đều nổi lên tác dụng rất vi diệu. Một chuyện hai chuyện có thể nói là trùng hợp. nhưng mà rất nhièu sự kiện xen lẫn vào một chồ. sao có thể dùng chữ trùng hợp để hinh dung?Mọi thứ đều tràng hợp, tháo kén kéo tơ mà xem, đương nhiên là có ngưỡi ở trong tối âm thẩm thôi động.Lý Thuần Phong mồ hôi đầm đìa. Tiêu Bố Y vẫn trầm mặc không nói gì, hắn hiển nhiên đổi với chuyện Ba Thục khôngbò xuống được. Uyển nhi lắy tin tức ỡ đâu để đi tới Ba Thục, hắn mặc dù đã rời Ba Thục, nhưng đối với mỗi một câu của Lô lào Tam lúc trước đều ghi nhớ trong lòng, nhiều lằn cân nhắc.Nhưng mồi lần cân nhắc, lại mang đến đau lòng vô cùng vô tận. Bạn đang xem tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vnTiêu Vũ ờ lại Ba Thục, xử lý đại cuộc, lại cùng Tương Dương liên lạc. mặt thiết chú ý động tình Quan Trung. Những ngưỡi còn lại đi theo Tiêu Bố Y quay lại. đều một đường ítChuyện Ba Thục, bọn họ sẽ không quên, nhưng mà không muốn nghĩ đến. Bọn họ tuy đã chiểm được thứ cằn thiết, nhưng mà cũng không vui vẻ gì.Tiêu Bổ Y một đường đau lòng quay lại đến Đông Đô. ngay lặp tức đi tim Du Khiếu Phong, chi vi trong lòng có điểm đáng ngỡ. Bời vì Uyển nhi tuy đã là thánh nữ. nhưng trước đó vẫn cùng bọn họ ờ cùng một chồ. hơn nữa đối với đại thế thiên hạ cũng không biết rõ tinh hinh, tại sao lại biết Ba Thục quan trọng? Uyển nhi trong báo mộng, lơ đãng để lộ một tin tức. là ờ một thầy thuốc chữa khói bênh cho tiểu đệ biết tin tức Ba Thục. Cho nên Tiêu Bố Y liên tưởng đền lúc trước Uyển nhi sau khi theo đám người Viên Lam hộ tống từ Tương Dương đền Đông Đô, lặp tức ra ngoài một chuyến. Lẩn đó. đương nhiên là đi tìm Du thần V. Hắn lập tức phái người đi tim Du thằn V đưa đến, chi hù dọa vài càu. Du thằn V cùng đã nhớ lại Lý Thuần Phong này. Bất quá lúc đó hắn không biết Lý Thuần Phong nói cái gi. Chi biết là hắn lòi kéo Uyển nhi nói vài càu. nào đâu nghĩ đến sẽ dẫn xuất đại họa này? Tiêu BÓ Y sau khi biết là Lý Thuần Phong, lặp tức phái người tại Đông Đô âm thầm tìm người này. Trẽn thực tế, hắn thật ra rất ít nghi ngờ đối với Viên Thiên Cương. Lý Thuần Phong, bời vì hắn cùng thằv trò Viên Thiên Cương kết giao qua mấy lần. xem như dùng thành ý đối đăi. về sau hắn có thể có được như hôm nay. Viên Thiên Cương thậm chí có thể nói là có đại ân giúp đỡ. về sau Viên Thiên Cương mất tích, hắn cũng tạm thòi đem thầy trò này để sang một bên. Nào đâu nghĩ đến. hai người này lại có liên quan đến chuyện này.Hắn khi không lưu ý thì còn không cảm thấv cái gì, nhưng khi lưu ý, mới phát hiện thẩv trò Viên Thiên Cương điểm đáng ngờ rất nhiều. Hắn nhiều khi vẫn cho rẳng Thái Binh đạo chi là ảo ảnh, nhưng bỗng nhiên quay đầu lại mới phát hiện, thì ra Thái Binh đạo chưa từng quên hắn. từ Giáo Thư lang đến Tây Lương vương, Thái B inh đạo vẫn như u linh lúc ẳn lúc hiện, nhưng mà khiến cho Tiêu Bố Y kinh ngạc là. Thái Bình đạo nhièu lần phản phục, nhiều khi chuyện toan tính lại trái ngược nhau, nểu để cho hắn giải thích, thi đó chính là Thái Binh đạo cũng chia làm mấy phe. có lẽ người trong tứ đạo có mưu đồ. cái này có thể giải thích rất nhièu điểm đáng ngờ, đó chính là vi sao Thái Binh đạo có đòi khi hồ trợ hắn. có đòi khi giết hắn. nhưng vừa nghĩ tới Uyển nhi là vì Thái Bình đạo quấy phá mà quay lại. Tiêu Bố Y cũng nén không được lửa giận bùng phát.Lý Thuần Phong mồ hôi như mưa, rốt cuộc nói: "Tây Lương vương. Nếu như ta nói... ta đổi với toànbộ những cái này khôngbiết gì cả. ngươi có tin tường hay không?""Ngươi cứ nói đi?"Tiẻu Bổ Y lạnh lùnghòi.Lý Thuần Phong cười khổ nói: "Nếu như đồi lại là ta. ta cũng không tin. Nhưng đó là sự thật. Tất cả mọi chuyện ta không cách nào giải thích. Vể phẩn tim Uyển nhi nói ra chuyện B a Thục, đó là sư phụ ta phân phó".Tiêu Bổ Y trong lòng chợt động, "Sư phụ ngươi ỡ nơi nào?""Ta khôngbiết"Lý Thuần Phong sạch sẽ lưu loát nói.Tiêu Bổ Y nỡ nụ cười. "Ta hiện tại có thể có một trăm loại phương pháp cho ngươi nhớ ra. Ngươi đừng để cho ta thử một loại trong đó!"Lý Thuần Phong rùng minh, "Tây Lương vương, trên thực tế ta ỡ lại Đông Đô cũng là bắt đắc dĩ. Thiên hạ to lớn. ta đă không có chỗ có thể đi. Lào quy sư phụ ta rốt cuộc nghĩ cái gì. ta quả thực không biết rõ".Hắn đột nhiên mắng sư phụ, Tiêu Bổ Y cũng có chút kinh ngạc, thanh âm trầm trọng nói: "Ngươi một câu không biết rò là muốn chấm dứt tất cả mọi chuyện, không khỏi quá đơn giản sao? Ngươi có biết Uyển nhi bởi vì một câu của ngươi, cả đời phái thống khổ hay không?"Du Khiếu Phong sợ hài nói: "Tây Lương vương. Uyển nhi làm sao vậy?" Hắn vẫn còn đang oán hận Tây Lương vương đối với hắn không để ý tới giao tình, nhưng nghe được Uyển nhi có việc, không khỏi quan tâm, oán hận đã sớm vứt lẻn chín tầng mâv.Tiêu Bố Y thở dài, chi vào Lý Thuần Phong nói: "Ngươi đi mà hòi hắn".Du Khiếu Phong giận dữ, bổ nhào qua chụp lắv Lý Thuần Phong, nặng nề đá hắn. "Tên súc sinh này, ngươi rổt cuộc làm cái gì đối với Uyển nhi?" Hắn quan tâm quá hóa loạn, đổi với Uyển nhi cùng tiểu đệ đã đối đãi coi như thân nhân, bẳng không Uyển nhi cũng sẽ không sau khi quay lại Đông Đô. người đẩu tiên vấn an chính là hắn. Nghe được Uyển nhi bởi vì Lý Thuần Phong mà thống khổ cả đời. tắt nhiên tức giận bừng bừng.Lý Thuần Phong đau đớn nhe răng trợn mắt. nhưng lại không dám hoàn thủ, dùng sức tránh khòi Du Khiếu Phong nói: "Ta có làm cái gì đâu? Ta chi tìm Uyển nhi nói mấv lời mà sư phụ muốn nói. ta có thể làm cái gì với nàng ta? Trước đây. cùng sau này. ta căn bản đều không có gặp lại Uyển nhi. Tây Lương vương, nói lời thật với người, ta đối với sư phụ cùng không có hậu đạo gì".Tiêu Bố Y nhíu mày hòi. "Bổn vương nhìn ngươi cũng không phúc hậu. vô luận như thế nào. hắn cùng là sư phụ của ngươi".Lý Thuần Phong có phẩn xấu hồ. cười khổ nói: "Xác thực là như thế. có sư tất có đồ mà... Thật ra ta đi theo sư phụ cũng không tới mấy năm. Ta khi còn là một khiếu hóa, được hắn thu lưu. sau đó một mực đi theo hắn kiếm cơm ăn. Khi tại Đông Đô nhin thấy Tâv Lương vương, cùng vẫn cho là sư phụ là người cao thượng".Tiêu Bố Y lẳng lặng nghe, Du Khiếu Phong kinh ngạc buông lòng tay ra, phun ra ngụm đàm nói: "Tiểu tử ngươi hãm hại lừa gạt. coi như là người cao thượng sao?""Ta đương nhiên không tính, nhưng mà sư phụ vẫn nói đối với ta. thẩv thuốc lừa gạt người bệnh nói bệnh sẽ tốt là vì tổt cho người bệnh, hắn xem bói khuyẻn dán chúng làm việc thiện, cũng là vi tốt cho dân chúng. Có đôi khi lừa gạt không phải là sai, chi là một loại thủ đoạn"."Thúi không nói nổi" Du Khiếu Phong mắng."Vậy khi ngươi xem bệnh, chẳng lẽ sẽ không có lừa gạt ngưỡi bệnh?" Lý Thuần PhongDu Khiếu Phong sửng sốt. trên thực tế Lý Thuần Phong nói không sai. trên lý thuyết, hắn cũng không ít lằn đi lừa gạt. "Ta làm sao có thể giống như ngươi?""Không cằn phải lôi kéo vào" Tiêu Bổ Y lạnh lùng nói: "Lý Thuần Phong, ta cho ngươi cơ hội giải thích, ngươi không quy trọng, thi đừng oán ta không nói tinh cảm".Lý Thuần Phong cười khổ nói: "Đời này của ta đều là được sư phụ dạy bảo. Nói thật, lúc trước khi trứng gà. bánh. bao. ta cùng giống như Tiêu đại nhân, đều tin sư phụ là người cao thượng, thiện lương, có lòng thương người. Nhưng mà về sau. ta mới phát hiện rất nhièu chuyện hắn gạt ta. lào quy này là người âm hiểm, xấu xa, nói chuyện cùng rất thúi! Sau chuyặn Trằn Tuyên Hoa, hắn nói minh có đại nạn, nếu không đi sẽ bị chém đầu. Ta vốn chuần bị đi cùng với hắn, không ngờ hắn nói ta ỡ lại Đông Đô có phát triển, hắn còn nói. Tâv Lương vương... ừm. lúc đó Tiêu đại nhân còn chưa phải là Tâv Lương vương, hắn nói người khẳng định sẽ vinh hoa phú quý. quy không thể nói. ta sè được Tây Lương vương dẫn dắt. sau này cũng có thể một bước lên trời. Ta trong lúc nhất thời thấy lợi tối mắt. đi tin lời lào quy này. về phẩn cô gái Ăn Cơm Trắng kia. ta xác thực đã sớm quen biết, nhưng là sư phụ ta cho nàng tới tim ta. Ta cảm thắv nàng có chút vẩn đề. cho nên đối với Tâv Lương vương người nói dối. muốn làm rò quan hệ. Ta sao dám nói thêm cái gì? Cô gái kia so với diêm vương còn muốnkhủngbố hơn, nói không chừng khi nào đó sẽ lắvđầu của ta! về Phẩn An Già Đà. Vương Tu Bạt gì gì đó... Tiêu đại nhân, đều là chuyện của sư phụ ta. cùng ta không có quan hệ gì. Ta vẫn chờ thăng quan tiến tước, không ngờ chi là một giấc mộng. Từ khi người nhập chủ Đông Đô. ta còn tường rẳng cơ hội đã tới. nhưng luôn đợi không được cơ hội. về sau sư phụ ta bồng nhiên xuất hiện, ta lúc ấy cũng chửi rủa hắn một hồi, hắn lại nói cái gì không phái không linh, mà là cơ hội chưa tới... Ta nhắt thòi bị ma quy ám ảnh, lại tin lời hắn nói. Tâv Lương vương, ngươi cùng biết sư phụ ta mờ miệng...""Nói tiếp" Tiêu Bố Y trầm giọng nói.Lý Thuần Phong rùng mình một cái. tiếp tục nói: "Hắn gạt ta nói hiện tại cơ hội đã đến. chi cẩn ta hướng về phía Uyển nhi nói một việc, Tây Lương vương nhắt định có thể ban thưởng cho ta làm quan, về sau người cũng biết, ta đã nói với Uyển nhi chuyện gì đó về Ba Thục. Khi ta nói cho tới bây giờ cũng không nghĩ có cái gì sai lầm, phán tích tình thế Ba Thục, nhắc nhờ Tâv Lương vương người, chẳng lè cũng phải rơi đầu?" Lý Thuần Phong khi nói đến đày. tràn đầy nghi hoặc. "Tâv Lương vương, về sau Uyển nhi làm sao vậy? Nói thật, ta thật không có làm cái gì đối với nàng ta. Ta chờ ờ đâv là để làm quan, nào đâu nghĩ đến chẳng những không có làm quan, hơn nữa còn muốn bị rơi đầu. sau này ta còn tin tưởng lào quy một câu. thì ta chính là không phải người nuôi".Lý Thuần Phong thề xong, lau mồ hòi lạnh, tội nghiệp nhìn sang Tiêu Bổ Y. Tiêu Bố Y trầm ngâm thật lâu. "Sư phụ ngươi hiện tại ỡ nơi nào?""Ta thật không biết" Lý Thuần Phong thể nói: "Tây Lương vương, ta lừa ngươi, ta chính là ngươi nuôi"."Lớn mặf Tôn Thiếu Phương mắng.Tiêu Bổ Y lơ đễnh, trầm giọng nói: "Tốt, xem giao tình ngày xua. bổn vương tin ngươi một lằn" Lý Thuần Phong mới thờ phào một cái. lại bị chẹn ỡ cổ, "Nhưng bồn vương hạn cho ngươi trong một tháng phải tìm được sư phụ ngươi, nếu tim không thắv sư phụ ngươi, bổn vương sẽ chém đẩu ngươi. Thiếu Phương, ngươi dẫn hắn đi tìm".Tôn Thiếu Phương ứng tiếng, Lý Thuần Phong cầu khẩn nói: "Tây Lương vương, ta thật khôngbiết sư phụ ta ỡ nơi nào".■"Bổn vương cũng không thể cam đoan đầu ngươi nhất định sẽ ở trên cổ" Tiêu Bố Y trước khi đi vứt lại một cảu. "Một tháng, nhiều một ngày bổn vương cùng chờ không được".Tiêu Bố Y ra khỏi cửa. Du Khiếu Phong cũng nơm nớp lo sợ theo ỡ phía sau, Tiêu Bố Y đã dừng bước lại. "Du thần V, bổn vương đã oan uổng ngươi".Du Khiếu Phong vành mắt chợt hổng, nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống, "Tây Lương vương, ta không sao cả. nhưng Uyển nhi đền tột cùng làm sao vạy?"Tiêu Bổ Y than nhẹ một tiếng, không có trả lời. chi vỗ vỗ vai hắn nói: "Chuyện này không cằn nói với tiểu đệ. tuy hắn sớm muộn cũng sẽ hiểu rõ".Du Khiếu Phong nhìn sang bóng lưng Tiêu Bố Y đi xa. xen lẫn sự bi thống không cách nào gạt bỏ. ánh dương chiếu xuống, kéo ra một cái bóng thật dài. Du Khiếu Phong chi cảm thấv trong lòng thê lương, nước mắt lại rơi xuống, lẩm bẩm nói: "Vi sao trên đời này... Người tốt lại gặp nhièu thử thách đến thế?"Lý Thuần Phong theo bên cạnh hắn. nghe được Du Khiếu Phong tố khổ. lẳm bẩm nói: "Thật ra người xấu thử thách cũng không thiếu, chi là không có người chú ý mà thôi".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận