Giang Sơn Mỹ Sắc


Cô gái đúng là Mòng Trằn Tuyết, ngàn dặm bòn ba, nhưng cùng là muốn gặp Tiêu Bố Y. Nghe được Bùi Bội hỏi. mim cười nói: "Bố Y hắn... trước khi ta tới, có việc ra ngoài..." Nàng thần sắc nhièu ít có chút thắt vọng, nhưng nắm tay Bùi Bội cùng Viên Xảo Hề. cũng vô cùng vui vẻ, thảo nguyên nhiều khổ cực. nàng rốt cuộc đã có thể buông tắt cả mà đến đãv, Cũng bời vì nhớ thương đối với Tiêu Bổ Y.Tuy là không gặp, nhưng nghĩ tới đây đã là chồ của Tiêu Bố Y ờ, phu quán không lâu có thể được gặp rồi, trong lòng ấm áp cùng sự mừng rỡ, đột nhiên mũi lại có chút cay cay, chi là nghĩ. Ta rốt cục... đã gặp được hắn! Lại không biết... hắn hiện tại là mập hay gầy?Tiêu Bố Y tuy biết tâm V Viên Lam, hiểu rò Mông Trần Tuyết mấv ngày gầnđâv sẽ đến. nhưng trước mắt lại phải xừ lý một việc, không muốn trì hoàn. Hắn mới quay lại phủ đệ, Tôn Thiếu Phương đã đi qua. thấp giọng nói vài câu.Tiêu Bổ Y nghe được, gặt gặt đầu. dẫn theo vài thán vệ sải bước rời đi.Một đường đi qua nhiều con phố. tới trước cửa một gian nhà cũ. sớm có thủ hạ đi lên thấp giọng nói: "ở chồ này. nhưng chi có một người, vẫn không có liên lạc cùng người khác".Tiêu Bổ Y gặt đẩu nói: ""Khóa chặt vếu đạo" Các thủ hạ tòa ra bốn phía. Tôn Thiếu Phương lại một cước đá văng cửa chính. Cửa chính ngà xuống như cửa chính của nhà Lý Tĩnh vậy, trong phòng có người sợ hài hò lẻn: "Là ai?"Nguỡi nọ tuy quát lẻn, nhưng lại chạy về phía đẩu tường, mắt thấy muốn nhảy lên đầu tường. Tiêu Bổ Y cũng không đuổi theo, đã sớm có thủ hạ cằm ghế dựa đi tới. Tiêu Bố Y đinh đạc ngồi xuống, tuy mim cười, nhưng trong hai mắt hàn ý thoáng hiện.Nguỡi nọ lẻn đẩu tường, chi nghe thấy trên đẩu tường có ngưỡi quát lỡn: "Xuống dưới".Ánh đao lóe lẻn. thẳng bức đinh đầu của người kia. người nọ giặt nảy người, rơi xuống đầu tường. Chi là giờ khắc này, trông thấv trên ba mặt đầu tường đều có bóng người thoáng hiện, người nọ ỡ góc tường nhìn thấv tình thế. hiểu 1ẳng đã không cách nào chạy trốn, thì tự động trờ lại trước mặt Tiêu Bố Y.Tiêu Bố Y mim cười nói: "Lý Thuần Phong, vì sao không chạy?"Người nọ cười khổ nói: "Sớm biết là Tiêu đại nhân, ta cũng đã không chạv!Người nọ sắc mặt ngăm đen. dáng người gằv yếu. không ngờ lại chính là đồ đệ Lý Thuần Phong cùa Viên Thiên Cương.Tiêu Bổ Y gặt đầu nói: "Vậy ngươi nhìn thấy ai sẽ chạy?"Lý Thuần Phong ngẩn ra, ngược lại cảm giác vấn đề này có phẩn khó trả lời. "Tiêu đại nhàn.."Lớn mặt. nhìn thấv Tãv Lương vương còn không quỳ xuống?" Tôn Thiếu Phương thấp giọng quát.Lý Thuần Phong giật nảv người, cuống quít quỳ xuống nói: "Thảo dán Lý Thuần Phong khấu kiến Tâv Lương vương" Hắn nói liên thanh, liên tục dập đầu ba cái. cử chi của hắn tuy cung kính, nhưng vẫn không thay đổi được bộ dáng bại hoại trẽn mặt.Tiêu Bổ Y nhìn vào hai mắt của hắn nói: "Ta thấy ngươi không phải thảo dàn".Lý Thuần Phong cười bồi nói: "Tâv Lương vương cứ nói đùa, tại hạ không quan nửa chức trong người, khôngphải thảo dán thì là gì?"Tôn Thiếu Phương quát: "Hay cho tiểu tử, ngươi còn chờ xử tội, còn muốn làm quan chắc?"Lý Thuần Phong chi nói không dám, Tiêu Bố Y thở dài nói: "Ngươi không phải thảo dãn, ta xem ngươi là điêu dân thì đúng hơn!" Lý Thuần Phong sắc mặt tái nhợt nói: "Thảo dân không đám"."Tôn Thiếu Phương lưu lại, những người còn lại lui ra" Tiêu Bố Y phán phó. Các thị vệ bên người ứng tiếng, đã biến mất không thấv. Lý Thuần Phong nhìn thấv Tiêu Bố Y hạ hiệu lệnh xuống, cũng không dám làm gì. nịnh nọt nói: "Nhiều ngày không thấv, Tây Lương vương thẩn thái càng hơn trước".Tiêu Bổ Y mim cười nói: ""Nhiều ngày không thấy, ngươi xảo trá càng tốt hon trước. Lý Thuần Phong, ngươi có biết tội của ngươi không?"Lý Thuần Phong cười khổ nói: "Khỡi bẩm Tây Lương vương, tại hạ xua nay an phận thủ thường, vậy cũng là có tội sao?""Xem ra ngươi là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ" Tiêu Bố Y ra lệnh: "Thiếu Phương, đem hắn ra chặt bò một ngón tay".Xoạt một tiếng. Tôn Thiếu Phương đã rút đao nơi tay, Lý Thuần Phong bị dọa liên tục khoát tay nói: "Tây Lương vương. Không nhìn thằv chùa thì xem mặt phật, không nhìn cá thì xem con nước, chúng ta nói như thế nào. cũng là một hồi quen biết. Tại hạ nói như thế nào cùng đã từng mời Tây Lương vương nếm qua trứng gà. bánh bao. Tảv Lương vương nói chém là chém, không khỏi mắt nhân nghĩa sao?"Tôn Thiếu Phương đã bắt được một tay của Lý Thuần Phong, Tiêu Bố Y khoát tay nói: "Thiếu Phương, chờ một chút. Lý Thuần Phong, ngươi đã nói ta nhân nghĩa. Ta cũng tiện cùng ngươi nói một chút cái gì là nhân nghĩa. Nghĩ đến khi ta thắv đến hai thằv trò các ngươi, ta chi là một Thái Phó Thiếu Khanh, mà tòn sư lại bất quá chi là một thuật sĩ tướngsố".Lý Thuần Phong cảm khái nói: "Đúng vậy, khi đó ta tặng trứng gà cho sư phụ diễn trò. Không ngờ lại bị Tây Lương vương vạch trần. Nhưng Tâv Lương vương lại không trách cứ, thật sự là tốt bụng nhân hậu. về sau Tâv Lương vương mời chúng ta uống rượu ăn thịt, sau đó lại đi cứu An Già Đà, mặc dù không có cứu thành, nhưng cũng là xà thân đi cứu nguy đất nước, đảm lược có thể thấy. Rồi về sau. Tâv Lương vương nhìn thấv thằv trò ta làm ăn không tốt. lại không kể thán phận chủ động giúp thằv trò ta tuyên dương thanh danh, còn ăn vài cái bánh bao của đại thẩm cách vách... cái đó... về sau bánh bao cẳu Bố Lý dương danh Đông Đò, cùng là công lao của Tãv Lương vương. Tây Lương vương làm đều là quan tâm khó khăn của dân chúng, đại nhân đại nghĩa, đương nhiên sẽ không tùy tiện chém người?"Hắn nói một vòng, một càu cuối cùng mới là chân chính muốn nói. "Thảo dân hiểu rẳng, vốn không xứng cùng Tãv Lương vương xưng hô cái gì bẳng hữu, nhưng cổ nhân có câu. cógian nan mới biết bạn bè. tào khang chi thê bắt hạ đường (khi minh sang giàu thi không thể bò người vợ cùng chịu cảnh nghèo với minh). Tãv Lương vương có lè quèn, thảo dân đổi với một đoạn giao tinh năm đó vẫn nhớ mài không quên".Lý Thuần Phong đi theo Viên Thiên Cương nhiều năm, cũng là mồm miệng nhanh nhẹn. Tiêu Bố Y một mực lắng lặng nghe, cho đến khi hắn nói xong, lúc này mới khè thờ dài: "Ta vẫn không có hoài nghi đến thầv trò các ngươi, đơn giản là... ta vẫn xem các ngươi là bẳng hữu. Năm đó nểu không có ba túi gấm của Viên đạo trưởng, ta cũng không thể có bầu trời rộng lớn. Nhưng ta từ khi trờ lại Đòng Đô, thi vẫn một mực nghĩ, cho đến khi ta gặp phái một thầy thuốc, lúc này mới cảm thấy thầy trò các ngươi rất có vấn đề".Lý Thuần Phong sắc mặt khè biến, cười lớn nói: "Không biết Tây Lương vương lời ấy là thế nào?"Tiêu Bố Y ngẩng đầu nhìn về phương xa. nhớ lại nói: "Ta lằn đầu tiên nhìn thấy Viên đạo trường. An Già đã lặp tức chết. An Già đã lai lịch cổ quái, hắn là người trong mễ đạo. Hắn vì sao chết? Có phải là bời vì biết rằng bí mật cùa sư phụ ngươi. Hoặc là cái gì có liên quan... cho nên mới bị giết diệt khẩu?""Trời đất chứng giám, ta cùng sư phụ. cũng không có bí mật gì không thể cho ai biết. Chúng ta vì sao phải giết An Già Đà?" Lý Thuần Phong cau mày nói.Tiêu Bố Y mim cười nói: "An già đã tuyên dương cái gì Lý thị đương vi thiên tử. có lè các ngươi tuyên dương Di Lặc xuất thế. mâu thuẫn này chẳng phải có sao?"Lý Thuần Phong cười lớn nói: "Tâv Lương vương thật hay nói đùa. lúc trước thầv trò chúng ta đều ờ bên cạnh người. Ta nếu có thuật phán thân mà nói, hôm nay cũng sẽ khôngbị Tãv Lương vương bắt được"."Các ngươi đương nhiên sè không có thuật phân thân, nhưng mà Tư Mà Trường An? Hắn nểu như được sư phụ ngươi phân phó, ngược lại có khả năng giết được An Già Đà, bởi vì ta lúc trước chính mắt thấy hắn ờ đó. có cơ hội giết chết An Già Đà" Tiêu Bố Y lạnh nhạt nói: "Nhưng Tư Mà Trường An về sau chết, có phải cùng bời vì Viên đạo trường hay không?"Lý Thuần Phong sắc mặt phát xanh. "Tây Lương vương, nghe nói Tư Mà Trường An là chết ở trong nhà... Ban đầu Tư Mà Trường An ờ Bồng Lai sơn kia là giả. chắc là giã Tư Mà T rường An giết thật Tư Mã T rường An".Tiêu Bố Y mim cười nói: "Đúng vậy. cái này cũng rất có thể. nhưng mà ngươi có biết giả Tư Mã Trường An là ai không?" Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m"Ta làm sao biết được?" Lý Thuần Phong trong miệng phát khỗ."Giả Tư Mà Trường An gọi là Vương Tu Bạt. không biết ngươi có nghe qua cái tên này?" Tiêu Bố Y nói.Lý Thuần Phong nhếch miệng nói: "Người này ta có nghe qua. hắn... là cự đạo Hà Bắc. chúng ta thật không biết hắn".Tiêu Bố Y gặt đầu nói: "Phải không? Nhưng mà ta trước khi ănbánh bao của đại tẩu. có thể thấy được Vương Tu Bạt cùng Viên đạo trưởng nói chuyện thật làu. hơn nữa. hắn còn cùng các ngươi mặt đối mặt. các ngươi không nên chi là nghe nói đơn giản như vậy chứ?"Lý Thuần Phong sắc mặt khè biến, lo lắng nói: "Tây Lương vương... chi là xem tướng thòi, ngươi lúc ấy đã ỡ đó sao?"■"Phải không, quả thực có trùng họp như vậy sao? Xem tướng cả ngàn vạn người, ngươi cũng nhớ rõ người nọa. không đơn giản nhã Tiêu Bố Y mim cười nói: "Hiện tại nhin lại thì cùng đơn giản, được Viên đạo trường phân phó. thật Tư Mà Trường An giết An Già Đà. chi sợ hắn nói ra bí mật. Sau đó lại để cho giả Tư Mà Trường An. thì ra là Vương Tu Bạt giết chết thật Tư Mà Trường An, Viên đạo trường đảo loạn nước đục. chi vì che dấu một bí mật kinh thiên, chính là cùng Vương Tu Bạt, Lịch Sơn Phi hành thích Dương Quảng".Lý Thuần Phong trên mặt đã xám ngắt. "Tây Lương vương, ta bội phục người tưởng tượng thiên mã hành không, cùng không thể đem cái gì cùng đổ lên trên đầu thẩv trò chúng ta chứ? Chúng ta thật sự không biết Vương Tu Bạt, càng không có lá gan đi ám sát Thánh Thượng"."ồ? Thật oan uổng cho các ngươi? Không phải vậy chứ?" Tiêu Bổ Y lạnh nhạt nói: "Được, chuyện này tạm thòi để đó, chúng ta cứ nhớ vậy trước, nhưng sau đó, ta căn cứ theo thần toán của Viên đạo trưởng, đi Dương Cháu hoàn dương cho Trần Tuyẻn Hoa. sau khi quay lại, thì đãxuất hiện một Trằn TuyênHoa, Trần TuyênHoa xuất hiện khôngbao lâu. đột nhiên lại xuất hiện chuyện tập kích tại Lạc Thủv. Trần Tuyên Hoa chết. Dương Quảng sụp đổ. thoáng qua tới GiangNam khổ đợi Trần Tuyên Hoa một lần nữa hoàn dương, Đại Tùy do đó mà sụp đổ. Tất cả mọi chuyện hoàn hoàn đan xen, thật rất khó dùng chữ xảo để hình dung. Trong đó. Viẻn đạo trưởng chẳng phải sắm một vai rất xảo, cùng là rắt nhân vật quan trọng sao?"Lý Thuần Phong cười khổ nói: "Đây là lào quỷ Vũ Văn thuật bức sư phụ ta nói nhưvậy, cùng sư phụ ta thì có quan hệ gì?""Đúng vậy, là không có quan hệ, nhưng sư phụ ngươi chạy trốn, ngươi lại lỡn mặt lưu tại Đông Đô. hơn nữa lại vô cùng... trùng hợp đụng phải Ãn Cơm Trắng. Ngươi nói nàng giúp ngươi đánh chạv du cỏn, nhưng ta thật nhìn ngươi có loại bản lãnh gì để cho nàng ra tay. Trong mắt cùa ta. những du côn kia xin Ăn Cơm Trắng ra tay. nàng ta cùng không động kiếm. Ngươi giả ra bộ dáng thám tình, khẳng định muốn che lắp cái gì đó. Ta nghĩ... ngươi có phải đã sớm biểt nàng hay không, hơn nữa dẫn ta đi gặp nàng, tiến tới muốn mượn nàng giết ta?" Tiêu Bố Y lại nói.Lý Thuần Phong hồi lâu mới nói :"Cái này... có chút tràng hợp"."Trùng họp còn nhiều lắm." Tiêu Bố Y mim cười nói: "Ngươi một mực lưu tại Đông Đô, thừa dịp Uyển nhi cảm ơn Du thần V, cũng đi tới. sau đó mượn cớ nói cho Uyển nhi biết chuyện Ba Thục... Bẳng không nàng là một cô gái tẳm thường, làm sao có thể biết được Ba Thục lợi ích nguy ngập? Đưa Du thẩn V tiến vào".Tiêu Bố Y lời vừa dứt, Du thẩn V đã thất tha thất thểu đi tới. vừa nhìn thấv Lý Thuần Phong đã nói: "Tâỵ Lương vương, lúc trước chính là hắn lôi kéo Uyển nhi cô nương nói cái gì đó".Lý ThuẩnPhong sắc mặt trắng bệch. Tiêu Bố Y than nhẹ một tiếng, "Tốt lắm. Lý Thuần Phong, tắt cả mọi chuyện trùng hợp ta đều nói xong rồi, hiện tại... Ta muốn nghe ngươi giải thích!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận