Giang Sơn Mỹ Sắc


Tẳn Thúc Bảo nhìn thấy Vân Thủy nhìn về phía sau lưng minh, tràn đảy vẻ quan tàm, trong lòng phát lạnh, hơi nghiêng người, trường côn đám ngược ra sau. đã nhẳm vào ké địch đang đến. Sau lưng tiếng gió sắc bén. hàn quang điểm điểm, đã đến trước mặt Tần Thúc Bào.Tằn Thúc Bảo trường còn đâm không tráng, trong lòng hơi giặt mình, đã nhặn ra người này đúng là người lúc trước ám sát mình. Binh khí dài một tắc mạnh một tấc, ngắn một tắc hiểm một tấc, hắn một côn không tráng, đối thủ chiêu thức sắc bén, hon xa thích khách còn lại, đã tới không kịp ngăn cản. Trong tích tắc. Tằn Thúc Bảo thân hình cấp uốn éo. đã vứt bỏ côn. một quyền đánh ra.Quán Tập một kiếm đâm ra. nhìn thấv Tẩn Thúc Bảo né tránh, cổ tay cấp tốc chấn động, trường kiếm đă nhập vào dưới eo cùa Tẩn Thúc Bảo. trong lòng thẳm vui mừng, thì lại thấv một nắm tay bẳng miệng bát đánh ra. ngay giữa mặt. Quản Tập giận gầm lẻn một tiếng, trước mắt kim tinh bay loạn, mũi cũng bị đánh lệch đi. té bay lộn một vòng ra ngoài.Tẩn Thúc Bảo dưới chân đã mềm nhũn. Vân Thủy vươn tay đến đờ, nhưng lại chịu không nổi sức nặng của hắn, hai người ngã nhào trên đắt. dọc theo sườn núi dốc mà lăn xuống dưới.Quản Tập bị Tẩn Thúc Bảo một quyền đánh trúng mặt, máu tươi đầy mặt, mắt không thể nhìn được gì. không dám công nữa mà liên tiếp lui về phía sau. chân nhắt giẫm hụt. lại từ mặt khác của triền núi lăn xuống đi.Hắn lăn mấv vòng, lại được người đờ lấy, ngẳng đầu lẻn. lau đi máu tươi trên mặt. xấu hổ nói :"Quận vương, thuộc hạ vô năng".LÝ Hiếu Cung thu một cái vòng đổng, kinh ngạc nói: "Tử sĩ bị sao vậy?"Vốn khi Lý Hiếu Cung tiến đến Ba Thục, vì bày ra thành ý, chi mang theo chừng trăm tử sĩ hộ tống vàng bạc châu báu. Những từ sĩ này xưa nay đều giấu ờ thâm sơn, không cho người Miêu trỏng thấy. Tất cả tử sì đều được huấn luyện nghiêm ngặt, quên cả sống chết, đến thòi điểm mấu chốt mà sử dụng. Lúc trước vây giết Tiêu Bố Y sắp thành lại bại. có thể nói là Tiêu Bố Y võ còng vượt xa Lý Hiếu Cung tưởng tượng, nhưng mà lằn này lại để cho Tẳn Thúc Bảo giết ra, thật sự vượt khòi dự kiển của Lý Hiếu Cung.Tiêu Bố Y có việc phải tự thân làm. là tấm gương cho binh sĩ, LÝ Hiếu Cung lại là tấm thân ngàn vàng, ngồi ỡ xa mà xem. Hắn cẩn thận hơn xa người thường, tuy văn võ song toàn, nhưng lại không bao giờ lấv thân phạm hiểm, trên tay hắn là đồ mua từ nước Ba Tư, gọi là Thiên lý nhãn. Hiểu rõ cổ độc lợi hại, cho nén hắn chi ỡ xa xa xem xét. nhin thấv tử sĩ vốn sắp sửa đắc thủ. thì lại đại loạn một cách khó hiểu, không khòi phi thường kinh ngạc.Chờ khi nghe được Quản Tập đem tinh hình lúc ấy nói qua một lằn. Lý Hiếu Cung nắm chặt Thiên lý nhãn, cánh tay lại có chút run rẫy nói: "Là Bích Huyết". nguồn TruyenFull.vn■"Bích Huyết?" Quản Tập ngẳn ra. nhớ tới vừa rồi tử sĩ chảy ra máu xanh, không khỏi kinh hài. "Là một trong tam đại cổ độc của người Miêu?"Lý Hiếu Cung sắc mặt biến thành cực kỳ khó coi, "Kim Tẳm. Bích Huyết. Nhất Tuyến Khiên, đều là cổ độc cực kỳ lợi hại của người Miêu, khó lòng phòng bị. Ta thật vất vả cẩu được phương pháp phá giải Kim Tẳm cổ độc. nha đầu chết tiệt kia. lại không để ý quy củ của người Miêu, vận dụng Bích Huyết! Phái biểt rằng Bích Huyết cực kỳ ác độc. không thể đơn giản vận dụng!"Quân Tập nhìn thấv máu của mình vẫn đò. hơi buông chút ít tâm sự. "Quận vương, làm sao bãv giờ?" Bọn họ cùng hiểu rõ Kim Tẳm phấn của Vân Thủy lợi hại. lần này tiến đến. là có chuẩn bị mà đến. Tất cả mọi người trên mũi đều có thuốc bịt lên để khắc chế Kim Tẳm phấn, Kim Tẳm phấn chi cằn không bị hít vào trong cơ thể. tạm thời không sao. Nói đến cổ độc phát tác phải có thòi gian, bọn họ thẳm nghĩ dùng nò tiễn đánh lén. sau đó một lúc ùa lẻn. đem Vân Thủy chém thành thịt vụn, còn quản cái gì Kim Tẳm Ngân Tẳm! Nào đâu nghĩ đến Tằn Thúc Bảo một minh liều mạng, vạn người khó địch, vậy mà lại mang theo Vân Thủv giết ra ngoài được."Dem những người trúng Bích Huyết toàn bộ giết chết" Lý Hiếu Cung không chút do dự hạ lệnh.Quản Tập kinh ngạc, "Đâv chính là tử sĩ của Quận vương".Lý Hiếu Cung cau mày nói: "Nghe nói người trúng Bích Huyết. không thể nói đạo lý, giống như chó điên gặp người là cắn. Hơn nữa người mà bị hắn cắn tráng, cùng sè lâv loại bệnh điên này. ngươi nểu không giết, chi sợ trong chốc lát nữa, tử sĩ của chúng ta đều phải chết hết".Quản Tập giặt nảv người, cuống quít lẻn núi phát lệnh, tử sĩ bảo sao nghe vậy, đều hướng về phía tủ sì điên cuồng mà giết đi. Chi một lát. những tử sĩ điên cuồng đã bị đồng bạn chém tận giết tuyệt, chi thấy khắp núi toàn một màu máu xanh, nhịn không được đều có loại cảm giác thỏ chết cáo buồn. Quản Tập lại tiếp tục hạ lệnh, cho mọi người thanh lý thi thể. tẩv đi mùi máu. nhưng đểu nhìn chằm chẳm canh giữ ở cửa Tuyệt Tình động. Bọn họ đã dò xét được hôm nay Đại Miêu Vương sẽ đưa Tiêu BÓ Y tham kiến thánh nữ. lằn này đã là đập nồi dim thuyền, chi chờ sau khi Miẻuyương đi ra, sẽ lấy binh đao tương kiến, Đại Miêu Vương vừa chết, người Miêu tắt nhiên sẽ bị ba người con của Miêu vương khống chế trong tay. nói đến bọn họ cũng là còn có át chủ bài chưa có xuất ra. Không ngờ trước Tuyệt Tình động lạiCÓ Vân Thủv. Tần Thúc Bảo ngồi, phá hủy kế hoạch của bọn họ. Lý Hiếu Cung lập tức phát lệnh, đem hai người vây lấy giết chết, cùng không nghĩ đến vẫn thắt bại trong gang tấc như trước.Thấy Quán Tập từ cửa động đi tới. Lý Hiếu Cung hài lòng nói: "Quân Tập. Ngươi làm rất tốt"."Đáng tiếc để Vân Thủy chạy mất" Quán Tập oán hận nói.Lý Hiếu Cung trầm ngâm nói: "Trong núi ta còn có phục binh chờ. Tằn Thúc Bảo trúng một nò, trên nò có kịch độc. Hắn vẫn không ngừng chạy trốn, rất nhanh sẽ chết. Chi còn lại có một Vân Thủy, không đủ gây sợ. Quản Tập. lệnh ngươi đem hai mươi người đi tìm kiếm, cẩn thận một chút. Cho dù bắt không được, chi cằn ỡ đây thành cõng, một Vân Thủv. không thành được đại sự".Quán Tập gật đẩu hô đúng, đã phán phó xuống, Lý Hiếu Cung rát ra Thiên lý nhãn, nhìn sang cửa Tuyệt Tinh động, lầm bẳm nói: "Trước mắt. là chờ Miêu vương. Miêu vương, ngươi bất nhân, chớ trách ta bất nghĩa. Việc hòm nay, là ngươi bức ta, nhưng ta... thật sự khôngmuốn để cho ngươi còn sống đi ra!"***Bên ngoài Tuyệt Tinh động chém giết một mảng, bên trong Tuyệt Tinh động lại phi thường u tình. Đám người Tiêu Bố Y bọn nguỡi sớm đã đi vào khá xa, lúc này đây tiếng la hét bén ngoài nửa phẩn cũng truyền không vào được.Đại Miêu Vương thấv thánh nữ hiện thân, đem những gì phát sinh tại Miêu trại từ đầu chí cuối nói ra, ánh lửa hừng hực. Đại Miêu Vương thái độ cung kính, nói tuy thong thả. nhưng lại đâu vào đắv. Từ khi Tiêu Bố Y đi sứ. đến khi Lý Hiếu Cung đến. về sau là Miêu trại nghi kỵ tường tận nói ra một lằn.Đám người Đan Ba Cửu nghe mà mồ hôi lạnh túa ra. không ngỡ phụ thán sớm đã đem tất cả thấy ỡ trong mắt.Thánh nữ ờ đổi diện vẫn hư vô mỡ mịt. chi lẳng lặng lắng nghe. Đến khi Đại Miêu Vương nói xong. Tiêu Bổ Y âm thẩm thở phào nhẹ nhỏm. Đại Miêu Vương nhin rò mọi việc, tuy vẫn không có động tình, nhưng tắt cả hiển nhiên đều xem thấy ỡ trong mắt. Mình nghe theo Lý Tình nói. quả thực là không sai.Lại qua thật làu. thánh nữ lúc này mới mỡ miệng. "Miêu vương cạn kiệt tám lực. là phúc của người Miêu. Nhưng nhân ý khó dò, tương lai của người Miêu ta cũng không dám tự tiện định đoạt, kính xin tế tự cầu giải thiên ý" Thánh nữ thanh âm như băng vụn rơi xuống suối lạnh, thanh thoát lạnh lùng, cũng không có bất cứ tia cảm tinh nào ờ trong đó.Tiêu Bố Y đem hết khả năng, nhưng vẫn nhìn không ra khuôn mặt của thánh nữ . Thánh nữ như băng như huyễn, khiến cho trong lòng hắn lại xuất hiện cảm giác nghi hoặc.Thánh nữ khi nói xong cầu giải thiên ý lúc. bên người đột nhiên lại xuát hiện một người. Nếu như nói thánh nữ vẫn có chút tiên khí mà nói. thi tế tự hoàn toàn như u linh vậy. hai ngưỡi đứng chung một chỗ. quy dị khó lường.Đại Miêu Vương cũng không kỳ quái, chi cung kính nói: "Kính xin tế tự xem bói. có nên bảv trà kết minh hay không".Ba Tư thờ ơ. ba người con của Đại Miêu Vương lại phi thường khẩn trương, lằn trước Miêu vương đưa ra điều kiện, kết quả rất nhanh đã kết thúc, làm cho bọn họ rất buồn bực. lằn này là cơ hội đổi ý cuối cùng, đều nói tế tự xem bói. quỷ thần khó lưỡng, nhưng mà cực kỳ linh nghiệm, bọn họ cũng muốn xem một chút, kết quả như thế nào.Tế tự đi về phía trước vài bưỡc. cơ hồ đi đến biên giỡi vực sâu. vươn tay vẽ một cái, một luồng lửa đã từ trong sương mù xuất hiện. Tắt cả mọi người mờ to hai mắt nhìn, nháy mắt cũng không nháy, chi chờ kết quả xem bói. Luồng lửa xuất hiện, nhưng vẫn không thể chiếu sáng sương mù. chi khiến cho tế tự cùng thánh nữ càng thêm màu sắc móng lung. Ánh lửa xuất hiện, lăng không mà hiện, ai cũng không biết, tế tự làm như thế nào mà biến ra!Trong khi tắt cả mọi người đều chú ý tế tự, Tiêu Bố Y mặc dù thẩn sắc nghiêm nghị, nhưng lại quan sát vẻ mặt mọi người. Hắn hiểu 1ẳng tế tự xem bói. chi có hai cái kết cuộc, nên hắn cũng không bị thủ phép tế tự hấp dẫn. hắn chi muốn xem thử những người Miêu ờ đãv đối với xem bói này có thái độ gi!Miêu vương thành kính, Đan Ba Cửu khẩn trương không ngoài dự kiến, ba Tư vẫn lạnh lùng điềm tình như trước. Lang Đò Sát Sát nắm chặt nắm tay, cốt Lực Da hai mắt lại loạn chuyển. trong lòng không yên.Tiêu Bố Y trong lòng khè động, dời ánh mắt đi, đột nhiên thoáng nhìn thấv thân thể lào Tứ có chút phát run, ánh mắt có sự sợ hài. Tiêu Bố Y muốn hỏi thăm, thoáng qua lại bò đi ý nghĩ này.Ánh lửa lặp loè. biển đổi khó lường, lào Tứ lại không tự chủ mà lui về phía sau. liên tục lui ra phía sau lưng người khác. Tiêu Bố Y đột nhiên nghĩ đền cái gì. trong đôi mắt thần quang lóe lên!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận