Giang Sơn Mỹ Sắc


Tằn Thúc Bão thân kinh bách chiến, hơn nữa vốn cần thận, một mực đề phòng người Miêu lại bày ra mưu kế. nên lúc này đã phát hiện bụi cò có mai phục trước tiên.Nơi này là Vọng Nguyệt phong, nơi này là chồ của thánh nữ, tuy cũng không thể nói là cấm khu của người Miêu, nhưng những người này người làm sao có thể đơn giản đi ra? Tẩn Thúc Bảo khi có nghi vấn này, thi hoài nghi trước tiên có thể là người Miêu tiến đến.Người Miêu có mai phục tiến đến, mục đích chi có một. đổi phó Tiêu Bổ Y!Nhưng đổi thủ phát động cũng nhanh, không bao làu sau khi Tần Thúc Bảo cảnh giác, thì đột nhiên đã phát động.Từ khi cảnh giác đến ké địch động thủ. chi có mấy càu nói. nhưng khi thấy kè địch công kích là Vân Thủy. Tẳn Thúc Bảo không chút do dự đi cứu. Vân Thủy mặc dù lời nói chanh chua, nhưng cuối cùng đối với Đông Đô vẫn có chút hão cảm. kè địch muốn loại bỏ nàng, hiển nhiên là bởi vì nàng đã phá hủv chuyện kết minh với Quan Trung. Lấn này là Lý Hiếu Cung phát động? Dụng V tại Đại Miêu Vương? Tần Thúc Bào trong khi ý nghĩ chợt loé lẻn. thi đã nhào lên trên người Vân Thủv. ôm lắy lăn xuống đất.Chi là thân pháp của hắn mặc dù nhanh- vẫn không nhanh bẳng nỏ cứng, chi nghe xẹt xẹt vang lên. đẩu vai đã tráng một nò.Cảm giác đẩu vai hơi tê dại. Tần Thúc Bảo bị dọa cho nhảy dựng, thẳm nghĩ trẽn nỏ cứng chẳng lè có độc? Trong khi hắn lăn xuống, đã trông thắv trong bụi cỏ bóng đen trùng trùng, xa xa càng thấv câv cỏ quay cuồng, không biết ẩn giấu bao nhiêu ké địch, không khòi kinh hài.Tình cảnh này, cùng với lúc trước Lý Hiếu Cung đêm khuya đánh lén giống như đúc. lẩn này Lý Hiếu Cung đã cùng đường hết cách, ngay cả Vân Thủy cũng muốn giết, chẳng lè đã có mười phấn nắm chắc đối phó Đại Miêu Vương?Vân Thủy khi nhìn thấv Tần Thúc Bảo đánh tới. hoa dung thất sắc. còn chưa mờ miệng mắng thi đã bị Tần Thúc Bảo bổ nhào lăn trên mặt đất. Nàng mới tính giày dụa. nhưng đảo mắt qua đã trông thắv đầu vai Tẩn Thúc Bảo phun máu. kinh hài thất sắc. Lại nhìn qua bốn phía, cũng phi thường kinh sợ, đon giản là chi trong tích tắc, đã có ít nhất có hơn mười người vọt tới. mà xa xa càng khôngbiết có bao nhiêu người mai phục. nguồn TruyenFull.vnÁm toán không thành, hai người đã tung người vọt tới. hai đao hướng về phía Tằn Thúc Bảo trên mặt đất chém qua. Tần Thúc Bảo không kịp đứng dậv, một chán móc một cái, đã móc ngã một người. Người nọ bắt ngửa ra. người thứ hai không kịp thu đao. đă đem đầu của đồng bạn chém xuống.Người nọ khè giặt mình, thì đã cảm thấy bụng mát lạnh, cúi đầu nhìn xuống chi thấv được một thanh đơn đao cắm vào. ngửa mặt lên trời té xuống. Tần Thúc Bào sau khi gạt ngã một người, thuận tay đoạt lắv đơn đao người nọ, giết người thứ hai, giải quyết dứt khoát sạch sẽ. Vân Thùy nhin thấy, rốt cuộc đã lộ ra vẻ sợ hài.Nàng tuy cả đời làm bạn cùng cổ độc. cũng gặp qua người trúng cổ độc chết vô cùng thẻ thảm. Nhưng tất cả cái này đều là nàng có thể khống chế. Nhưng mà cổ độc dù sao cũng không phải vạn năng, như loại chém giết thảm thiết này, nàng cũng lằn đầu tiên gặp qua. Lẩn trước Tiêu BÓ Y xuất thủ cứu nàng, nàng còn cảm thấv có chút thùa thải. Nhưng lẩn này Tần Thúc Bảo ra tay cứu nàng, đã đem nàng từ quỷ mòn quan đoạt trờ về.Kè địch mặc dù chết hai người, nhưng chốc lát đã lại có năm sáu người tiếp cặn. Năm sáu người này không chút do dự ra tay còng kích Tần Thúc Bảo cùng Vân Thủy trẽn mặt đắt. có đơn đao. có hai lưỡi búa. còn có người sử thiết côn. tiếng gio vù vù.Tần Thúc Bảo tuy võ công không kém, nhưng cũng chưa kịp đứng dặv. hai chân liên hoàn đá ra, một lằn nữa đã bặt ngửa một người. Người sử thiết côn nọ một côn nện xuống, còn cách trán Vân Thủy chi vài tấc thì bổ lệch ra đá tạo nên một tiếng vang lớn. ánh lửa văng khắp nơi. Người nọ hai con ngươi lồi ra, khóe miệng tràn máu. trên cổ đã đâm vào một mũi nò tiễn.Tfhi ra Tần Thúc Bảo đã sớm rút nò tiễn trên vai ra, vung tay ném trúng cồ họng của người nọ.Thiết còn rơi xuống. Tẩn Thúc Bảo vươn tay chụp lấy, chi vung mạnh một cái, chi nghe đinh đinh đang đang không dứt bèn tai. binh khí mọi người đều bắn ngược ra. Tằn Thúc Bảo một lằn nữa ra tay, liên tục nhẳm hạ bàn đánh ra ba nhát.Chi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết không dứt bên tai. mấv người tránh né không kịp. đã bị thiết côn hắn đánh nát mắt cá chân, tứ tán ngà xuống. Tẩn Thúc Bảo liên tục giết ba người, lập tức xoay người nhảy lẻn. một tay đờ Vân Thủy dặv. Chi thấv được trước mắt hàn quang lặp loè. trong tiếng hét vang đã có một người bặt ngửa ra sau. Trường côn đã vô thanh vô tức đâm ra ngoài.Thích khách một kiếm đánh hụt. mới tính xông lên đã bị một côn đánh tráng ngực, bay ngược ra ngoài. Khi rơi xuống đất. xương ngực sụp xuống, mắt thấy không thể sống nổi.Tần Thúc Bảo lại giết một người, chi cảm thấy càng kinh hài, bời vì qua một hồi, ké địch lại xông lên không ít ngưỡi. Mấv người trước tuy đã mắt mạng, nhưng vẫn hữu hiệu ngăn chặn tiến độ của hắn. mắt thấy kè địch nhân tràng trùng, đã muốn hinh thành thế bao vây. Chi cằn vây kín lại được, lâm vào trong khồ chiến, hắn thì còn có thể chạy thoát, nhưng Vân Thủy bị mất mạng là không thể nghi ngờ.Vân Thủy cảm thấv giờ khắc này vô cùng hung hiểm, hoa dung thất sắc. nhưng vẫn không quên ngón tay liên tục búng ra, trong không trung bắn ra Kim Tẳm cổ độc. nguy cơ trùng trùng, cổ độc của nàng tuyệt không phải vô địch thiên hạ. gặp được loại tử sĩ này, thì vẫn hiềm phát tác có chút quá chậm!"Đi theo ta"Tẳn Thúc Bảo trong tiếng quát lớn. thiết còn đánh ra, đã hướng về một phía giết ra. kè địch tuy nhiều, lại cũng kích phát ra sự hung mãnh. Thiét côn tung bay. ké địch mặc dù không muốn lùi. nhưng lại không tự chủ mà rút lui, chi một lát sau, Tần Thúc Bảo cùng đã máu nhuộm vạt áo, đánh ra được mắv trượng, nhưng phương xa đầu người trập trùng, vẫn không chết không ngừng.Thích khách tuy là tử sĩ. cũng mạnh mẽ, thế không nghĩ tới. trẽn đời này lại có người không muốn sống!Vân Thủv trong lòng cũng cổ quái, nàng thân thủ nhanh nhẹn, Tần Thúc Bảo giúp nàng ngăn cản đại bộ phận còng kích, nàng chi cần đi theo bên cạnh Tằn Thúc Bảo là được, nhưng nàng cũng không phải là không làm gì. thòi khắc này nàng dám tin tưởng, trong khuôn viên mấy trượng thi Kim Tẳm phần đã dày đặc. nhưng kè địch vẫn không ngà. chẳng lẽ bọn họ có bí quyết gì khắc chế Kim Tẳm phần của minh?Nghĩ tới đâv. lưu ý đến thích khách trên mùi đều có thứ gì đó bịt lại, Vân Thủy trong lòng hơi kinh, khôi phục trần tĩnh, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh, hai tay lại bắn ra, mười cái ngán châm rắt nhỏ đã bay ra ngoài.Ngán châm trong không trang nhoáng một cái. đã nhập vào trong cơ thể vài thích khách, bọn họ vẫn chưa phát giác ra. vẫn cuồn cuộn xông lên chém giết. Tần Thúc Bảo âm thẳm kinh hài. nhưng vẫn bảo vệ Vân Thủy, đem hết toàn lực hướng ra phía ngoài mà đánh qua. Chi thấy đối thủ như nước thủy triều, trong lòng chợt lạnh. Sau khi giết hai người nữa, cánh tay đã có chút bủn rủn, sau khi rút nò tiễn ra, máu chảy không ngừng, hắn cho dù làm bẳng sắt. thi còn có bao nhiêu máu tươi có thể chảv?Lại chiến thời gian uống cạn chung trà. Tẩn Thúc Bảo đã kêu khổ. thẩm nghĩ không có thân thủ như Tiêu Bố Y. nếu muốn giểt khòi trùng vây. thi so với lên trời còn khó hơn. Trong lúc đó. lại phát hiện một người trong cổ họng gầm gừ, đơn đao nhẳm về phía hắn vọt tới. Tần Thúc Bảo âm thẩm cảnh giác, không dám để cho hắn tiếp cặn. thiết côn đột nhiên đánh ra, tráng ngay giữa bụng người nọ.Trường côn một kích tiếp xúc là thu. Người nọ gào rú một tiếng, bụng đã vờ nát. máu tươi phun ra, vung vài lên trên người những người chung quanh.Tần Thúc Bảo ánh mắt lóe lên. trên mặt biến sắc. thì ra khi máu của ngưỡi nọ bắn ra, thì lại biến thành màu xanh. Nhưng chuyện quá khẩn cấp. không để cho hắn nghx nhiều, thiết côn lại quét ra, đánh vào đầu một người, đã đem đàu người nọ đánh bay khỏi cổ. một cái đầu bắn lên không trung, lại một vòi máu xanh bắn ra.Tẩn Thúc Bảo trong lòng càng băng giá. không hiểu nổi máu tươi những tử sĩ này tại sao lại có màu xanh, nhưng vừa rồi những người kia đổ máu. hình như vẫn là màu đò?Trong không trang máu xanh tràn ngập, thích khách cũng không hiểu ra sao. nhưng mà trong mắt cùng đã hiện ra vè khủng bố. Một người trong đó chợt rống to như dà thú. vươn tay một đao bổ tới. lại chém rơi đẩu đồng bạn. Mọi người hết sức kinh ngạc, trên tay không khòi dừng một chút, lại thấv người xuất đao chi vứt đi đơn đao. một phát bắt được người bên cạnh, nhe răng cắn xuống.Đồng bạn liều mạng giày dụa, lại bị ngưỡi nọ cắn lên cổ họng, chi nghe rào rạo không ngừng, người nọ đã cắn đứt yết hầu đồng bạn. hơn nữa còn liều mạng hút máu.Tuy là giữa ban ngày, nhưng một màn này cũng làm cho người ta nổi da gà. Chi là nồi điên cũng không dừng lại một người, không đền một lát sau. lại có mấy người nổi điên, giết chết đồng bạn, hút máu tươi! Tần Thúc Bảo dù là ỡ trong đống người chết sống ra, nhìn thấv loại tinh hình này cũng không rét mà nin, nhưng kè địch hồn loạn, cho hắn thòi cơ lợi dụng. Đối thủ không phàn biệt được địch ta mà chém giết, đã không còn duy trì thế tẩn công như thùy triều được nữa.Lại giết mấy người, thùa dịp hồn loạn. Tẩn Thúc Bảo đã đánh ra một con đường máu. trong lòng âm thầm hô may mắn, quát khè nói: "Cô đi trước, ta cản ỡ sau".Trong hồn loạn, Vân Thủv vẫn bảo vệ chính minh rất tốt, nghe được Tẩn Thúc Bảo quát khẽ. lại hét lớn: "Chú ý sau lưng!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận