Giang Sơn Mỹ Sắc


Quân Tập mỉm cười nói: "Lần trước Tiết Nhân Quả dẫn 30 vạn đại quản kịch chiến Phù Phong, kết quả vẫn đại bại mà về, lần này Tiết Cừ chỉ đem mười vạn người...""Từ từ" Lý Hiếu Cung phục hồi lại tinh thần, sắc mặt khẽ biến nói: "Lằn này dẫn binh là Tiết Cử sao?"Quân Tập gật đầu nói: "Đúng vậy, con hắn năm trước đánh một trận đại bại, cha đương nhiên muốn lấy lại mặt mũi. Nhưng mà Tiết Nhân Quả dẫn 30 vạn đại quân vẫn quăng mũ cời giáp, lần này chắc hẳn cũng là như thế".Lý Hiểu Cung lại cau mày nói: "Chẳng lẽ Tiêu Bố Y thẳn cơ diệu toán như thế sao?"Quân Tập khó hiểu nói: "Quận vương nói cái gi?"Lý Hiếu Cung ngưng trọng nói: "Lúc trước khi ta thấy hắn, hắn nói tính ra vào đằu xuân, Tiết Cừ sẽ đến công, bảo cho ta chuyển cáo cho Đường vương cẳn thận"."Hắn còn có lòng tốt vậy sao?" Quân tập cười lạnh nói.Lý Hiếu Cung trầm ngâm nói: "Hắn đương nhiên không có ý tốt đó, nhưng mà người này lại đoán đúng Tiết Cừ sẽ công. Chẳng lẽ nói... hắn và Tiết Cừ có liên hệ gi?"Quân Tập thay đổi sắc mặt, "Tiêu Bố Y nếu thật cùng Tiết Cừ liên thủ. Đường vương chỉ sợ hai mặt thụ địch!"Lý Hiếu Cung ngược lại trấn tĩnh lại, "Tiêu Bố Y muốn công Quan Trung, trước mắt chỉ có Đồng Quan, Võ Quan hai đường. Đề phòng Tương Dương đánh lén. Đường vương sớm phái Lý Thần Thông Đại tướng quân canh phòng nghiêm ngặt đường Vò Quan, về phần Đồng Quan quả thật một người trấn thù vạn người khó qua, Tiêu Bố Y muốn phá được, quả thực là tuyệt không khả năng. Đường nhò còn lại cũng có, nhung mà đường dài tập kích, hặu kế không có lực, Tiêu Bố Y sao lại chịu mạo hiểm mà đến công? Trước mắt Tiêu Bố Y không cách nào xuất binh tương trợ Tiết Cừ, chắc hẳn vẫn chỉ là đe dọa" Quân Tập lộ ra vẻ khâm phục, "Tiêu Bố Y cho dù gian xảo như quỷ. nhưng đụng phải Quận vương, vẫn vô kế khả thi".Lý Hiếu Cung không có chút nào đương dương tự đắc. chỉ là thở đài nói: "Quân Tập, ngươi nếu là nghĩ như vậy, thi mười phẳn sai rồi. Tiêu Bố Y quỷ kế đa đoan. Cho dù là ta, cũng không biết nước cờ tiệp theo của hắn sẽ đặt ở đâu. Trước mắt vùng Ba Thục. Yến Triệu là trọng điểm chúng ta tranh đoạt, hắn sớm đánh tan Lý Mật. chiếm cứ nước tiên đánh Yến Triệu, thật sự vượt quá dự kiến nhiều người. Đường vương còn phải đối kháng Tiết Cử, thiên thời đã kém rất nhiều, vốn Đường vương mặc dù khởi nghĩa sau. nhung lại có được thiên thời địa lợi nhân hòa, đã cùng Tiêu Bố Y ngồi ngâng hàng, nhưng trước mắt Tiết Cử chưa trừ diệt. Khó có thể tính tới chuyện khác, thật ra đã roi vào hạ phong. Đường vương đối với ta coi trọng có thừa, chỉ mong ta tại Ba Thục lốy được nước tiên, nào đâu nghĩ đến kỳ phong đột xuất, chẳng lẽ ông trời thật đối với chúng ta cũng không chiểu cố, để cho Tiêu Bố Y một lần nữa đắc ý sao?"Quân Tập lần đầu cảm thấy Lý Hiếu Cung có chút chán nản, không khỏi hoảng sợ. Nghĩ hắn đi theo Lý Hiếu Cung đã lâu, cho tới hiện tại chỉ thấy được hắn hăng hái. chỉ trích đối phương. Lại không nghị đến hắn và Tiêu Bố Y lần đầu tiên chính diện giao phong thì đã ý thua kém, thật sự khiến cho hắn khó có thể tường tượng.Lý Hiếu Cung trầm hồi lâu, tạm thòi không để ý tới Tiêu Bố Y, quan tâm nói: "Lằn này Đường vương phái Lũng Quốc công xuất mã sao?" Lũng Quốc công chính là Lý Kiến Thành, Lý Hiếu Cung cùng hắn xưa nay có quan hệ rất tốt.Quân Tập lắc đầu, "Không phải, vẫn phái Đôn Hoàng Công".Lý Hiếu Cung nhíu mày, "vẫn là Thế Dân, cái này... chỉ sợ có điểm nguy rồi, Trưởng Tôn Thuận Đức chưa từ thào nguyên trờ về sao?"Quân Tập khó hiểu, "Quận vương sao lại nói như vậy?"Lý Hiếu Cung tiếc hận nói: "Trường Tôn Thuận Đức nếu ở đó. tuyệt sẽ không đồng ý Đôn Hoàng Công lĩnh quân".Quân Tập kinh ngạc nói: "Quận vương vì sao nói như vậy? Nghĩ đến Đòn Hoàng công không lâu trước đó đã đánh bại 30vạnđại quân của Vạn Nhân Địch Tiết Nhân Quả, nhuệ khí đang lên, lần này lại đánh Tiết Cừ, còn không phải chỉ như nhắc tay sao?"Lý Hiếu Cung lạnh nhạt nói: "Đường vương nếu thật suy nghĩ như ngươi, chỉ sợ đại bại đã sắp tới".Quân Tập trên mặt hồng lên, hắn không thể không thừa nhận, dù là hắn tàm cao ngạo, nhưng mà so với Lý Hiếu Cung, vẫn còn kém rất nhiều, nẽn khiêm tốn hòi: "Không dám thỉnh giáo cao kiến của Quận vương".Lý Hiếu Cung ngóng nhìn về núi xa, "Trong nhũng người con cùa Đường vương, tuổi nhò tạm thời không đề cập tới. Lý Nguyên Cát ít trải việc đời. khó làm nên chuyện, Đường vương một lòng muốn bồi dưỡng Lũng Quốc công. Đôn Hoàng công thành lương tướng. Lũng Quốc công, Đôn Hoàng công xác thực cũng không phụ trọng trách. Nếu bàn về thông minh, Đôn Hoàng công hoi thắng, nhưng nếu nói trẳm ổn, thì Lũng Quốc công hơn một chút. Tiết Cừ tuyệt không thể so sánh với Tiết Nhân Quả, Tiết Nhân Quả được xung Vạn Nhân Địch, chỉ là một thất phu hữu dũng vô mưu thôi, nhưng mà Tiết Cử đa mưu túc tri cũng sớm muốn nhập chù Quan Trang. Đơn giản chỉ là không chiếm địa lọi, lúc này mới bị Đường vương đi trước một bước. Lần này hắn tự mình dẫn tiiih biiili tiến đến. tuy là hơn mười vạn, ta nghĩ tuyệt đối không kém 30 vạn đại quân của Tiết Nhân Quả lúc trước. Hơn nữa Trường Tôn Thuận Đức tài trí hóa giải quan hệ giữa Tiết Cử cùng Đột Quyết. Tiết Cừ một lần nữa đến đánh, chắc hẳn đã cùng Đột Quyết thương lượng tốt. Đột Quyết tới tới lui lui, điềm ấy không chút nào kỳ lạ. Tiết Cừ nếu như được người Đột Quyết trợ giúp, hiển nhiên có chuẩn bị mà đến, Đôn Hoàng công đều là mọi chuyện thuận lợi, mới gặp đã thắng, khó tránh khỏi kiêu địch.."Tuy là Đôn Hoàng công lĩnh quân, nhưng Đường vương lại trù tính chung đại cuộc, đã sớm định ra diệu sách phạt địch" Quân Tập không đồng ý nói: "Lằn trước cũng như thề. cho nên trong mắt cùa ta, lằn này cùng Đường vương thân chinh cũng không có gì khác nhau"."Tướng ờ bên ngoàỊ quân lệnh có chỗ không chịu, ta chi sợ Đôn Hoàng công còn trẻ ttLiéa suy nghĩ khi làm việc, không tôn hiệu lệnh của Đường vương" Lý Hiếu Cung nụ cười có chút phát khổ, "Nếu như dựa theo ta đề nghị, vẫn do Lũng Quốc công xuất mà thi càng thêm ổnthòa"."Quận vương nếu đã lo lắng, sao không xin Đường vương hoán soái? Hiện tại chỉ sợ còn chưa giao binh" Quân Tập đề nghị.Lý Hiếu Cung trầm mặc thật lâu. "Lâm trận hoán soái, là tối kỵ của binh gia. Huống chi kể từ đó. Đôn Hoàng công nhất định đối với ta ghi hận trong lòng. Hơn nữa cử động lần này là Đường vương sở định. Ta tranh việc làm thay sẽ bị Đường vương nghi kỵ. chỉ sợ khôngỔn".Quân Tập nhìn Lý Hiếu Cung hồi lâu, "Ý Quặn vương là?"Lý Hiếu Cung trẳm ngâm hồi lâu, "Quân Tập, ta viết một phong thư. ngươi phái người ra roi thúc ngựa đưa cho Đường vương, chi trông mong chớ gây thành sai lầm lớn. về phần viết phong thư này như thế nào. Ta còn phải nghĩ..***Trong khi Lý Hiểu Cung trầm ngâm suy nghĩ, thì đám người Tiêu Bố Y cũng đang thương lượng đối sách.Mọi người nhiều ít có chút phấn chấn, vốn cho rằng sơn cùng thủy tận, không ngờ vẫn còn hi vọng, Tiêu Bố Y cự tuyệt cầu hôn của Đại Miêu Vương, ai cũng cho rằng kết minh đă hòng, lại không nghĩ rằng trên đường còn có biến số. Tiêu Vũ trẳm ngâm nói: "Tây Lương vương, ta chưa từng nghe qua cự tuyệt còn có thể xét lại. nhung Đại Miêu Vương lại nói còn có loại quy củ này, ta cơ hồ cho là hắn đã vì ngươi mà đặt ra".Mã Chu ờ bên cạnh cũng nói: "Xác thực là như thề. Bời vậy có thể thấy được Đại Miêu Vương xác thực là thật lòng kết minh".Sừ Đại Nại lớn tiếng nói: "Đúng đó, con mẹ nó, đi tới đất Ba Thục này. vốn khắp nơi đều khó thờ, cảm thấy Đại Miêu Vương già nua ngu ngốc, không ngờ nhìn thấy thuận mắt nhất lại chính là Đại Miêu Vương này. Miêu Vương tuy già cả. nhưng một chút cũng không hồ đồ. Không được hoàn mỹ là, luôn luôn có nha đầu kia làm cho vướng bận!"Hắn nói nha đầu đương nhiên chính là Vân Thủy, mọi người đều cười. Vân Thủy không đem tất cà mọi người xem ở trong mắt, nhưng người khác xem nàng là quận chù, vẫn phải chịu đựng, duy nhắt dám cùng Vân Thủy khiêu chiến địa có SừĐại Nại này.Mọi người cười xong, chỉ thấy được Tần Thúc Bảo tay có chút phát run, không khỏi lại trong lòng khổ sờ. Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Hôm nay chi còn lại một cừa gặp thánh nữ, nếu có thể thông qua, yêu cầu đầu tiên cùa chúng ta là vì Tần huynh cằu được giải dược Thất Tình cổ".Mọi người đối với cổ độc một chút cũng không thông, nên đều gặt đầu. Sừ Đại Nại lằm bẵm nói: "Nha đằu nếu không chịu cho, xem ta cho nàng đẹp mắt!" Hắn nắm chặt nắm tay thị uy, Tần Thúc Bảo nhưng lại cắn răng nói: "Cái này không vội. Bất quá ta cảm thấv trong chuyện này có chút không đúng". Text được lấy tại TruyệnFULL.vn"Có gì không đúng?" Mọi người đồng thanh hỗỊ"Ta cuối cùng vẫn cảm thấy có chút quá thuận lợi, chỉ sợ trong đó có trá" T ần Thúc B ảo cười khổ nói.Sừ Đại Nại lắc đầu nói: "Cái này nếu thuận lợi, thì trên đời này cũng không có gì gọi là thuận lợi cả. Tiêu Thượng Thư t>ị người chế trụ, chúng ta đường xa mà đến, Lô lãoTam, Chu Mộ Nho ở đâu không rõ. Chúng ta hàm sâu trùng vây, cơ hồ xuýt chết, nếu không phải Tây Lương vương ra tay, chỉ sợ mạng sống khó giữ. Nói đến tuy giải được cổ độc cùa A Tú cùng lão Tứ, Tẳn huynh lại mội ngày đều bị Thất Tình cổ tra tấn, cái này cũng gọi là thuận lợi sao?"Mọi người ảm đạm, thẳm nghĩ lần này đi đất Ba, thật sự là khó khăn trùng trùng. A Tú đột nhiên nói: "Tẳn huynh, ta tình nguyện... trúng Thất Tình cổ là ta!"Lão Tứ cũng gật đầu nói: "Đại ân cùa Tẳn huynh, lão Tứ ta suốt đòi khó quên".Hai người này mặc dù đều là cảm ơn, hàm nghía trong đó lại khác nhau, lào Tứ thẳm nghĩ ân cứu mạng, lúc này lấy tính mạng hồi báo. A Tú nhung lại nghĩ, ta tình nguyện chính mình trúng Thất Tình cổ, ánh mắt cùa nàng mới có thể chú ý tới trên người cùa taTần Thúc Bảo mỉm cười nói: "Nhấc tay mà thôi, cần gì nói đến. Ta nói thuận lợi. đương nhiên không phải cùng Lý Hiếu Cung giao thù. Thật ra Lý Hiếu Cung này tâm cơ sâu. ngẫm lại cũng làm cho người ta hoảng sợ. nếu không có Tây Lương vương tự thân xuất mã, quả thực khó có thể ứng đối. Nhưng mà ở phía Đại Miêu Vương lại thuận lợi quá nhiều, cho dù cự tuyệt cầu hôn, ta ờ một bên chứng kiến, có cảm giác cũng là trong dự liệu của hắn".Tiêu Bố Y trong lòng khẽ động, "Tần huynh, ngươi nói hắn cầu hôn là thừ?""Xác thực là như thế" Tẳn Thúc Bảo trầm ngâm nói: "Lúc ấy cảm giác của ta chính là như vậy. hắn cầu hôn chỉ là cá ngụy trang, cự tuyệt đối với ngươi, sớm đã có chuần bị. Hơn nữa bảy trà kết minh, trà này uống cũng có chút nhanh, ta chỉ sợ trong đó có trá".Mọi người ngạc nhiên, "Có âm mưu gì?""Ta cũng chỉ là suy đoán" Tẳn Thúc Bảo cười khổ nói: "Không người nào muốn làm hồ bị thương, hổ vẫn có tâm ăn thịt người, nhưng không biết bọn họ còn muốn chuần bị cái gì, mà cần tới mười ngày? Quả thực muốn gặp thánh nữ, còn có tế tự thần bí, ba Tư, hơn nữa một Đại Miêu Vương cùng Vân Thủy, thi cổ thằn bí khó lường, chúng ta một khi không lưu ý, chi sợ sẽ là toàn quân bị diệt tại đó"."Nếu thật động thủ, bọn họ đã sớm có thể động thủ, không cần phải đi gặp thánh nữ" Tiêu Bố Y trầm ngâm nói: "Nhưng mà mọi người cẩn thận chút luôn không sai. Ta sẽ bảo Biển Bức, lão Ngũ âm thẳm lưu ý".Tất cả mọi người đều gật đầu. trong lòng kinh sợ. thầm nghĩ Đại Miêu Vương phải chuần bị mười ngày mới có thể gặp thánh nữ, không biết có hành động kinh hồn gì nữa đây?Mười ngày không ngắn, nhưng trong sự lo lắĩíg, thì chỉ chớp mắt là qua Người Miêu chỉ cung cấp lương thực nước uống cần thiết, nhựiig chuyện còn lại tự nhiên muốn làm gì cũng được. Tiêu Bố Y lại ước thúc binh sĩ thụ hạ, không thể tùy ý đi lại. Đại Miêu Vương cũng không có xuất hiện, thậm chí Vân Thủy cùng đám người cốt Lực Da cũng không có lộ điện. Thời gian chờ đợi cùng thấp thỏm đã qua, vào ngày thứ mười, ánh dương mới lên, tiếng kèn đã vang lên, ngay sau đó là tiếng khèn du dương. Lang Đô Sát Sát sớm tiến đến gặp Tiêu Bố Y, cung kính nói: "Tây Lương vương, Đại Miêu Vương đã cùng ba Tư chờ tạiNguyệt Lượng hồ, mời Tây Lương vương dẫn ba thủ hạ đi tới Nguyệt Lượng hồ, sau đó lên Nguyệt Phong... gặp thánh nữ"."Ba thù hạ?" Tiêu Bố Y quay đầu lại nhìn lại. Sừ Đại Nại đã đóng ra trước. "Ta tính là một" Tần Thúc Bảo ngay sau đó cũng nói: "Ta cũng coi như là một".Mọi người mấy ngày nay càng nghĩ càng lo lắng, cảm thấy việc này nhìn như bình thản, lại ẩn chứa họa ngầm thật lớn. đương nhiên không muốn để cho Tiêu Bố Y độc thản phạm hiểm. Mã Chu muốn tự đề cừ mình, rốt cục lại nhịn xuống, trước mắt cằn phải có là người có võ công, tay hắn trói gà không chặt, đi cũng vướng víu. A Tú muốn tiến lên, rốt cuộc lại lui ra phía sau một bước, "Lão Tứ, ngươi đi đi" Trong lòng hắn cũng giãy dụa, không phải là sợ chết, mà là biết lão Tứ so với chính mình võ công cao minh hơn, để hắn đi theo, nắm chắc càng lớn hơn một ít. Lão Tứ gật đầu, trầm giọng nói: "Được!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận