Giang Sơn Mỹ Sắc


Vân Thủy cười nói: "Nói không chừng hắn cảm thấy Tây Lương vương há miệng có thể kháng cự trăm vạn hùng binh, hắn rơi vào đường cùng, chi có thể dẫn binh tiến đến ngăn cản"."Ngươi nha đầu kia không biết sống chết, ngươi cho 1ẳng Lý Hiếu Cung hướng về phía ngươi cầu hỏn lòng mang ý tốt sao?" Sử Đại Nại nhịn không được nói.Tiêu Bổ Y khoát khoát tay, "ĐạiNại... ta nghĩ quận chủ tự có suy nghĩ của nàng".Vân Thủy nói: "Nếu là cẩu hôn đều là không có ý tốt gì, thì trên đời này cũng không có ý gì tốt".Tiêu Bố Y thực sự không tức giận, hắn sớm biết Vân Thủy tính cách độc đáo. suy nghĩ cũng khác với ngưỡi bên ngoài rất lớn. rắt thích phản bác ngưỡi bên ngoài, nếu là nói sao nghe vậy ngược lại mới là kỳ quặc quái gở."Lý Đường dà tâm so với Tây Lương vương còn muốn lớn hơn nhiều, bọn họ tuyệt không thòa mãn đơn giản kết minh như vậy. bọn họ hy vọng từ Ba Thục xuất binh, hv vọng có thể từ Ba Thục mượn binh, cũng hv vọng có thể khống chế quyền lợi Ba Thục, càng muốn đem chiến hòa dẵn tới Ba Thục vốn vẫn gió ẻm sóng lặng, nhưng Đại Miêu Vương hiển nhiên sẽ không đồng ý. hắn sè không cho phép tộc nhân mình bị cuốn vào trận tranh đấu này. Lv Đường lúc này dà tâm bừng bừng, bắt đẩu kế hoạch cướp lấy quyền lợi Ba Thục..Vân Thủy nhíu mày. "Tiêu Bổ Y, ngươi có chút nói chuyện vô căn cứ rồi đó?""Chuyện xua mà thôi, cần gì tin là thật" Tiêu Bố Y buông buông hai tay, "Quặn chủ nếu không thích, ta không nói nữa là được"."Ngươi cứ nói đi, chuyện xua mà thòi" Vân Thủy lại nỡ nụ cười động lòng người, "Dù sao cũng không có chuyện gì. không ngại nghe một chút".Tiêu Bố Y lại nhìn về phía Tần Thúc Bảo. phát hiện hắn trán đã có mồ hôi. hai đấm nắm chặt, không khòi hoảng sợ nói: "Tần huynh?""Tiêu huynh cứ nói... tiếp đi. ta cũng rất muốn nghe" Tẳn Thúc Bảo thờ phào một hơi. nụ cười không giảm.Vân Thủy nhìn về phía Tẩn Thúc Bảo. hai mắt tràn đầy kinh ngạc. Không có ai so với nàng càng rò ràng hơn thời gian phát tác Thất Tinh cổ. trước mắt cùng đã là lúc người trúng độc chết đi sống lại. nhưng Tần Thúc Bão lại vẫn như không ánh hưởng gì. điều này sao có thể?Tiêu Bố Y cất tiếng thờ dài. "Lv Đường muốn khống chế Ba Thục, khống chế người Miêu thủ đoạn rất phúc tạp, nhưng mà nói toạc ra cùng đơn giản. Đại Miêu Vương tuổi già. quyền khống chế bảy quặn mười ba trại sớm muộn cũng sẽ giao cho ba người con. Lý Đường biết rò điểm ấy. bắt đầu quỷ kế chồng chất, bọn họ đầu tiên chính là muốn ngăn trờ Tâv Lương vương cùng Đại Miêu Vương liên lạc. thậm chí dùng quỷ kế... hãm hại Tiêu Thượng Thư do Tâv Lương vương phái đi! Sau đó bọn họ thu mua Đan Ba Cửu. đồng V đem hắn nâng đờ lên vị trí Đại Miêu Vương, nhưng lại âm thầm xui khiến lão đại cốt Lực Da đến đoạt mỏ muối của Đan Ba Cửu, chiếm đoạt quyền lợi Đan Ba Cửu... cốt Lực Da không tiện ra mặt. cũng âm thầm thu mua tư thương buôn muối áp thắp giá muối.."Những cái này hình như chi là suy đoán của ngươi?" Vân Thủy cười khanh khách nói: "Ám thầm xui khiến? Ta cũng có thể nói ngươi âm thầm xui khiến cốt Lực Da"."Đúng vậy. ta cũng có thể xui khiến," Tiêu Bố Y cười nói: ""Nhung mà những tư thương buôn muối do Lý Hiếu Cung thu mua. quận chủ nếu có hoài nghi, âm thầm lưu ý là có thể thấy được".Vân Thủy nhìn sang Sử Đại Nại. lại nhìn sang Tẳn Thúc Bảo. không hề nói cái gì. xem tại TruyenFull.vn"Đường vương ngoài sáng lôi kéo Đan Ba Cửu. âm thầm khích động cốt Lực Da, sau đó lại hướng về phía con gái lào Tam cầu hòn... Bởi như vậy. bọn họ đã sớm cùng ba người con của Đại Miêu Vương đặt quan hệ. vô luận như thế nào, quyền lợi này cũng không rơi vào tay người ngoài được. Nhưng kể từ đó. vùng Ba chướng khí mù mịt. rốt cuộc không thể khôi phục thái bình như trước. Đương nhiên những người này còn muốn trực tiếp giết Tây Lương vương, nhưng không có nghĩ đến Tãv Lương vương mạng lớn, ngưỡi cũng đánh không chết, độc cùng độc không chết. Nhưng trước mắt Tây Lương vương hoảng sợ mà chạv. huynh đệ trúng độc. tâm lực tiểu tụy, rất khó vạch trần quỷ kế của hắn" Tiêu Bố Y nói đến đâv, khè thở dài một cái, "Quận chủ. chuyện xưa của ta đã nói xong".Vân Thủy trầm ngâm thật làu mới nói: "Tâv Lương vương thật không muốn cưỡng chiếm Ba Thục, cũng không muốn từ Ba Thục xuất binh?".Tiêu Bổ Y cười nói: "Tây Lương vương có thể cam đoan điểm ấy!".Vân Thủy hừ lạnh một tiếng, "Ta đãv cuộc đòi không tin nhất chính là lời hứa của người Trung Nguyên, nhớ ngày đó. hắn và thánh nữ sau khi cùng một chỗ, cưới một người rồi lại một người, cam đoan hữu dụng sao?"Mấy người Tiêu Bổ Y nhin nhau, Sử Đại Nại nhịn không được hòi: "Nha đầu. Ngươi nói là ai?" Tiêu Bố Y đối với Vân Thùy vẫn nhẹ lời. nhưng Sử Đại Nại đối với nàng cũng không khách khí, đơn giản là Vân Thủy cho tới bãv giờ đối với Tiêu Bố Y cũng không khách khí.Vân Thủv vẫn đang cười, nhưng trong nụ cười lại có sự lạnh lùng nghiêm trọng nói không nén lòi ý.Tiêu Bố Y suy nghĩ cũng xoay chuyển, thầm nghĩ hắn và thánh nữ sau khi cùng một chỗ, cưới một người rồi lại một người, hắn rốt cuộc là ai? Nếu có thể hiểu được hắn là người nào. khả năng thuyết phục người Miêu sẽ lớn thêm một phàn, nhưng chi nghe nói người Miêu có đại tế tự cùng ba Tư. thánh nữ này là từ nơi nào xuất hiện? Lúc trước Nhị ca khi nói đến Ba Thục, chi nói lằn này đấu trí không đấu lực. Ba Thục dân phong nhanh nhẹn dũng mãnh, vạn vật phát triển đếu dùng vũ lực giải quyết, người chi cho mình thuyết phục Đại Miêu Vương, tôn kính đại tế tự cùng ba Tư là được, thực sự chưa từng để cặp đền thánh nữ gì đó.Vân Thủy nụ cười có nhiều loại, lúc này cười như băng lạnh, cho dù Sử Đại Nại cũng không dám đắc tội, hắn cũng không phái lo lắng cho tính mạng của minh, chi là tính mạng của ba huynh đệ đều giữ ờ trên tay Vân Thủy, hắn tuy là người thô hào. nhưng cũng biết trước mắt tuyệt không phải lúc xé bò da mặt.Trong trác lâu vên tĩnh một mảng, nhưng tĩnh lặng xuống, Sử Đại Nại mới nghe được thanh âm lách cách rắt nhò. bắt đẩu hắn cho là minh nghe lầm. nhưng rất nhanh phát hiện thanh âm lách cách đến từ Tẩn Thúc Bảo. Sử Đại Nại trong lòng phát lạnh, nhin kỳ qua. mới phát hiện Tằn Thúc Bảo mặc dù vẫn đang cười, nhưng nụ cười cùng đã vô cùng cứng ngắc, thanh âm lách cách lại từ trong miệng hắn phát ra, mà mồ hòi từng giọt bẳng hạt đậu từ trán hắn xuất hiện, chảv xuống, tí tách rơi xuống dưới chân, tuy rất nhò. nhưng lại kinh tám động phách.Tiêu Bố Y đã sớm phát hiện, hận không thể đem thân thay cho hắn, chi là thiên ngón vạn ngữ không thể nào nói lên lời. Vân Thùy lại đột nhiên nói: "Những điều này là do tự Tãv Lương vương ngươi nói. ta thật ra rất hoài nghi..Nàng muốn nói lại thôi. Tần Thúc Bảo lại cưỡi rộ lên. "Ta cũng có chuyệnxưa, không biết... quận chủ nguyện ý nghe không?"Vân Thủy hồi làu mới nói: "Ngươi như vậy mà vẫn có thể nói chuyện, cứ nói đi".Nàng lần đầu tiên có điểm khách khí. đơn giản là nàng hiểu rõ trúng Thất Tinh cổ, người này thật sự đã là sống không bẳng chết. Nàng thắv qua nhièu người tráng Thất Tình cổ đã tru lên thống khổ. người trấn tình như Tẩn Thúc Bão. nàng thật chưa bao giờ thấy qua, nàng thật không biết Tẩn Thúc Bảo làm sao có thể khống chế được thống khổ, làm sao còn có thể nói ra lời."Ngươi thật không phải là người Vân Thùy nghĩđến điều đó cũng phải thốt lên.Tần Thúc Bảo nắm chặt nắm tay nói: "Quặn chủ nói không sai. ta thật không phải là người".Vân Thủy nhịn không được cười lên. "Ngươi không phải là người, ngươi chẳng lẻ là thần?""Ta cùng không phải thẩn, bời vì muốn đánh giá ta. đó chi có thể dùng heo chó không bẳng để hình dung" Tẳn Thúc Bảo trên trán mồ hòi cuồn cuộn rơi xuống, hoặc là còn kèm theo nước mắt trên khóe mắt. đau đớn trên người so với thống khổ lúc trước không khác gì nhau, nhưng bời vì thống khổ trên người, hắn tạm thời có thể quên đí thống khồ năm đó.Nhưng mà hắn vẫn muốn nói ra. Sử Đại Nại chi phẫn nộ. Tẩn Thúc Bảo cũng đã hiểu rõ. bọn họ hiện tại ờ đâu đều đã rơi vào hạ phong, duy nhắt có thể vàn hồi là tìm cách thay đổi ấn tượng ác liệt về người Trang Nguyên ờ trong lòng cùa Vân Thùv."Lúc trưỡc... ta cùng Tiêu huynh... vốn là ké địch" Tần Thúc Bảo cắn răng nói ra từng chữ một. tuy là thong thả. nhưng không có dừng lại, "Hơn nữa còn là thế bất lưỡng lặp".Vân Thủy càng kinh ngạc, tuyệt đổi không ngỡ rẳng trong chuyện này quan hệ rắc rối phúc tạp như thế. lưỡng lự hồi làu mới hỏi: "Vì sao ngươi lại cùng hắn cùng một chồ. Là vì..."Nàng vốn đang muốn nói chút lời ác độc chọc giận đổi phương, nhưng thấv được Tằn Thúc B ảo cắn răng chịu đựng, trong lòng cùng tháy không đành lòng.Tẩn Thúc Bảo cắn răng nói: "Ta đi theo... Tiêu huynh. Chi là muốn hoàn thành tâm nguyện một người"."Người nọ đối với ngươi rất tốt sao?" Vân Thủy hòi."Xác thực rất tốt. hắn đổi đài với ta như cha như thày. Nhưng mà... ta lại tự tay hại chết hắn"."Người Trung Nguyên..Vân Thủy vốn định nói người trung nguyêti vốn là nhu vậy, cũng khôngbiết vi sao. lời này rốt cuộc nói không nên lời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận