Giang Sơn Mỹ Sắc


Ngươi chi cho là người sợ chết rất nhiều, nhưng ngươi sao có thể hiểu được, có đỏi khi. người chịu chết càng nhièu hơn!Sử Đại Nại sau khi nói ra những lời này, trên mặt lộ ra vẻ quyết tuyệt không chùn bước. Hắn và Tằn Thúc Bảo giống nhay, đại đa số thời gian đều trầm mặc. nhưng mà trong lổng ngực đều có một bầu nhiệt huyết! Nguồn tại http://TruyệnFULL.vnHắn mặc dù so với Tẩn Thúc Bảo nói muộn hơn, nhưng mà tuyệt không ý nghĩa hắn so với Tằn Thúc Bảo lưỡng lự hơn.Trong trác làu tĩnh không một tiếng động, chi sợ âm thanh châm rơi cũng có thể nghe được. Nhưng ai có thể nghe được, nhiệt huyềt sôi trào trong lồng ngực?Vân Thủy nụ cười không giảm, trên mặt đã có sự khác thường, nàng vẫn đổi với ngưỡi Trung Nguyên có thành kiến, một mực đểu cảm thấy người Trung Nguyên bội bạc. vô tinh vô nghĩa, lần này tuy đưa 1a giải trừ cồ độc. thật ra vần muốn nhìn một chút phản ứng của Tiêu Bố Y.Nàng không tin có người sau khi nghe được sự khủng bổ của Thắt Tình cổ, còn có thể lấy thân làm vật dẫn. nàng cùng không tin có người sè vì cứu tính mạng người khác, vứt bò không để ý tới bản thân, nàng đưa ra giải pháp Thất Tinh cổ, thầm nghĩ khiến cho Tiêu BÓ Y lui bước.Đương nhiên. Tiêu Bố Y cũng có thể bắt một người không liên hệ làm vật dẫn. đây cũng là nàng đề nghị, nhưng mà nàng để nghị tuyệt không phải để nghị tốt gì. bời vì nàng sè đợi đến khi Tiêu Bố Y đi bắt người, sau đó mắng vào mặt hắn là đồ âm hiểm.Chúng sinh ngang hàng, vô luận Tiêu Bố Y từ Ba Tây bắt ai, Vân Thủy đều cảm thấv không nên!Nàng chờ người lui bước, chờ Tiêu Bổ Y lộ ra gương mặt thật, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ đến. người muốn dọa lùi vẫn điềm tĩnh, nguỡi không sợ chết lại thêm một. mà người nàng vẫn một mực chờ lộ diện ra. khóe mắt đã có nước mắt.Nàng một khắc này rung động, có thể nói là trước đó chưa từng có. nàng một khắc này chi nghĩ, có lè... người Trung Nguyên, cũng không phải ai cũng bội bạc. rắt sợ chết. Chết cũng không khó. nhưng biết rò phái chết vẫn làm việc không chùn bước, đây cũng là ngàn khó vàn khó.Sử Đại Nại nhìn thấv Vân Thủy không nói. chi cho là nàng tức giận, khích tướng nói: "Nha đầu. giờ đày có vật dẫn, chẳng lẽ ngươi lại không dám ra tay sao?""Ngươi muốn chết, cũng không cằn nóng lòng như vậy" Vân Thủy chậm rãi cời vòng cổ bẳng bạc xuống. Vòng của nàng chế tạo cực kỳ tinh sảo. ai cũng không thể tưởng được, nàng đưa tay vân vê, đã từ trong đó rát ra một cảv ngân chàm.Ánh mắt vừa chuyển. Vân Thùy cười hỏi: "Chi cẩn một người là đủ, không biết các ngươi ai lẻn?"Sử Đại Nại mới định tiến lẻn. Tần Thúc Bảo lại giữ chặt Sử Đại Nại lại nói: "Đại Nại. đừng có dành, cái này không được!""Vi sao?" Sử Đại Nại cau mày nói: "Tẳn huynh, ta..Tần Thúc Bảo mim cười nói: "Ngươi vừa rồi nói đúng. Tiêu huynh có rắt nhiều chuyện phải đi làm. ngươi cũng có chuyện phải đi làm. Có đôi khi. rất nhiều chuyện, thật cần chính mình đi làm. ta lại không thể giúp ngươi. Tằn mỗ không càu không thúc, đã là vô tinh vò dục, Thất Tình cồ này không thể làm gì được ta"."Ngươi không cằn phải quá mức cuồng vọng" Vân Thủy thản nhiên nói: "Ta thấy ngươi sắc mặt tối tăm, hiển nhiên là có chuyện buồn quá nặng, hơn nữa còn hơn xa người thường, một châm của ta đâm xuống, ngươi sẽ bị thống khổ hơn xa so với người thường".Tiêu Bổ Y cũng không nghĩ tới Vân Thủy lại có thể liếc qua đã nhìn ra Tẩn Thúc Bảo có chuyện buồn, lại càng lo lắng, hiểu rõ nàng cũng không phải chi là đe dọa hào. Tẩn Thúc Bảo lại cười nói với Sử Đại Nại: ""Đúng rồi, Sử huynh. Chuyện của ta càng đơn giản... Ta không có bất kỳ buồn phiền gì ờ nhà. Xem ta là huynh đệ. thi đừng tranh với ta. chuyện gì cũng luôn có thứ tự trước sau?" Hắn vốn muốn cầu Sử Đại Nại sau này ngày lễ ngày tết giúp bái tế cho mẫu thân. Nhưng nghĩ lại thứ nhất là không khòi quá nhu nhược, thứ hai là Tiêu Bố Y sẽ không quên, không cẩn tự làm khổ mình mà lúc này nói ra.SửĐạiNại cắnrăngnói: "Được".Hắn không muốn nhiều lời, đon giản là rõ ràng lúc này đã không cẩn nhiều lời. liều chết giải độc không co gì là thoải mái. nhưng sống sót hiển nhiên còn có chuyện quan trọng hơn cẩn hoàn thành.Chậmrãixăn ốngtayáolẻn. Tần Thúc Bảo sắc mặt bình tĩnh nói: "Quận chúa, mời".Vân Thủy trên mặt rốt cuộc lộ ra vẻ tòn kính, người Miêu cũng tòn trọng anh hùng, hán từ như vậy, làm cho nàng đã không đành lòng giễu cợt. Chỉ là trong khoảng thòi gian ngắn, nàng thật ra đối với đám người Tiêu BÓ Y ấn tượng đã thay đổi rắt nhiều."Lấy chậu nước, múc ba chén" Vân Thủy phán phó nói.Sử Đại Nại rất nhanh đem thứ Vân Thủy cằn ra. Vân Thủy lúc này đã từ trong vòng cồ lấy ra ít nhất hơn mười ngân chàm, đặt song song nhau. Tiêu Bố Y âm thẳm nhải mày, thầmnghĩ minh vừa rồi an vị ở trước con nhím này. không bị nàng hạ châm có thể xem như là may mắn. Quận chúa này kỳ lạ cổ quái, nhưng càng khủng bố hơn người thường. Vân Thùy cằm trong tay ngân chàm, lại liếc nhìn Tằn Thúc Bào. ngón tay gảy nhẹ. chút bột phấn đã đưa vào trong chén.Tằn. Sừ hai người nhìn thấv ngón tay nàng thon nhò. móng tay dài. cùng kv quái nàng lấy phần từ nơi nào ra. Tiêu Bố Y tuy thoạt nhìn lười biếng, lại sớm chú ý tới Vân Thủv khi đưa tay ra thi xẹt qua trên đai lưng một cái. lại dùng ống tay áo che khuất. Mặc dù thắv không ra chân tướng, lại đoán được nàng quá nửa đem dược vật giấu ỡ trong dây lưng. Quận chúa này một thân cồ độc. thật sự làm cho người ta lạnh người.Vân Thủy tại chén thứ nhất hạ dược vật xong, nhưng lại xuất châm trên cổ tay A Tú lắv ra một giọt máu. nhò máu vào chén, sau đó nhò vào vài giọt nước trong. Mọi người nhìn thắv sau khi nước trong vào chén, màu sắc ba lẩn biến đổi. Vân Thủy tuy binh tĩnh, nhưng mọi người hiểu rõ cái này quá nửa chính là cái gì gọi là Thất Tinh cồ, đều là nghiêm nghị. Chờ màu nước không biển hóa nữa. Vân Thủy thay đổi ngán châm, đem chất lòng trong chén hút vào, lúc này mới mim cười nói: "Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa?"Tần Thúc Bảo gật đẩu nói: "Mời".Hắn nói chuyện ngắn gọn. nhưng lại hết sức kiên định. Vân Thủy cười cười, một châm đã đâm vào trẽn cánh tay Tẩn Thúc Bảo. Tẩn Thúc Bảo vẫn không nhúc nhích, đến khi Thất Tình cổ đều tiến vào trong cơ thể Tần Thúc Bào. Vân Thủy rút ra, cười nói: "Phải đợi hai canh giờ".Nàng nói binh thản, mọi người cũng binh tình, nhưng Tiêu Bổ Y, Sử Đại Nại đều ân cằn nhìn sang vẻ mặt của Tần Thúc Bảo. Tần Thúc Bảo cưỡi cười. "Ngồi không hai canh giờ cũng là nhàm chán.."Chúng ta sẽ nhàm chán, nhưng ngươi thi không Vân Thủv mim cười nói: "Ngươi sẽ cảm thấy thòi gian vô cùng dài" Tần Thúc Bào cơ thịt trên mặt đột nhiên run rầy, thoáng qua cười nói: "Thật ra... ta vẫn cảm thấy thời gian qua quá dài".Vân Thủv khó hiểu ý nghĩa, nhưng lại âm thẳm bội phục. Nàng hiểu rò Thất Tinh cổ lúc này đã nồi lên tác dụng, Tần Thúc Bảo lại có thể mặt không đổi sắc. thật sự là hán tử làm bẳng sắt. Quay đầu nhìn về phía Tiêu Bố Y nói: "Dù sao cùng đã nhàm chán, không bẳng ngươi một lẩn nữa kể cho ta chuyện xưa có được không?"Tiêu Bố Y dờ khóc dờ cười, đang muốn cự tuyệt, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, mim cười nói: "Như thế cũng tốt, chi sợ quặn chúa không vui"."Ta sao lại không vui" Vân Thủv mim cười nói: "Chuyện xua mà. cẩn gì quá tưởng là thật?""Quận chúa nói cũng đúng" Tiêu Bổ Y mim cười nói: "Ta sẽ kể . trước đãv có một địa phương, ở đó có một đám ngưỡi thuần phác, do một Đại Miêu Vương dẫn đầu. vẫn đều là cơm no áo ắm. Nhưng bời vì chỗ cùa bọn họ rất hiểm yếu, nên những người ờ nơi khác mới có chủ ý tới bọn họ".Vân Thủv nhẹ nhàng nói: "Cái chuyện xua này. giống như đã phát sinh, ở bên cạnh chúng ta vậy?"Tiêu Bố Y cười, "Bời vi muốn tranh đoạt thiên hạ. Cho nên các phương đối với mảnh đất này tranh đoạt không thể tránh né. Có một nhóm người là thủ hạ của Tày Lương vương, thẳm muốn cùng Đại Miêu Vương kết minh. Bọn họ nghĩ là. nếu có thể kết minh, chi cằn cam đoan không động đao binh, cho nên mới phái sứ thằn tới thuyết phục. Nhưng còn một nhóm người khác gọi là LÝ Đường, bọn họ lại không nghĩ đơn giản như Tây Lương vương..Vân Thủv nhíu mày. ""Bọn họ nghĩ cái gì?"Tiêu Bố Y nghiêm nghị nói: ""Bọn họ chẳng những muốn động đao binh, hơn nữa hy vọng mượn mảnh đắt này làm nơi đóng quân, đại hưng can qua!"Vân Thủv thản nhiên nói: "Tất cả mọi người nha, chi biết nói mình tốt, thì ra Tây Lương vương cùng không ngoại lệ"."Chuyện xua mà thôi, đâu cẩn tin là thật" Tiêu Bổ Y cười nói.Vân Thủv cười rộ lên như chuôngbạc. "Nói không sai. còn sau đó?"Tiêu Bố Y trầm giọng nói: "Tâv Lương vương mấv lần bị nhục, cũng không tức giận, hiểu rõ người ở đâv hướng tới hòa binh, thẩm nghĩ dùng thành ý đả động Đại Miêu Vương. Cho nên hắn chi dẫn theo vài huynh đệ tiến đến. cũng không phải là hắn tự thị cực cao. mà là hắn cảm thấv. biểu đạt thành V, không cằn phải thiên quán vạn mã. Hắn một mực không có nhìn thấy Đại Miêu Vương. Lại biết người có thể dẫn đẩu bảy quận mười ba trại người Miêu, đương nhiên là có kiến thức hơn người"."Ngươi vuốt mông ngựa cũng vô dụng" Vân Thủy cười nói. "Đại Miêu Vương cũng nghe không được".Tiêu Bổ Y chi cười nói: "Nhưng Tâv Lương vương lại nghĩ sai một điểm, hắn tuy là thành ý mười phần, nhưng mà Lý Đường lại phi thường xảo trá, bởi vì Lý Đường thẩm muốn mượn vùng Ba Thục tranh đoạt thiên hạ. nào đâu quản người khác chết sổng. Cho nên bọn họ một mặt bày ra đề nghị kết minh, đồng thời lại đem tinh binh lương tướng vận đến Ba Thục, thử hòi chi đơn giản kết minh, làm gì cẩn tim mấy trăm cao thủ đưa đến quận Ba Tây?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận