Giang Sơn Mỹ Sắc


Cười có nhiều loại, cười thoải mái. cười bi ai. cười biểu đạt thành ý, cười che dấu tâm ý.Tiếng cười của Vân Thủy cùng với trang sức bạc trên ngưỡi nàng, vân đinh đinh đang đang thanh thúy dễ nghe, nhưng ngay cả bản thân nàng cũng biết, chính mình đã lâu không có vui vẻ mà cười. Khi tiếp xúc đến quyền lợi. khién cho thiếu nữ ngây thở trước đâv đã trờ nên tâm sự trùng trùng, cho nên nàng cười, nhièu khi, đã biến thành một loại vù khí của nàng.Khi tay đưa xuống đai lưng, nàng hiểu 1ẳng, chi cằn ngón tay búng ra, Kim tẳm phấn dấu diếm ỡ trong dâv lưng sè vô thanh vô tức bay ra ngoài, phân bố xung quanh nàng, bất luận cái gì muốn tới gần nàng, ai muốn động tâm tư tới nàng đều sẽ bị hạ độc mà chết, mười tên cướp kia chính là bẳng chứng tốt nhắt. Kim tẳm phấn chi là một loại thủ đoạn giết người của nàng mà thôi, loại phương pháp này mau lẹ trực tiếp, nàng đương nhiên còn có các loại cổ độc kỳ lạ cổ quái khác, nhưng mà phải xem tâm tinh mà nàng quyết định có sử dụng hay không.Đối với người Miêu, nàng còn có kiên nhẫn điều tiết, nhưng đối với ngưỡi ngoại tộc. nàng chưa từng có bất luận sự thương cảm gì. Đơn giản là tại năm đó. có chuyện làm cho nàng đối với người Trung Nguyẽn không có nửa phần hảo cảm. cho nên vô luận đối với Tiêu Bố Y, hay là Lý Hiếu Cung, nàng lẩn đầu tiên nhìn thấy, đều có sự chán ghét nói không nén lời.Nhưng Tiêu Bố Y, Lý Hiếu Cung lại cũng làm cho nàng có thể kềm chế sự chán ghét trong lòng, làm cho nàng không dễ dàng hạ sát thủ, chưa nói cái khác, đơn giản là hai người này vô luận khi nào. vô luận hoàn cảnh hiểm ác như thế nào. đều có thể nỡ nụ cười.Lý Hiếu Cung cười lãnh đạm xa xăm. là một loại cười che dấu tâm ý, Tiêu Bố Y cười lại sảng khoái như ánh dương, lại là một loại cười biểu đạt thành ý. Nàng cùng hai người này cũng không có gặp qua vài lằn. lại có thể đoán ra hai người này tại Trung Nguyên đều xem như là hạng nhân tài kiệt xuất.Vô luận nàng chán ghét ngưỡi Trung Nguyên như thế nào, nhưng mà cời mỡ tính cách làm cho nàng cảm thấv. chi cằn là anh hùng, làm cho nàng kính trọng, cho dù muốn giết chết đối thủ. cũng phải kính trọng mà giết chết đổi thủ.Điều này cũng không có gì mâu thuẫn, theo Vân Thủy thấv, thậm chí là điều hiển nhiên.Tạm thòi buông tha ý niệm phóng thích Kim tẳm phấn trong đầu. Vân Thủy đã có điểm không phục, chi là muốn xem cổ độc nào có thể đối với Tiẻu Bổ Y trước mắt tạo thành sát thương. Lúc trước Kim tẳm phấn đối với Tiêu BÓ Y không có nửa phẩn tác dụng, khiến cho Vân Thủy ngược lại trăm mối vẫn không có cách giải. Tây Lương vương có loại thủ hạ này, cùng làm cho nàng đổi với Tâv Lương vương nhiều ít có chút tò mò.Vân Thủy biết Tây Lương vương, cũng biết Tiêu Bố Y, nhưng lại chưa bao giờ đem hai cái tên này liên lạc cùng một chỗ, bời vì trong suy nghĩ cùa nàng. Vương gia xưa nay đều là cao cao tại thượng, tại sao lại đi lấy thán phạm hiểm?Tiêu Bố Y sau khi nhìn thấy Vân Thủy, thì thi lễ nói: "Quận chủ. nhiều ngày không gặp, vẫn mạnh khóe chứ?"Vân Thủy không quá quen vẻ nho nhã nói chuyện của hắn, trực tiếp hòi: "Tìm ta có chuyện gi?" Nàng đang muốn đi điều đình tranh cãi giữa đại bá, nhị bá. Không ngỡ trên đường lại đụng phải Tiêu Bố Y. So với không ngừng điều đinh phiền chán. Vân Thủv ngược lại cảm thấy cùng Tiêu Bố Y nói chuyện phiếm cũng là chuyện không tệ, ít nhất Tiêu Bố Y này thoạt nhìn so với hai bá phụ thì thông minh hơn nhiều."Ngày đó sau khi cùng quận chủ từ biệt..Tiêu Bố Y do dự rồi nói: "Chúng ta sau khi trở về, lại gặp mấv trăm người vây công, mấv trăm người này võ công cũng không kém"."Mắv trăm người?" Vân Thủy kinh ngạc nói: "Là người Miêu sao? Ngươi cho 1ẳng là ta phái người đi tim thù sao?"Tiêu Bổ Y cười khổ nói: "Ta hiểu 1ẳng quận chủ tại Miêu trại rất có uy vọng. Lại rất được người Miêu tôn trọng vì xừ sự công chính, trí tuệ rộng lớn".Vân Thủy cau mày nói: "Có là có, không là không, các ngươi sao cứ phải nhiều chuyện như vậy".Hai càu noi qua đi, Tiêu Bố Y đã biết phải điều chinh sách lược, cùng người này nói chuyện. không cần phải vòng quanh, bẳng không chi có thể làm cho nàng phiền chán. "Mấv trăm người này không phải người Miêu. Ta cũng không cho 1ẳnglà quận chủ phái đi trả thù"."Vậy ngươi tìm ta làm cái gì?" Vân Thủy đã giục ngựa đi về phía trước, không đễ ý tới Tiêu Bo Y.Tiêu Bổ Y chậm rãi đi theo, trầm giọng nói: "Nếu là minh thương minh đao. chúng ta hoàn toàn không sợ hãi"."Đúng rồi. ngươi là người có công phu tốt nhắt mà ta từng thấy, nhưng mà mấy trăm người... Còn không phải người Miêu..Vân Thủy rốt cuộc có chút trầm ngâm. "Ta tại sao không biết có những người này tồn tại?"Tiêu Bổ Y mim cười, mục đích đầu tiên đã đạt tới. ít nhất hắn muốn cho Vân Thủy hiểu rằng, Lv Hiếu Cung ung dung thản nhiên triệu tập nhiều người như vậy đến Ba Tây, cùng không có ý tốt gi.Nhưng mà điều này lại không tiện nói rõ, Vân Thủy có suy nghĩ, Tiêu Bố Y cứ để cho nàng tự mình, suy nghĩ, cùng không vội chụp mũ lên trên người Lv Hiếu Cung."Chúng ta đi đến đây, thật ra vẫn là lòng mang thành ý cùng Đại Miêu Vương kết minh. Hiện nay thiên hạ đại loạn, chúng ta lại chi cẩu Ba Thục hòa binh lâu dài. ổn định như ban đầu" Tiêu BÓ Y nghiêm mặt nói: "Cho nên chúng ta mấv lần phái người tiến đền hòa đàm, lại không dám dẫn nhièu người, chi sợ Đại Miêu Vương cùng Vân Thủy quận chủ hiểu lầm. Nhưng không ngờ lẩn này ngược lại để cho người ta thùa cơ hội. Đêm trước những người kia xông vào chỗ ở của chúng ta, ngang nhiên vây công. Chúng ta ít người không đánh lại, may mắn thoát khỏi vòng vây. nhưng vẫn không biết đối thủ là ai"."Ta cũng không biết" Vân Thủy nỡ nụ cười. "Ngươi muốn từ trên người của ta hòi ra những người kia là ai, chỉ sợ không được".Tiêu Bổ Y lại cười nói: "Ta biết những người này dấu diếm dà tàm, đương nhiên sẽ không có quan hệ với quặn chủ. Nhưng chúng ta trẽn đường phá vây, lại bị những người kia ám toán. Ta có hai cái huynli đệ cho đến bây giờ vẫn hòn mê bất tinh, tại hạ lo lắng nghe ngóng nhièu nơi. lại biết bọn họ cũng không phải là đơn giản trúng mẻ dược, mà là một loại cổ độc... về phẩn là cổ độc gì, tại hạ lại không thể nào biết được".Vân Thủy như chuông bạc cười nói: "Cho nên ngươi đi lòng vòng, chi là muốn cầu ta đi giải độc cho huynh. đệ ngươi?"Tiêu Bổ Y nghiêm nghị nói: "Tại hạ hiểu 1ẳng hành động lằn này là đường đột mạo muội, nhưng thúc thủ vô sách, chi có thể hướng về phía quận chủ xin giúp đỡ"."Cứu bọn họ... ta có chồ tốt gi?" Vân Thủy cười khanh khách nói.Tiêu Bố Y hơi ngạc nhiên nói: "Không biết quặn chủ muốn chồ tốt gì? Tại hạ mặc dù đổi với cồ độc thúc thủ vô sách, nhưng nểu có chuyện khác đủ khả năng, thi toàn lực ứng phó!"Vân Thủv cười nhìn sang Tiêu Bố Y nói: "Nghe giọng điệu của ngươi, ngươi đang dưới trướng Tây Lương vương hẳn là cùng có chút quyển lực?"Tiêu Bố Y cũng không nghĩ tới nàng vẫn không biết Tâv Lương vương chính là mình, không khòi cười khổ nói: "Có chút quyển lực cũng không phải giả. nhưng thực không dám đắu điếm, tại hạ cùng không phải là thủ hạ của Tây Lương vương..Hắn đang muốn nói ra thân phận của mình, Vân Thủv lại tức giận không vui cắt ngang lời hắn: "Đến bãv giờ. ngươi sao còn muốn lừa gạt ta? Ngươi không phải thủ hạ Tây Lương vương, chẳng lẽ là thủ hạ của Lý Hiếu Cung? Chẳng lẽ người trung nguyên các người bản tính là như thế, không gạt người sẽ không thể làm việc sao? Ta hiểu rõ. ngươi nói nhiều như vậy, dụng ý đương nhiên không phải chi đơn giản cầu bệnh cho huynh đệ. Hiện tại thiên hạ đại loạn. Ba Thục là vùng đắt vênbình duy nhắt dưới gằm trời này, không bị chiến hỏa ảnh. hướng đến. Đối với điểm này, ta thật cao hứng, càng không hi vọng chiến hóa lan tràn tới. Có lẽ có người cầu thiên hạ. nhưng chúng ta cầu chi là người Miêu được vên ổn hạnh phúc".Tiêu Bố Y nhìn thấy Vân Thủv đột nhiên nói những điều này. trong lòng vui vẻ nói: "Quặn chù tấm lòng nhàn hậu. lại cùng với suy nghĩ của ta không mưu mà hợp"."Phải không?" Vân Thủv bĩu môi nói: "Ta chi sợ Tâv Lương vương không có ý tốt như vậy? Các ngươi muốn cùng Đại Miêu Vương kết minh mục đích rất đơn giản, đó chính là muốn lợi dụng mảnh đắt Ba Thục này. Đường vương muốn mượn Ba Thục tiến còng Trung Nguyên. Tây Lương vương đương nhiên cùng muốn mượn Ba Thục tiến công Quan Trung! Lý Hiếu Cung là thủ hạ Đường vương, ngươi cùng hắn bất hòa. đánh loạn cả lên. đương nhiên chính là thủ hạ của Tây Lương vương. Đến bâv giờ ngươi ngay cả điểm ấy cùng không dám thùa nhận, so với Lý Hiếu Cung thật không cao minh bẳng!""Quận chủ. Tại hạ cũng không có ý lừa gạt. Ta.. ."Tiêu Bố Y đang muốn nói. lại bị Vân Thủy ngắt lời: "Được, ngươi nhờ ta cứu huynh đệ của ngươi cùng không thành vấn đề. bắt quá ta có một điểu kiện"."Quận chủ mời nói" Tiêu Bố Y trầm giọng nói.Vân Thủv lộ ra giọng mia mai cười nói: "Ngươi không phải nói mình không phải là thủ hạ của Tâv Lương vương sao? Được, nếu muốn cứu hai người kia. Ngươi đưa Tây Lương vương đến đây, bảo hắn cầu ta. ta mới có thể suy nghĩ cứu huynh đệ của ngươi!"Vân Thủv nụ cười có chút lạnh lùng, cũng cảm thấy điều kiện này Tiêu Bố Y tuyệt khó làm được, đang muốn giục ngựa rời đi. không ngờ Tiêu Bố Y ngược lại nở nụ cười, chậm rãi ngăn ở trước ngựa nàng. Vân Thủv lạnh lùng nói: "Tiêu Bổ Y, không thấv Tây Lương vương trước, không cần phải cầu ta. Từ khi nhìn thấv ngươi. Ta đã rất phiền. Cho nên mời ngươi rời đi!"Nàng nói khách khí, nhưng khi nói những lời này. lại đã vuốt giới chi bẳng bạc trên tay. Kim tẳm phần không hại được Tiêu Bố Y. Nhắt Tuyển Khiên không biết thế nào? Đối với ngưỡi Trung Nguyên nàng không thích, nàng không có nửa phẩn thương cảm. cổ độc Nhất Tuyến Khiên có lẽ không sử dụng giản tiện bẳng Kim tẳm phấn, nhưng mà tuyệt đối so với Kim tẳm phấn thì bá đạo hơn nhiều, thẩn tiên cũng không chống đỡ được, cho nén nàng khôngtin Tiêu BÓ Y có thể chống đỡ được.Người Miêu cổ độc thiên kì bách quái, ngàn mòn trăm loại, nhưng để cho lòng người lạnh lùng nhất thì có ba loại. Kim Tẳm,BíchHuyết. Nhất Tuyến Khiên! Mà ba loại này. Vân Thủy thân là cháu gái Đại Miêu Vương, cũng không ngoại lệ được sử dụng, hơn nữa còn sử dụng tốt nhất!Trong giới chi giấu đương nhiên chính là Nhất Tuyển Khiên! Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.mNàng một thân trang sức bạc, đinh đương rung động, dễ nghe êm tai. ai cũng khôngbiết. trong đó rốt cuộc cắt giấu bao nhiêu cổ độc lắv mạng người! Vân Thùy lại biết, nểu như vài trăm người tập kích Tiêu BÓ Y tập kích mình mà nói. mình không thể còn sống mà ra ngoài, nhưng mình nếu nhưđà chết, bọn họ một người cùng sống không được!Tiêu Bổ Y mim cười nói: "Yêu cầu này của Quận chủ cũng không phải khó làm".Vân Thủy có phẩn kinh ngạc. "Ngươi nói Tãv Lương vương đã đến Ba Tãv sao?"Tiêu Bổ Y trầm giọng nói: "Quặn chủ nói không sai. Tây Lương vương chẳng những đến quận B a Tày. hơn nữa đã đến trước mặt quận chủ. Cho nên yêu cẩu này của quận chủ. tại hạ đã vi ngươi làm được!".Vân Thủy chẳm chẳm vào Tiêu Bố Y, hồi làu mới nói: "Ngươi không cằn phải nói cho ta biết, ngươi chính là Tây Lương vương Đông Đỏ chứ?"Tiêu Bổ Y lạnh nhạt nói: "Ta chính là muốn nói cho quận chủ. tại hạ xác thực chính là Tây Lương vương, cho nên cùng không phải là thù hạ của Tâv Lương vương, cùng không có chuyện lừa gạt quận chủ".Vân Thủy trên ngựa nhìn sang Tiêu Bổ Y, đột nhiên cười đến ngửa tới ngửa lui, "Điều này thật sự là chuyện cười buồn cười nhắt mà ta từng nghe được, nhớ tới người Trung Nguyên các ngươi có câu, thiên kim chi tử. tọa bất thùv đường (tẩm thân ngàn vàng không thể ờ trong ngòi nhà sắp đồ). Tày Lương vương hùng bá thiên hạ trăm vạn binh mà. cao cao tại thượng, bén người nói như thế nào cũng có cao thủ nhưmâv, hắn tại sao sẽ độc thân đến nơi này, lại cùng ta mỡ miẻng môt tiếng tại hạ? Tiêu Bố Y. ngươi nói chuyện không phải là quá buồn cười sao?" . "Tâv Lương vương cùng là con người, không có gì quá giòi, Tiêu Bố Y là một đắng nam nhi, không cằn giả mạo!" Tiêu Bố Y mim cười nói.Vân Thủy nhìn thấy nụ cười tự tiên của Tiêu Bổ Y, không khòi ngơ ngẩn! Một khắc này nàng chi suy nghĩ, nói không chừng... hắn thật sự là Tãv Lương vương!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận