Giang Sơn Mỹ Sắc


Người nọ phát ám khí thòi cơ cực kỳ xào diệu, nếu không có hắn cấp tốc ngừng lại tránh né, lúc này đã trúng chiêu!Tiêu Bố Y thoáng nhìn người nọ, không nói hai lời, cánh tay vừa nhấc, vài điềm hàn quang đã phóng qua. Người nọ cũng lanh trí, vươn tay kéo qua một người ngăn ở trước ngực. Chi nghe đến phập phập mấy tiếng, người ngăn ở phía trước tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, thì đã bị mất mạng. Tiêu Bố Y cũng đã tung người ra khỏi vòng vây của đối phương, nhằm hướng tây mà chạy đi. Nhưng trên đường chạy trốn, vẫn quay đầu lại nhìn, trông thấy khắp noi bừa bộn, thi thể đầy đất, cũng âm thẳm kinh hãi. Trong lòng một khắc này chỉ nghĩ, người phát ra ám khí nọ là ai, có phải người lúc trước hành thích Tần Thúc Bảo không?Tiêu Bố Y sắc bén không thể đờ. sau khi giết khỏi vòng vây, kẻ địch cũng không buông bò, trong bóng tối, vài tiếng hô lên. mọi người theo sát không tha. Tiêu Bố Y tốc độ cực kỳ nhanh, thoáng qua đã chui vào trong bóng tối, đã không thấv hành tung. Nhung mọi người hiểu rõ Tiêu Bố Y có hai người thù hạ té xỉu. tốc độ chạy trốn cũng không thể nhanh, thẳm nghĩ cho dù bắt không được Tiêu Bố Y, thì cũng phải bám chặt không tha! TiêuBốY thể lực có hạn, một người làm sao có thể đấu được với trêntĩăm cao thủ?Bất chợt như một mũi tên lao ra, trong tiếng hét lớn. một người từ trong bóng tối xuyên qua, vung đao chém tới mấy người trước nhất đã xoay người ngà quỵ, đầu thản hai phần, trong đêm tối máu như suối tuôn.Mọingười kinh hài, tập trung nhìn vào, mới phát hiện xông tới lại là Tiêu Bố Y.Tiêu Bố Y thể như mãnh hồ chém gục mấy người, cũng không chạy trốn, ngược lại một đường giết tới, bọn sát thù sợ hài, đều dừng lại. Bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến Tiêu Bố Y lại không trốn mà phản công, Tiêu Bố Y mỗi một bước theo bọn họ thấy, đều không thể tưởng tượng.Sát thù như nước thủy triều mới vừa ngưng tụ đối địch, Tiêu Bố Y lại như một con diều hâu xoay người, một lần nữa chui vào trong bóng tối.Hắn nói đến là đến, nói đi là đi, xem mọi người không là gì cả. Mọi người vừa thống hận, vừa kinh sợ, lại xen lẫn vài phần khâm phục. Đến khi rốt cục vượt qua chân núi, chỉ thấy được phía trước đen kịt một mảng, khó thấy được cách mấy trựợng. mấy người Tiêu Bố Y đã sớm không thấy bóng dáng.Mọi người dừng lại, thờ hồng hộc, hồi tưởng trận chém giết kinh tâm động phách vừa rồi, tuy là kẻ cả ngày đầu đao liếm máu, nhưng cũng một thản mồ hôi lạnh, nhìn thấy Tiêu Bố Y thằn dũng vô địch, đều do dự có tiệp tục truy kích hay không.Người phóng ra ám khí nọ lạnh lùng nhìn ra xa xa, trong lòng cũng rung động không thôi. Hắn sớm đã biết uy danh của Tiêu Bố Y. nhung lại vô duyên gặp mặt. vốn vẫn cho là Tiêu Bố Y dương danh thiên hạ có phẳn nói quá sự thật, nào đâu nghĩ đến đồn đãi uy mãnh còn xa không bằng chứng kiến hôm nay. Thực lực hảo thù ờ đây hắn trong lòng đều biết rõ, lần này tập kích cũng là tình thế bắt buộc. Nhưng Tiêu Bố Y đột nhiên đến. lại phiẽu nhiên đi, võ công cao thật sự làm người ta nghe mà kinh sợ.Hắn nhớ lại một khắc vừa rồi, Tiêu Bố Y hai mắt như điện nhìn sang hắn, hiện tại ngầm lại vẫn kinh hãi. Chù ý cũng không biết có nên đuồi theo hay không, ở phương xa đột nhiẽn truyền đến một tiếng tiêu, người nọ cũng không truy kích nữa. nhanh chóng quay lại.Qua trúc lâu. mãi cho đến chân núi phía bắc. người nọ lúc này mới dừng lại, dưới một gốc đại thụ đang đứng một người, tuấn lãng phiâi dật, phong lưu phóng khoáng, chỉ là người này cũng cau chặt chân mày, hiển nhiên cũng không vui.Người nọ hướng phía người dưới cây ôm quyền nói: "Quận vương. Quàn Tập vô năng, lưu không được Tiêu Bố Y, kính xin Quận vương thứtội".Người dưới cây nọ than nhẹ nói: "Quân Tập, ta và ngươi vẫn đánh giá thắp Tiêu Bố Y. sai lầm tại ta".Quân Tập lo lắng nói: "Quận vương, lần này chúng ta đã dùng hết tất cả nhản thủ. thẳm nghĩ thùa dịp bất ngờ mà diệt Tiêu Bố Y. Tiêu Bố Y nếu như trừ. Đông Đô tự sụp đồ. nhung lại không ngờ rằng, người này lợi hại nhưvậy.."Ta tính sai" Quận vương thờ dài nói: "Ngày đầu tiên Tiêu Bố Y bước chân vào đất Ba Tây, thật ra đã roi vào trong tai mắt của chúng ta. Bọn họ một mực âm thẳm điều tra chân tướng, tìm cách thay đổi tình thế, ta thì vẫn mưu tính cho một kích hôm nay, cũng không nghĩ đến là, hắn lại lựa chọn một con đường mà ta dự kiến không đến. hắn nhẳm hướng tây. lại là vị trí Miêu trại Thương Khê, Quân Tập, phân phó xuống, phái người tiệp tục truy tung hành tung bọn họ, nếu có tin tức. lập tức hồi báo".Quân Tập nghe lệnh lui ra, Quận vương lại chậm rãi ngồi xuống, thì thào lầm bầm: "Lý Hiểu Cung ơi Lý Hiếu Cung, ngươi vẫn quá mức nóng vội, Tiêu Bố Y lần này đào thoát, còn muốn có được loại cơ hội này, cũng là ngàn khó vạn khó".Quận vương đương nhiên chính là Lý Hiếu Cung, lần này hắn tự thản xuát mã. thẳm nghĩ vây giết Tiêu Bố Y. Không ngờ bày mưu đã lâu lại thắt bại trong gang tắc, hoặc là nói, không chi thất bại trong gang tấc, lần này cùng Tiêu Bố Y chính thức đối chọi, đã khiển Lý Hiếu Cung ý thức được đối thù thực lực vượt xa hắn tưởng tượng.Ngồi ở dưới cây thật lâu, Quân Tập bước nhanh quay lạị nói: "Quận vương, ta đã phân phó xuống, bọn họ một đường nhằm hướng tây đuổi theo, tạm thời không có bất kỳ tin tức gì cùa Tiêu Bố Y".Lý Hiếu Cung con mắt nừa mờ nừa khép, thật lâu mới nói: "Không sao. tuy chúng ta không có giết được Tiêu Bố Y. Nhưng mà hẳn là không quan hệ tới đại cuộc Ba Thục. Hiện tại Tiêu Bố Y... cho dù có bản lành thông thiên, cũng đã vô lực hóa giải hoàn cảnh tại Ba Thục! Chi cần Vân Thủy đảp ứng lời cẩu hôn của ta, chúngta được Đại Miêu Vương ùng hộ, Tiêu Bố Y sẽ trắng tay mà về. Ba Thục địa thể hiểm ác, rắt khó hung binh, Tiêu Bố Y văn không thành, võ chẳng phải, muốn lấy Ba Thục khó như lên trời. Ba Thục một khi mất, Giang Nam là vùng bằng phẳng. không hiểm để thủ. Đường vương mưu đồ thiên hạ chỉ là chuyện sớm muộn. Lần này chúng ta tính sai, không có bắt giữ được Tiêu Bố Y, Đường vương tranh đoạt thiên hạ cụng chỉ là trì hoãn vài năm mà thôi".Quân Tập nhắc nhở: "Quận vương, nghe nói Tiêu Bố Y này quỷ kế đa đoan, thù đoạn độc ác, chúng ta lần này ám toán hắn không thành, phải đề phòng hắn phản kích".Lý Hiếu Cung nở nụ cười, "Ta chỉ sợ hắn không phản kích".Quân Tập cau mày nói: "Thứ cho Quân Tập ngu độn. Không rò đạo lý trong chuyện này".Lý Hiếu Cung tĩẵm giọng nói: "Theo ta được biết. Đại Miêu Vương đối với chúng ta kết minh còn có thái độ do dự. chuyện năm đó tại Thục, còn khiến cho hắn vẫn nhớ như mới, căm thù đến tận xương tuỷ. Đại Miêu Vương mặc dù già. nhung lại một chút cũng không hồđỗ, Vốn tổng cộng có thế lực ba nhà ờ gần Ba Thục, theo thứ tự là Tiết Cừ, chúng ta cùng Tiêu Bố Y. Tiết Cừ tự hủy trường thành, sừ dụng vũ lực, kết quả bị người Miêu phản cảm, Hà Trì đại bại. Đại Miêu Vương chắc hẳn cũng muốn giữa chúng ta cùng Tiêu Bố Y tuyển một người để bảo vệ Ba Thục anbình. Ta cho các ngươi rải lời đồn, lại thu mua Đan Ba Cừu hàm hại Tiêu Vũ, những cái này vẫn còn xa mới đù. Tiêu Bố Y nếu phản kích, chúng ta chỉ cần trợ giúp là được". nguồn TruyenFull.vn"Tại sao phải trợ giúp?" Quân tập khó hiểu hòi.Lý Hiếu Cung cười rộ lên, "Người Miêu khát vọng tự do. chúng ta chỉ cần đồn Tiêu BốY là người tàn bạo là được. Hắn không đến thì thôi, nếu dám đến. ta sẽ đem hành vi của hắn công bố khắp thiên hạ"."Nhưng mà bọn họ cẩn thận, cũng sẽ không làm người Miêu tức giận, hắn đối phó chúng ta, chỉ sợ sẽ âm thẳm ra tay"."Bọn họ sẽ không làm cho tức giận, nhưng chúng ta sẽ nghĩ biện pháp khiến cho hắn tức giận" Lý Hiếu Cung cười rộ lên. "Tựa như Tiêu Vũ cho tới bây giờ vẫn không nghĩ tới gian díu với vợ của Đan Ba Cừu vậy. nhung mà người nào cũng biết hắn thật có gian tinh, về phẳn âm thẩm ra tay, ta có thể đợi hắn".Quân Tập lộ ra nụ cười, "Đường vương có Quận vương tương trợ. nghiệp lớn tất thành"."Đúng rồi, Đan Ba Cừu hiện tại thế nào rồi?" Lý Hiếu Cung nhẹ giọng hỗi."Hắn hướng về phía chúng ta cam đoan, tuyệt đối sẽ không để cho Tiêu Vũ còn sống quay lại!" Quân tập trầm giọng nói: "Nhưng Quận vương, ta còn có một chuyện cảm thấy không ổn"."Chuyện gì, cứ nói đừng ngại" Lý Hiếu Cung mặc dù kế hoạch bị bại, nhung không có bất luận uể oải gi, mặc dù bố trí cơ quan trùng trùng, cũng không có nửa phần tự màn. Hắn một mực vẫn như thế, phong độ nhẹ nhàng, nụ cười đầy mặt.Quân Tập nhìn thấy cũng âm thẳm thờ dài, thẳm nghĩ Lý Hiếu Cung của Lý gia này, thật sự là một đối thù cực kỳ khó choi."Theo ta được biết, Vân Thủy không thích người Trung Nguyên, nàng đối với Đại Tùy, Đường vương, đương nhiên còn có Đông Đô, đều không có hảo cảm gì. Vân Thùy này có chút tùy hứng, chỉ bằng một Đan Ba Cừu, cho dù liên lạc được với Lang Đô Sát Sát, chỉ sợ cũng nói phục không được nàng gả cho người. Nhưng Qũậh vương thoạt nhìn tính trước kỹ càng, không biết..Quân Tập muốn nói lại thôi, Lý Hiếu Cung lại mùn cười, "Cái chuyện này. đến lúc đó tất nhiên hiểu rò, đúng rồi, thời gian gần đây phía Đường vương thể nào?"Quân Tập gật đầu nói: "Tất cả kế hoạch đều đã hồi bầm cho Đường vương. Đường vương đối với Quận vương rất là hài lòng, nhắn lại nói, gia phong Quận vươngNgân Thanh Quang Lộc Đại Phu. chờ chuyện Ba Thục xong, tuyệt khôngbạc đài".Lý Hiếu Cung lại cười cựời. "Công đanh lợi lộc, CÌLÌ là nhất thòỊ Đường vương thật nói đùa"."Quận vương không cần cầu công danh lọi lộc, thi cầu cái gi?" Quản Tặp đột nhiên hòi.Lý Hiếu Cung ngẩng đầu nhìn trời, hồi lâu chi là thờ dài, rốt cuộc vẫn không nói thèm lời nào, Quân Tập thi lại cúi đầu xuống, ánh mắt chớp động, tựa hồ đang trầm tư cái gì đó.***Vân Thủy những ngày này, cảm thấy tâm sự trùng trùng. Miêu trại thoạt nhìn gió êm sóng lặng, nàng lại biết, sự tình thoạt nhìn tuyệt không phải đơn giản như biểu hiện.Đại Miêu Vương thời gian gần đây đến quận Ba Tây. nhung lại vẫn ít có lộ diện, coi như là đứa cháu gái nàng, bất quá cũng chỉ gặp mặt hai lần. Nàng mẫn cảm cảm thấy được Đại Miêu Vương cũng có tâm sự.Vốn mỗi lần nhìn thấy đứa cháu gái là nàng. Đại Miêu Vương đều có nói có cười, có thể buông hết thảy tâm sự. nhưng lần này nhưng lại có điểm bất thường.Vân Thủy lại ít nhiều biết chút ít chuyện từ đầu đến cuối, thật ra nàng cũng vẫn một mực đau đầu về vẩn đề này. Đó chính là Đại Miêu Vương đã có tâm tư chuyển giao quyền lợiMiêu trại. nhưng mà hắn có ba người con trai, hắn trong lúc nhất thời không biết làm như thể nào cho phải, cốt Lực Da rất thích tàn nhẫn tranh đấu. Đan Ba Cửu tham lam hảo tài, Lang Đô Sát Sát thì lại quá thành thật vô năng.Đại Miêu Vương hiển nhiên đối với ba người con cũng không tính là hài lòng, lo lắng đem tương lai Miêu trại giao cho ba con. Vân Thủy hiểu rẳng. gia gia muốn đem Miêu trại giao cho mình, cho nên bắt đầu từ nhò, đã cho nàng tiệp xúc công việc Miêu trại, điều tiết tranh cài trong Miêu trại.Nếu như muốn đem quyền lợi giao cho Vân Thủy mà nói, thi lại lực cản trùng trùng, ít nhất bá phụ cùng phụ thân đều phản đối, hai bá phụ đã sớm ngấp nghé vị trí Đại Miêu Vương, sao lại chịu đơn giản đem quyền lợi từ trong tay ra, phụ thân sẽ phản đối, là vì hắn không muốn anh em trong nhà tranh cãi, hắn thà rằng nhường vị trí này, cũng không muốn bời vì vị trí Đại Miêu Vương, mà dẫn phát nội loạn trong người Miêu.Nhưng thoạt nhìn, trận nội loạn này đã không thể tránh, né!Đại Miêu Vương năm đó. đem mười ba Miêu trại giao cho cốt Lực Da quản lý, lại lo lắng Cốt Lực Da tánh khí nóng nảy, nên mới để cho Lang Đô Sát Sát cùng Vân Thủy hỗ trợ quản lý . Nhưng vì cân đối thế lực, lại đem mỏ muối giao cho Đan Ba Cừu. Ba Thục thiếu muối, trước đây đều là từ vùng Ngô Sở vận chuyển muối tới, giá cả rất cao. Nhưng Ba Thục muốn đào ra được một mò muối, thì cũng cằn một hai chục năm, đây là tài nguyên quý giá cùa người Miêu. Đan Ba Cừu khống chế mỏ muối, có thể nói khống chế hơn nửa tài sản cùa người Miêu. Mới đầu cũng không có vấn đề gì. nhưng Đại Miêu Vương ngày càng già nua, Cốt Lực Da đã muốn khống chế mò muối, Đan Ba Cừu đương nhiên không chịu, cốt Lực Da không thể đoạt ngoài sáng, nhung lại mua được tư thương buỏn muối áp thấp giá muối, tiến tới muốn thu hồi mò muối.Vốn tư thưong buôn muối bên ngoải làm sao có thể kiêu ngạo như thế. nhung mà có cốt Lực Da âm thẳm sai sù, cho nên mới có thể cùng Đan Ba Cửu khiêu chiến. Vân Thùy nghĩ tới đây, nhẹ nhàng thờ dài, ngày đó nàng điều đình, cũng biết tin tức này, nhưng mà giải quyết như thế nào, thì nùa phần phương phép cũng không có.Nàng đang lúc phiền não, bỗng nhiên cảm thấy phía trước có người, đột nhiên ngẳng đầu, bàn tay trắng nõn đã vô thanh vô tức sờ soạng xuống dưới đai lưng, thoáng qua đã hạ xuống, người nọ phía trước, nụ cười sáng lạn giống như ánh dương, Vân Thủy cũng mỉm cười nói: "Tiêu Bố Y, tại sao là ngươi?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận