Giang Sơn Mỹ Sắc


A Tú gật đầu nói: "Lão đại, ta hiểu rò đạo lý. Nhưng vẫn nhịn không được cơn tức này, cái đám con cháu nhà rùa tránh ờ chỗ tối, toàn sừ ám chiêu, lào tử ngẫm lại hận không thể một đao chém chết hắn".Tiêu Bố Y cười khổ. "Ta thật ra cũng muốn giết hắn, nhưng Lý Hiếu Cung phi thường cẩn thận, muốn giết hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng như vậy"."Tia vẫn cảm thấy chuyện hôm nay có điểm thật trùng hợp" A Tú đột nhiên nói."Ngươi cảm thấy không đúng chỗ nào?" Tiêu Bố Y nhíu mày hòi."Chúng ta là từ chợ bắt đằu theo dõi Vân Thùy. nhung mà những sát thủ này lại có chuần bị, không biết là từ nơi nào tim được tin tức?" A Tú vừa đi vừa nói chuyện.Tiêu Bố Y gật đầu. "Bọn cướp này đến thật có chút cổ quái"."Tiệp theo chính là đám người Tát Ngõa đến vừa lúc, bọn cướp nếu bắt cóc Vân Thủy, quá nừa sẽ theo đường đó mà bò chạy, chẳng phải sẽ đụng Tát Ngõa sao. ta nghĩ cho dù chúng ta không ra tay, Vân Thủy cũng sẽ không bị bắt, Vân Thủy cho dù bị bắt, cũng sẽ không bị cướp mang đi, bởi vì đã có TátNgõa ờ bên ngoài chờ"."ở bên ngoài chờ?" Tiêu Bố Y lẳmbầmnói: "Chờ? A Tú. khôngngờ ngươi phân tích rất có đạo lý. Đầu ngươi tại sao đột nhiên thông suốt vậy?".A Tú trên mặt ùng đò, nhưng mà bời vì trên mặt vốn chính là màu nâu. nên cũng nhìn không ra chân tướng. "Cho nên ta cảm thấy ờ đây có khả năng là một âm mưu. chính là bắt cóc Vân Thủy, vốn là Lý Hiếu Cung cùng Tát Ngõa... Không, hẳn là Lý Hiếu Cung cùng Đan Ba Cừu hợp mưu, Tát Ngõa là thù hạ của Đan Ba Cừu. Tắt nhiên đối với Đan Ba Cửu bảo sao nghe vậy. Lý Hiếu Cung muốn đả kích chúng ta, cho nên phái người giả mạo thù hạ lào đại người..." Đọc Truyện Online mới nhất ở truyen/y/y/com"Đan Ba Cừu ? Vì sao phải ra tay đối với Vân Thủy?" Tiêu Bố Y nhíu mày hòi.A Tú chỉ là hơi trầm ngâm rồi nói: "Lúc trước lão đại người cũng có nói, Đại Miêu Vương có ba con trai, xưa nay cũng không hòa thuận. Đan Ba Cừu này ra tay đối với Vân Thủy, có khả năng là muốn đả kích Lang Đô Sát Sát?" A Tú vốn tuyệt không phải người thông minh nhưthấ Đi theo bên người Tiêu Bố Y, nghe được rất nhiều chuyện nhung tai trái vào, tai phải ra, nhưng một khắc bị Vân Thủy cứu tinh, trên mặt đất nhìn thấy Vân Thủy lúm đồng tiền như hoa, giống như tiên tử vậy, tim chợt đập thình thịch, chán ghét trước đây lại biến thành lo lắng. Vừa rồi luôn cân nhắc tình trạng của Vân Thủy, thuận tiện đem tất cả hoải nghi nói raTiêu Bố Y nghe được A Tú nói đạo lý rô ràng, tán thưởng nói: "A Tú. ngươi quả thực tầông minh, ta thật ra cũng có hoài nghi. Ngươi vừa nói như vậy, ta lại cũng cảm thấy, Lý Hiếu Cung cùng Đan Ba Cửu cấu kết ẹó khả năng thật lớn. Nhưng mà ở đây đã có một vấn đề, Lý Hiếu Cung hướng về phía Vân Thủy cầu hôn, Vân Thủy lại là con của Lang Đô Sát Sát, Lý Hiếu Cung lại cùng Đan Ba Cừu cấu kết muốn bắt cóc Vân Thủy, chẳng phải có điểm tự mâu thuẫn sao?"A Thủy gài gài đầu nói: "Ta nói quá nừa là sai rồi".Tiêu Bố Y mỉm cười, "Vậy cũng chưa chắc".Hai người vừa đi vừa nói, sau khi ra khỏi đường núi thì đi về phía đông, nơi đó là Linh sơn, cũng là noi bọn họ. Tiêu Bố Y chỉ cân nhắc quan hệ giữa ba con cùa Đại Miêu Vương cùng Lý Hiếu Cung. A Tú lại quay đầu nhìn về phía Vân Thủy biến mất, chỉ thấy mây trắng trôi đi, suối nước róc rách, giống như cử chỉ cùng trang sức bạc ờ trên người Vân Thủy đinh đang rung động, không khỏi có chút ngây người.Nhưng hắn cũng hiểu rõ, Vân Thủy ở nơi này thản phặn tòn quý. cho dù là Lý Hiếu Cung gặp cũng phải tất cung tất kính, một nhân vật nhò như mình có thể nhìn thấy đã là phúc khí, si tâm vọng tường thật sự là không nên.Tiêu Bổ Y đột nhiên lại nói: "Ta hiểu rồi"."Hiểu cái gì?" A Tú thuận miệng hòi.Tiêu Bố Y con mắt hàn quang chợp động. "Ta nghe nói Đại Miêu Vương tuổi tác đã cao. sau này bảy quận mười ba trại sớm muộn sẽ cấp cho ba con trai quản lý, trước mắt là thòi cơ thế lực luân chuyền. Nếu nói là chuyển giao quyền lợi. người có thể khống chế Miêu trại nói nhiều thi không nhiều, nói ít cũng không ít. Trong đó đương nhiên là có ba con trai của Đại Miêu Vương, còn có đại tế tự ít người gặp kia, ba Tư thù hạ cùa Đại Miêu Vương. Vân Thủy cũng có khả năng, dù sao nàng cũng rất được Đại Miêu Vương yêu thương. Lý Hiếu Cung muốn lấy Ba Thục, đầu tiên phải được Miêu trại ủng hộ. muốn được Miêu trại ủng hộ, thi phải cùng nhân vật tuyệt đối có thực quyền liên thủ. Nhưng mà tình thế trước mắt cũng không rò làng. Lý Hiếu Cung trong lòng cũng không chắc, nếu như ta là hắn mà nói, phương phép sẽ là cùng Vân Thủy kết thân, sau đó nhân cơ hội âm thẳm bồi dường một phương thế lực đoạt được quyền khống chế tuyệt đối Miêu trại"."Tiểu từ Lý Hiểu Cung này chân đạp hai thuyền, thật sự đáng giận, nói như vậy, hắn hướng về phía Vân Thùy cẩu hôn cũng không phải thật tình?" A Tú oán hận nói.Tiêu Bố Y mỉm cười, "Chân tình giả ý, ai có thể nói rõ?" Hắn cùng A Tú một đường tới đây. đã đem tình thế Ba Tây phân tích rõ ràng, những cái này thực sự không phải tự nhiên mà phán đoán, mà là Tiêu Bổ Y sưu tập rất nhiều tư liệu, sắp xếp chỉnh lý lại mà được. Dù sao những hoạt động này hắn trước kia cũng đã làm không ÍỊ. Thầm nghĩ Lý Hiếu Cung nếu thực sự cấu kết Đan Ba Cừu, vậy rất có thể sẽ không bồi dưỡng Đan Ba Cừu, đạo lý đứng trước chịu đòn hắn cũng hiểu được.Hai người đều có đăm chiêu, cũng đã đi tới Linh sơn. Linh sơn không tính là rất cao. nhưng cây cối rậm rạp xanh tốt um tùm, làm cho người ta vừa nhìn tâm tinh sảng khoái. Hai người dọc theo dư mạch đi lên, đến bên cạnh một giòng suối nhỏ. theo dòng suối nhỗ ngược dòng lên, đi tới trước mấy căn nhà sàn.Nhà sàn chính là cách gọi kiến trúc kiền lan thức của người Miêu, phía trên là mấy gian phòng trúc, phía trước cột gỗ chống đỡ, gió nhẹ thổi qua, nước chảy róc rách, xa xa nhìn qua, giống như tiên cảnh vậy.Tiêu Bố Y đạp trên đá vụn bờ sông đi qua, trong lúc nhắt thời đã quên tất cả ưu phiền. Nhưng khi lên trúc lâu, sắc mặt khẽ biến, thất thanh nói: "Tẳn huynh, ngươi bị thương?"Trong trúc lâu chi có hai người. Tẳn Thúc Bảo cùng Sừ Đại Nại. Sừ Đại Nại vẫn còn không bị sao cả, Tần Thúc Bảo thì lại lộ ra nừa cánh tay. đang băng bó cho mình. Trên băng vải vết máu loang lổ, rõ ràng là bị thương không nhẹ.Bước nhaiihtới, Tiêu Bố Y vội hòi:"BỊ thươngthế nào?"Tần Thúc Bảo ngẳng đầu lên, lắc đầu nói: "Không sao"."ở đây ai có thể gây tổn thương được cho Tẳn huynh?" Tiêu Bố Y nhíu mày hỏi.Tần Thúc Bảo trong lòng cảm kích, Tiêu Bố Y hỏi thương thế của hắn trước, rồi mới hỗi đối thủ, có thể thấy được người này đối với bằng hữu ân cần. Bản thân lại không nghĩ tới mới ra ngoài, thân đã trúng một kiếm, thật sự thẹn với tín nhiệm của hắn. Nhìn thấy Tẳn Thúc Bảo nhất thời im lặng, Tiêu Bố Y ngược lại cảm thấy hòi hơi đường đột. thầm nghĩ


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận