Giang Sơn Mỹ Sắc


Hơn mười người mai phục ờ đây hiển nhiên là không có ý tốt gì, cho dù A Tú nhìn thấy, cũng biết có chút không đúng, hạ giọng nói: "Mục tiêu bọn họ hình như là Vân Thủy!"Tiêu Bố Y gật đầu nói: "Hình như là như vậy, ai có thể to gan như vậy mà đối phó Vân Thủy?""Tư thương buôn muối đã dám cùng Đan Ba Cừu đối nghịch, vì sao không dám đối phó Vân Thủy? Nói không chừng, người Miêu cũng không phải lợi hại như chúng ta tưởng tượng" A Tú đột nhiên nói, "Vân Thủy chết cũng tốt, ít nhắt sẽ quấy rối kế hoạch của Lý Hiếu Cung".Tiêu Bố Y trầm mặc hồi lâu mới nói: "Nàng ta xem ra cũng không tệ. ít nhất cũng thấu tình đạt lý, ta đang chuẩn bị thông qua nàng, để xem có thể cứu Tiêu Thượng Thư ra được hay không"."Vậy người mau thông báo cho nàng ta" A Tú vội cải biến chủ ý, "Trước mắt là cơ hội tốt làm anh hùng cứu mỹ nhân!" Nguồn tại http://TruyệnFULL.vnTiêu Bố Y nhẹ nhàng lắc đầu, "Không nóng nảy".A Tú khẳn trương nói: "Nàng ta thân con gái đan độc, đối mặt với mười mấy hán từ, lão đại... người thật có thể bảo trì bình thản" Tiêu Bố Y lại chỉ để cho A Tú yên tĩnh, yên lặng theo dõi kỳ biến, thật ra trong lòng hắn suy nghĩ, nếu như hơn mười hán từ này thật vì Vân Thủy mà đến, lại đang ở trên đường thiết lập bẫy, hiển nhiên đối với Vân Thủy cực kỳ coi trọng. Vân Thủy một thân một minh đi lại, nếu như không có mấy miếng, người Miêu trại làm sao yên tâm để cho nàng đi lại?Còn có một điều băn khoăn rất lớn là, Vân Thủy đi tìm Đan Ba Cừu. thoạt nhìn là quyết định tức thời, những người này lại tới đây, rất hiển nhiên là đã có chuần bị! Nói như vậy, người đặt bẫy. cũng rất quen thuộc lộ tuyến đi lại của Vân Thủy?Trong khi hắn trầm ngâm, Vân Thủy đã phóng ngựa đi tới trước người nọtrên mặt đất. Người nọ nằm ngang trên đường, mặt hướng xuống, làm cho người ta thấy không rò gương mặt. Vân Thủy ghìm ngựa, không có nhảy xuống, chỉ là lớn giọng nói: "Tránh ra".Người nọ dưới đất cũng không cừ động, như là người chết vậy. Vân Thủy trẽn ngựa nhíu mày, rồi lại xoay người xuống ngựa ngồi xuống, muốn nhìn một chút người này chết hay sống. A Tú vốn nhìn thấy Vân Thủy một mực cao cao tại tliượng. mắt thấy người Miêu cùng tư thương buôn muối đánh nhau, cũng đã thành thói quen, cảm thấy cô gái này thật ra phi thường lạnh lùng. Lại bời vì Lý Hiếu Cung, cho nên đối với Vân Thủy này cũng không có hảo cảm. Nhưng thấy nàng cũng không kiêu căng phóng ngựa lướt qua người nọ. ngược lại xuống ngựa xem xét, thì có phẳn hào cảm. Biết người nọ bước tiếp theo có thể ám toán. A Tú đã nhịn không được kêu lên: "Cần thận có trá".Hắn vừa mờ miệng, đã biết không đúng. Quay đằu nhìn về phía Tiêu Bố Y, phát hiện hắn cũng không có ý trách cứ, âm thầm xấu hổ. thẳm nghĩ mình thành sự không có bại sự lạicó dư.A Tú vừa mới nhắc nhở. người nọ trên mặt đất đã bắn lên. một đao hướng về phía cồ của Vân Thủy, Tiêu Bố Y đồng từ co rút lại, không ngờ người nọ lại muốn giết chết Vân Thủy. Trận này đột nhiên phát sinh, hắn chỉ hơi do dự. thoạt nhìn kết quả đã hoàn toàn biến thành dạng khác.Người nọ trên mặt đất vừa nhảy lên, người hai bên sườn núi cũng đột nhiên bật dậy lao xuống. Vân Thùy ngay khi đơn đao người nọ xuất ra, sắc mặt khẽ biến, chỉ kịp lui ra sau một bước.Nhưng ánh đao như điện, đã sớm mưu đồ từ lâu. Thoáng qua đinh đang hai tiếng nhẹ vang lên, trường đao đã gác ờ trên cổ Vân Thủy, nhung cuối cùng cũng không có chém xuống! A Tú chỉ hô một tiếng, đã có người nhìn về phía Tiêu Bố Y. Sau khi thấy chỉ có hai người tránh ờ sau tảng đá, ánh mắt có chứa âm lãnh. Có người phân phó một tiếng, đã có hai người chậm rãi tiến về phía Tiêu Bố Y, bước chân bọn họ trẳm ổn, cũng không vội đuổi theo, cũng không có sợ hãi.Ánh đao như tuyết, chiểu vào trên mặt Vân Thủy, rất là trong trẻo nhung lạnh lùng. Vân Thủy trên mặt chi có kinh ngạc, nhung không có ý kinh hoàng, chỉ là hòi, "Các ngươi là ai?"Những người này cũng không che mặt, thật ra đối với Vân Thủy mà nói, đều là những khuôn mặt xa lạ. Nàng vẫn hoạt động ờ lân cận Ba Tây, đối với người ở đây hoặc nhiều hoặc ít cũng quen thuộc, đột nhiên nhìn thấy mười mấy hán từ không rõ lai lịch, trong lòng kinh ngạc, cảm giác sự tình đột nhiên biến phúc tạp .Người cầm đao nọ tướng mạo bình thường, không có dấu vết rõ ràng, nghe được Vân Thủy hòi. ấm ách nói: "Vân Thùy quận chù... Tây Lương vương mòi cô đi gặp".Hắn thanh âm tuy thấp, Tiêu Bố Y ở xa xa đã nghe rõ ràng, không khỏi sắc mặt khẽbiến."Tây Lương vương là ai?" Vân Thủy kinh ngạc hỏi, thoạt nhìn nàng ở lâu tại Ba Thục, cũng không biết chuyện ờ TrungNguyên. Tiêu Bố Y mặc dù tại TrungNguyên thanh danh hiển hách, nhưng trong đằu Vân Thủy, lại không có bất kỳ dấu vết nào.Người cầm đao nọ lạnh lùng nói: "Tây Lương vương chính là người đứng đầu Đông Đô. đang muốn nhất thống thiên hạ. Hôm nay giá lâm Ba Tây, củng muốn các người dâng biểu thằn phục, các ngươi nếu thức thời mà nói, thì sớm quy thuận, bẳng không chỉ sợ sẽ bị tai hoạ ngập đầu". Tiêu Bố Y suy nghĩ tới một ý nghĩ đáng sợ. không khỗi âm thẳm kinh sợ, hắn đương nhiên biết mình không có phái người tới bắt Vân Thủy, càng sẽ không đối với người Miêu nói những lời kích khởi sự phẫn nộ của dân chúng này. nhung chuyện đã xảy ra, chỉ có một cách giải thích, đó chính là Lý Hiếu Cung lại vượt lên trước một bước!Lý Hiếu Cung này, tất cả đả kích đều ác độc âm hiểm, nếu như Vân Thủy thật tin lời hắn nói, nói cho Đại Miêu Vương biết được, Mã Chu cho dù miệng nở hoa sen, chỉ sợ vận mệnh cũng giống như Tiêu Vũ. Trước niắt muốn phá giải độc kế của Lý Hiếu Cung, phương pháp duy nhất chính là cứu Vân Thủy trước. Nghĩ tới đây, Tiêu Bố Y ngược lại lòng có một kế. thẳm nghĩ Lý Hiếu Cung nếu theo chính đồ chiêu hàng Ba Thục, hắn ngược lại khó có phương pháp phá giải, nhưng hắn đã thi quỷ kế. nếu có thể vạch trằn, sẽ có thể khiến cho hắn thân bại danh liệt.Vốn Tiêu Bố Y cũng nghĩ đến kế giá họa Giang Đông, nhung không nghĩ đến Lý Hiếu Cung đã vượt lên trước mà sừ ra, đã như vẳậ, hắn ngược lại có thể tương kế tựu kế.Lúc này hai người đi tới đã đến trước người Tiêu Bố Y. nhìn thấy Tiêu Bố Y, A Tú vẫn bất động, chỉ cho là bọn họ sợ quá mà phát ngốc, thấp giọng quát lên: "Xuống đây".Tiêu BỐ Y nhìn thấy cách Vân Thủy khá xa, hiểu rằng giải cứu khó khăn, dứt khoát rang giọng nói: "Đừng... giết... ta..Hắn biết nói nhiều thì dể lộ, khầu âm cùng người Ba còn có khác biệt, cho nên cắn đầu lười mà hàm hồ nói ra, chỉ sợ bị người trước mặt phát giác không đúng. Đối phương tuy có hơn mười người, nhưng hắn vẫn không để ờ trong lòng, nhưng việc cấp bách trước mắt là phải cứu Xuất Vân thủy, nói rò chân tướng, cho nên phải tiếp cận những người này càng gần càng tốt.A Tú mặc dù không tính là thông minh, nhưng cùng Tiêu Bố Y cùng một chỗ đã lâu. là thiên lôi của Tiêu Bố Y sai đâu đánh đó, nên cũng giả bộ như sợ hãi đi theo hắn xuống triềnLúc này Vân Thủy đã như chuông bạc cười nói: "Tây Lương vương này cũng thật bá đạo. nhưng cho dù hắn muốn nhất thống thiên hạ, muốn tìm cũng không hẳn là ta. Ta trong này không quyền không thế. nếu là Tây Lương vương nhà các ngươi thật muốn chinh phục Ba Thục, hẳn là tim Đại Miêu Vương mới đúng".Nàng mặc đù đao ở trên cổ, nhung vẫn không có vẻ gì là sợ hãi, cười khanh khách, thân hình khẽ rung động, đồ trang sức toàn thân đinh đang rung động, thanh thúy dễ nghe, hòa tan chút ít sát khí nặng nề trên đường núi.Người cầm đao nọ lạnh nhạt nói: "Mời cô về trước, Đại Miêu Vương tất nhiên sẽ tìm tới chúng ta"."Thì ra Tây Lương vương thật không ngờ hèn hạ vô sì" Vân Thủy khuôn mặt cau lại. "Các ngươi cho rằng chỉ bằng thù đoạn hèn hạ này, sẽ khiến người Miêu khuất phục, các ngươi si tâm vọng tường"."Nếu bàn về hèn hạ vô si, chỉ sợ các ngươi cũng không thua gì. Nếu không phải các ngươi đem Tiêu Thượng Thư nhốt tại Miêu trại, chúng ta cũng không xuất ra hạ sách này. Vân Thủy quận chủ, cô thành thật chút ít, mọi người sẽ bình an vô sự"."Nếu không thành thật?" Vân Thùy đột nhiên hòi."Vậy chớ trách ta độc ác" Người cẩm đao nọ cổ tay trờ qua, lười đao lại bức gần cồ Vân Thủy vài phần. Vân Thủy cười khúc khích nói: "Ta sợ quá đi".Nàng lời còn chưa đứt, người đã ngã về phía sau, mềm mại như không xương vậy. Người cầm đao hoi giật mình, nhưng lại không chút do dự cầém xuống. Chỉ nghe xoàng một tiếng, trường đao đã hạ trúng cái vòng cổ của Vân Thủy. Vân Thủy lại mượn cơ hội lăn ra ngoài. Trên người nàng đồ trang sức rất nhiều, vòng quẩn vòng quanh, thoạt nhìn phi thường vướng víu, không ngờ lúc này lại cứu nàng một mạng!Người cầm đao khẽ quát: "Vây lấy nàng ta!" Vân Thùy mặc đù đào thoát dưới đao cùa hắn, nhưng hắn có hơn mười thủ hạ ờ chung quanh, không sợ một cô gái mềm yếu như nàng chạy thoát.Vân Thùy vừa mới ròi khỏi đao cùa người nọ, Tiêu Bố Y trong lòng chợt mừng, không do dự nữa. Hắn vốn không phát, chỉ là chờ đợi cơ hội. Trước mắt cơ hội đã xuất hiện, hắn làm sao chịu đơn giản bò qua?)Vân Thùy vừa trốn, hai người bên chỗ Tiêu Bố Y hơi ngạc nhiên, đang muốn tiến lẻn chặn lại, Tiêu Bố Y đột nhiên vươn tay, đã vặn gãy cổ tay một người, đoạt được đao.Hắn giả là người Ba, vì không để người khác chú ý, cũng không có mang theo binh khí trên người. Lúc này từ trên tay địch thủ đoạt đao, quả thực là vừa nhanh vừa độc, rắc một tiếng, người nọ còn chưa kịp mở miệng kêu thảm, thi đã thấy ánh đao lóe lẽn. đầu người lăn xuống.Tiêu Bố Y đã ra tay, thì không chút lưu tình, trường đao lại lóe lên. đã chém chết một người nữa."Bảo vệ Vân Thùy"Tiêu Bố Y hướngvề phía A Tú thấp giọng quát, người cũng đã nhảy vào trong đám người đối phương. Hắn thân kinh bách chiến, vẫn có thể bình yên vô sự, thật sự là bởi vì trong nháy mắt thấy rõ tình thể. đưa ta lựa chọn có lợi nhất cho mình. Vừa rồi hắn từ trên sườn núi đi xuống, đã đếm rõ địch thủ tồng cộng có mười lăm người. Bỗ hai người vừa rồi hắn chém chết ra, còn lại mười ba người! Mà mười ba người vò công không kém, hắn một mình đánh nhiều, đương nhiên cầu tốc chiến tốc thắng.Hắn ôm ý nghĩ này. xuất đao không chút lưu tình, hai người vốn xông lẽn muốn bắt Vân Thủy, không ngờ Tiêu Bố Y bỗng nhiên giết ra, trên tay đơn đao thậm chí không kịp nâng lên, đã bị Tiêu Bố Y trái một đao, phải một đao chém vào ngực, máu tuôn như suối, xoay người ngà sấp xuống.Lần này tai hoạ sát nách, tất cả mọi người đều là giật mình kinh hãi. Vân Thùy lăn ra. nhìn thấy Tiêu Bổ Y hung ác như thế. cũng ngần ngơ. Tiêu Bố Y đơn đao lại chém ra, đã chặt trúng vai một tên, đem thân thể hắn chém thành hai mành! Ngũ tạng chảy xuôi trên đắt. vô cùng thê thảm, mọi người hô một tiếng, bất chấp bắt Vân Thủy, đều nhảy về phía sau. tản ra thành nừa vòng đối phó Tiêu Bố Y, nhung thấy Tiêu Bố Y như hung thần ác sát cằm đao mà đứng, gió núi thổi qua, sát khí di động, những người còn lại trong lúc nhất thời trợn mắt há hốc mồm, tuy là nhiều người, nhưng lại không dám tiến lên!Tiêu Bố Y xuất ra năm đao, giết năm người, thật là đối thù còn mười người, hắn không dám hàm hồ, chi sợ lật thuyền trong cống rãnh, quay đầu lại nhìn, trông thấy A Tú đã hộ ờ bên cạnh Vân Thủy, trong lòng đã an tâm một chút.Người cầm đằu nọ thất thanh nói: "Ngươi là ai?"Tiêu Bố Y lạnh nhạt nói: "Ngươi nếu như là Tây Lương vương sai đến. thì sao lại không nhận ra ta?"Người cầm đầu nọ nhìn chằm chằm vào Tiêu Bố Y, trong đầu đột nhiên trong đầu lóe lên một ý nghĩa sợ hãi, chỉ ngón tay nói: "Ngươi chính là Tây Lương..." Hắn thanh âm run rẩy, đã không thể nói tiệp nữa. Tiêu Bố Y hoi giật mình, không ngờ hắn lại có thể nhận ra mình, nhưng trong trí nhớ của Mn, gương mặt người này lại hoàn toàn lạ lẫm. Vân Thủy cũng hơi ngạc nhiên, trong lúc nhất thời không rõ rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra A Tú ờ sau lưng nàng cười lạnh nói: "Các ngươi giả mạo thủ hạ Tây Lương vương, không ngờ giả Lý Quỷ đụng phải thật Lý Quỳ?"Hắn vẫn nghe Tiêu Bố Y kể chuyện xưa, bọn cướp lại không biết Lý Quỷ Lý Quỳ có ý nghĩa gì. nhưng mà nhìn thấy Tiêu Bố Y đón gióg mà đứng, vững như núi, khí độ phi phàm, càng tin tưởng vững chắc hắn là Tây Lương vương. Tuy chưa thấy qua Tây Lương vương, nhưng nghe đồn đại người này đã hình dung như thẳn tiên vậy. Chợt hò lên một tiếng, mười người bỗng nhiên tứ tán mà chạy, Tiêu Bố Y ngược lại dự kiến không tới. không ngờ những người này nói chạy là chạy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận