Giang Sơn Mỹ Sắc


Tiêu Bố Y đạp tuyết xuống núi, đi đến chân núi, quay đằu nhìn lại, chỉ thấy gió núi gào thét, bóng người không thấy, âm thẳm lắc đằu.Sừ Đại Nại dẫn theo các cấm vệ sớm chờ dưới chân núi. nhìn thấy Tiêu Bố Y cùng Trình Giảo Kim xuống núi, đều hai mặt nhìn nhau. Rất hiển nhiên, T ây Lương vương lằn này cũng không có thảnh công.Tiêu Bố Y yên lặng lên ngựa. Trình Giảo Kim đột nhiẻn nói: "Tây Lương vương, hay là... ta tới khuyên Thúc Bảo lần nữa?" Tiêu Bố Y lắc đẩu, "Tính làm gì. nhân mạng có số, thế sự không cường cầu được. Nếu như hắn có thể tới, ta có khổ hơn cũng tình nguyện... Hắn có bằu trời cùa mình. Nhưng một người nam nhân, phạm sai lằm không sao cả, quan trọng nhất là tha thứ!"Hắn sau khi nói xong câu đó, thúc ngựa quay lại. nhằm hướng đông mà đi. Các hộ vệ đều chăm chú đi theo, không dám cách ròi. ở lại tại chỗ chỉ có hai người, một là Sừ Đại Nại, một lại là Trình Giảo Kim.Tiêu Bố Y thuận miệng nói ra một câu, nghe nhung lại thâm ý sâu sắc, Trinh Giảo Kim. Sử Đại Nại đều xúc động tàm sự, Trình Giảo Kim nghĩ lại, Tiêu Bố Y nói những lời này, có phải là đang điểm tỉnh chính mình, chuyện trước đây sẽ bò qua? Sừ Đại Nại lại nghĩ, người cha kia cùa mình, vẫn không thể tha thứ. so với Tây Lương vương thi còn xa mới kịp. chỉ là... hắn không thề cho là minh là sai.Từ Ngòa Cương đến Đông Đô quả thực là không gần. muốn hành quàn cũng cần mấy ngày, nhưng mà Tiêu Bố Y ngựa nhanh, thường thường chi cần nửa ngày. Chỉ là lo lắng thù hạ có chút vất vả, vừa muốn trông thấy Bùi Hành Quảng, cho nên đến Hổ Lao tạm thời nghỉ ngoi một đêm. sáng sớm hom sau xuất phát.Đến Hổ Lao, cha con Bùi thị, Nguyên Bảo Tàng. Trinh Di trông thấy Tây Lương vương giá lâm, cuống quít đi ra nghênh đón.Bùi Nhân Cơ coi như là người thay đổi thất thường, vốn là thủ hạ Lý Hồn, Lý Đục roi đài lại cho Lý Hồn một quyển, đầu tiên là phối hợp Trương Tu đã ly gián Tiêu Bố Y, hôm nay lại là đầu nhập Bố Y, đầu tiên là đàu nhập Lý Mật, về sau lại phản Lý Mật. ngược lại bị bắt. cho tới hôm nay mới tính, là khôi phục tự do.Tiêu Bố Y đối với những cái này thật ra cũng hiểu rõ, có thể nghĩ đến Ngõa Cương phần đông là Tùy thần, phân phân hợp họp là binh thường. Nếu muốn người khác dốc sức cho ngươi, đầu tiên phải có thực lực bản thân.Lúc trước Lý Mật vốn giam giữ Bùi Nhân Cơ, muốn áp chế Bùi Hành Quảng, không ngờ Lạc Thủy đại bại, một đường đông trốn, đi ngang qua Hổ Lao mà không vào, thật sự là bời vì Lý Mật cũng biết thành trì này vốn ỵững chắc có thể thủ. nhưng mà nếu như bị Tùy quân trọng binh vây khốn, đó chính là một tòa cô thành, chỉ có ngồi chờ chết, hắn làm sao dám vào thành? Đám người Nguyên Bảo Tàng dâng thành đầu nhập. Bùi Hành Quàng ngược lại không đánh mà thắng gặp được phụ thân.Bùi Nhân Cơ bị giam trong đại lao, cũng đã suy yểu tiều tụv. nhung biết Tiêu Bố Y tiến đến, thì vẫn rời giường tới đón. bộ dáng có chút thành tâm.Tiêu Bố Y đối với Bùi Nhân Cơ an ùi vài câu. Để cho hắn tiệp tục ờ lại thù thành Hồ Lao, lại bời vi công làọ lúc trước phản Lý Mật trước nhất, lại gia phong Huynh Dương công. Bùi Nhân Cơ nhìn lại chuyện cũ trước kia, không khỏi cảm khái ngàn vạn, trong lúc nhất thời không biết là tư vị gi.Sớm có người bày rượu, Tiêu Bố Y sau khi cùng các Tùy thẳn uống một ly, nghỉ ngơi một đêm. ngày hôm sau lên đường.Vốn đang có người nghi kị, nhìn thấy Tiêu Bố Y không đề cập tới chuyện cũ, thân thiết dể gần, đều cảm động. Thầm nghĩ Tây Lương vương cao cao tại thượng, lại vẫn cùng bọn họ nâng cốc nói cười, chiêu hiền đãi sĩ, thật sự là minh chù khó được. Mình được Tây Lương vương coi trọng, phải nên cúc cung tận tụy. đem hết toàn lực thuần phục.Chờ khi bình minh lên đường, Bùi Nhân Cơ kiên trì mang bệnh tiễn đưa, Bùi Hành Quảng đi theo một bên. Ba người cáo biệt dưới cừa thành. Tiêu Bố Y đột nhiên nói: "Hành Quảng, hôm nay ngưoi có thể cùng lệnh tôn đoàn tụ, quả thật là chuyện tốt, ta cũng thay ngươi cao hứng... nhưng mà..Hắn muốn nói lại thôi, Bùi Hành Quảng lại trầm giọng nói: "Khời bẳm Tây Lương vương, Từ Tướng quân có lệnh, lệnh cho thần nhanh chóng quay lại Bà Dương, tiêu diệt Lâm Sĩ Ho ẳng, Trương Thiện An, thật ra thuộc hạ chuần bị hôm nay phải trò về Bà Dương, không biết Tây Lương vương định như thế nào?""Chi sợ... quá nhanh Thật ra lưu lại vài ngày cũng được mà" Tiêu Bố Y lại cười nóL Thật ra Bùi Hành Quảng chính nói ra tâm ý của Tiêu Bố Y, hắn không ngờ Bùi Hành Quảng đã đoạt trước nói ra, ngược lại có phẳn hổ thẹn. Thật ra Tiêu Bố Y sau khi đánh tan Lý Mật, đã đem chuyện còn lại suy nghĩ kỹ càng. Hắn hiện tại chinh chiến quá nhanh, địa bàn khuếch trương so với Lý Mật còn muốn rộng hơn, nhưng mà sự thật là căn cơ cũng không thật vững. Nói đến mấy ngày liền chinh chiến, quân Đông Đô cho dù làm bằng sắt. hôm nay cũng đã mòi mệt không chịu nổi, trước mắt cần gấp nhất không phải là khuếch trương địa bàn, mà là ổn định lành thổ, tạm thời nghỉ ngoi lấy lại sức, không cằn phải quá khẩn cấp, bằng không khó tránh khỏi đi vào vết xe đổ của Dương Quảng. Khi nắm khi buông, văn vò đều có! Dưới mắt tạm thòi chiến dịch lớn sẽ không có, nhưng mà tiêu diệt các nhóm giặc nhỗ thì vẫn được. Đông Đô có Từ Thế Tích tọa trấn, Lý Tĩnh khống chế đại cuộc, phụ trách đối kháng các thế lực khắp TrungNguyên, Tưang Dương đã có đá người Tiêu Tiền. Đậu Dật, Đỗ Như Hối ổn định phía sau, duy chi có đông nam là thiái người đáng tin cậy, mà đám người Lâm Sĩ Hoẳng lại không thể khinh thường, để cho Bùi Hành Quảng dẫn binh là không thể tốt hơn. Nhưng mà cha con người ta phân biệt mấy năm, hôm nay mới gặp mấy ngày lại lần nữa bảo hắn xuất chinh, khó tránh khỏi không hợp tinh lý.Tiêu Bố Y trong khi đang do dự, Bùi Nhân Cơ lại cỏi mờ cười rộ lên. "Tây Lương vương không cần lo ngại, nghĩ tới nam nhi chí tại bốn phương, thằn già rồi, nhung không thể đi vào vết xe đổ, trói buộc Hành Quảng phát triển, Hành Quảng, lập tức xuất hành, vi phụ tuyệt không kéo ngươi nữa" Hắn vẫn hướng về phía Tiêu Bố Y sám hối chuyện lúc trước. Tiêu Bố Y lại khẽ mỉm cưòị nói: ""Huỳnh Dương công rất rò đại nghĩa, thật sự khiến cho bồn vương vui mừng, chỉ là không vội nhất thời, Hành Quảng, cùng với lệnh tôn nhiều một chút, ta đi trước một bước".Hắn và Bùi Hành Quảng là sinh từ chi giao, không hề khách khí. trong lúc phất tay, đã đẵn mọi người rời đi. Một đường xuôi theo Lạc Thủy xuống, giữa trua, đã đến Đông Đô.Tiêu Bố Y khác với Dương Quảng. Dương Quảng mỗi lằn đi tuần quay lại đều e sợ người khác không biết, giống trống khua chiên, Tiêu Bố Y mỗi lằn ra vào Đông Đô đều là tĩnh không một tiếng động, ít nhiễu dân là chính.Nhưng còn có binh sĩ thủ thành thủ doanh trông thấy, nghiêm nghị mà đứng, thần sắc phấn chấn không thôi.Tiêu Bố Y nhìn thấy bọn họ nhận ra mình, phắt phắt tay, làm ra động tác chớ có lên tiếng, binh sĩ nghiêm nghị nghe theo, thái độ cung kính.Trình Giảo Kim ở một bên nhìn, nhịn không được so sánh Tiêu Bố Y với Lý Mật. âm thẳm lắc đầu.Mọi người sau khi vào thành, Tiêu Bố Y trước hết để cho Trương Khánh chuần bị phù đệ cho Trình Giảo Kim. sau đó mời hắn đến để cho Lý Tĩnh, Từ Thế Tích hai người điều hành. Trình Giảo Kim thân kinh bách chiến, kinh nghiệm lình quân cực kỳ phong phú. Tiêu Bổ Y được đại viện binh này, tất nhiên tinh thẳn phẩn chấn.Trình Giảo Kim nhìn thấy Tiêu Bố Y hành trình mệt mòi, vẫn không quên đích thân an trí cho hắn, không khỏi trong lòng cảm kích, nghĩ khi ờ tạiNgõa Cương. Lý Mật mặc dù đối với hắn cùng Tẳn Thúc Bảo rất là coi trọng, nhưng coi trọng cũng chỉ là bọn họ lĩnh quân có tài. về phần chuyện cùa hắn, Lý Mật rất ít quan tâm, nếu như so với Tiêu Bố Y, tất nhièn làm thù hạ cùa Tiêu Bố Y thoải mái hơn nhiều.Sau khi dàn xếp tốt tất cả, Tiêu Bố Y lúc này mới cùng Sừ Đại Nại quay lại vương phủ. nhìn thấỵ Biển Bức đóng trong đình viện, thần sắc ảm đạm, Tiêu Bố Y nghiêm mặt đi qua nói: "Biển Bức... làm sao vậy..Biển Bức nhìn thấy Tiêu Bố Y đến gần, trên mặt có chút ít khác thường. "Tiêu... Tây Lương vương... Thần có việc muốn nói cùng với người"."Vừa vặn ta cũng có chuyện muốn nói cùng với ngươi" Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Không bằng ngươi nói trước đi".Biển Bức do dự. "Kính xin Tây Lương vương nói trước".Tiêu Bố Y cũng không chối từ, "Biển Bức. Lào Nhị an táng tốt chưa?"Biển Bức thương cảm nói: "Đa tạ Tây Lương vương nhớ tới, bất kể hiềm khích lúc trước, mấy huynh đệ chúng thần... cũng không còn mặt mũi nào mà đi theo Tây Lương vương nữa, hôm nay chúng thần đợi Tây Lương vương, chính là muốn nói""Chuyện nột người làm thi một người gánh" Tiêu Bố Y cau mày nói: "Biển Bức, ta không biết là các ngươi có lỗi gì với ta, ít nhất ta hiểu rằng, tại Bạch Hồ Môn, các ngươi chỉ muốn giúp ta Ta hôm nay còn có vẩn đề khó giải quyết, cằn huynh đệ các ngươi giúp đờ. nếu các ngươi ròi ta mà đi, thi ta phải làm thế nào cho phải?"Biển Bức ngần ra, "Tây Lương vương... người còn yên tâm cho chúng ta đi theo bên cạnh người?"Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Ta chỉ hiểu rằng, lúc trước trên thảo nguyên, sống chết trước mắt cũng không chịu rời đi có Biển Bức ngươi, còn có Lô lão Tam, riếu người như vậy ta cũng không thể tín nhiệm. Tiêu Bố Y này cuộc đòi còn có thể tín nhiệm người phương nào? Biển Bức... lưu lại đi. tiệp tục giúp ta?"Biển Bức mắt lộ ra cảm động, rốt cuộc gật đầu nói: "Có một câu này của Tiêu lào đại. Biển Bức máu chảy đầu roi. không chối từ!"Tiêu Bố Y vỗ vỗ vai hắn, "Biển Bức, nói ẹiíó mấy người Lô lào Tam, giải sầu làm việc là tốt rồi. Chúng ta vẫn là huynh đệ, huynh đệ sinh từ không thay đổi. Nhung mà mấy ngày nữa sẽ xuất phát, các ngươi cũng phải sớm đi chuần bị".Biển Bức sủng sốt, "Tây Lương vương...""Làm sao vậy. Các ngươi khôiig có tiện?" Tiêu Bố Y hòi."Không phải chúng ta không có tiện, chúng ta lấy đất làm giường, trời làm chăn, có cái gì mà không tiện. Nhưng là... thần nghe nói người sắp đại hôn" Biền Bức nói đến đây. lộ ra nụ cười thiện ý.Tiêu Bố Y suy nghĩ hồi lâu, "Ta đến lúc đó thông báo cho các ngươi là được rồi. hôn sự nhất định sẽ có, nhưng chưa chắc đã là hiện tại. Hôn sự có thể đợi. nhung mà... đối thù sẽ không chờ ngươi".Biển Bức đã tỉnh ngộ lại, gật đầu nói: "Thần phải đi chuần bị, Tiêu lão đại... Chúng ta năm... bốn huynh đệ lúc nào cũng có thể xuất phát".Hắn vẫn không kìm lòng được muốn nói ra năm huynh đệ, Tiêu Bố Y không có trách cứ, chỉ gật gật đằu. Đến khi Biển Bức lui ra, lúc này mới chậm rãi quay về phòng.Đẩy cùa phòng ra, chỉ nghe thấy giọng một cô gái hô lên: "Tiêu đại ca. người đã trờ lại?" Viên Xảo Hề khi đứng lên, mặt mày hơn hờ.Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Xảo Hề, nàng đợi ta đã lâu?"Viên Xào Hề đỏ mặt lên, lắc đầu nói: "Cũng không có quá lâu".Tiêu Bố Y đến gần, nhẹ nhàng giữ chặt tay cùa nàng. "Là không có quá lâu, ctLỈ là từ tối hôm qua chờ tới bây giờ mà thôi".Viên Xảo Hề mờ to hai mắt, "Ai nói với chàng? Là nha hoàn lắm miệng sao?" Nàng vừa hòi như vậy, hiển nhiên là thùa nhận suy đoán của Tiêu Bố Y, Tiêu Bố Y mỉm cười nói: "Không có ai nói gì với ta, nhưng ta chẳng lẽ không biểt? Ta vốn nói tối hôm qua sẽ trờ về tìm nàng... Nàng quá nừa sẽ chờ ta, nhưng ta thất ước..."Tiêu Bố Y không đợi nói xong, một bàn tay nhỏ nhắn đã nhẹ nhàng mà đặt lẻn trên miệng hắn, "Tiêu đại ca, người không có thất ước, ngươi chỉ nói có thể tối hôm qua sẽ trờ về. Thiệp sợ chàng tìm thiệp không thấy, lúc này mới một mực chờ tới bây giờ. cái này làm sao có thể trách chàng được?"Viên Xào Hề ý xấu hổ còn còn. nhưng thật đối với Tiêu Bố Y đã tình ý triền miên. Tiêu Bố Y lúc này mới phát hiện nàng hôm nay mặc áo màu xanh nhạt, trong thanh nhã mang theo sự cao quý, hé ra khuôn mặt tú lệ xinh đẹp. nhịn không được tán thưởng nói: "Xào Hề. nàng hôm nay... thật đẹp".Viên Xảo Hề nghe được Tiêu Bố Y ca ngợi, tâm hồn bay bồng mừng thẳm, chặm rãi cúi đằu. thấp giọng nói: "Tiêu đại ca... chàng lại... cười thiếp"Nàng một khắc này, chỉ cảm thấy trong lòng vui sướng vô hạn, một đôn lo lắng sợ hãi đã sớm tan thành mây khói, một đêm đau khổ chờ đợi, cũng có đền bù tổn thất.Nàng yêu cầu. thật sự không coi là nhiều.Tiêu Bố Y cầm lấy bàn tay mềm mại cùa Viên Xảo Hề. mim cười nói: "Xào Hề. ta nếu là có nùa phần có lòng cười nàng... thi để cho ông trời.."Thiệp biết rằng, không cần thề" Viên Xào Hề một lần nữa khẽ che ờ trên miệng Tiêu Bố Y, "Tiêu đại ca... thiệp rất vui". Text được lấy tại TruyệnFULL.vnHai người cũng không cần phải nói gi, trong phòng tình cảm ấm áp. Tiêu Bố Y trong lòng nhiều ít có chút áy náy. hắn những năm gần đây đông phạt tây sát, nam chinh bắc chiến, thật ra vẫn luôn phi thường bận rộn. Đối với Xảo Hề cho dù trong lòng còn có yêu mến. nhưng trong ấn tượng của hắn, Viên Xảo Hề cùng với khi mới gặp gỡ cũng không có gì khác nhau.Xảo Hề ờ trong lòng Tiêu Bố Y, vĩnh viễn vẫn ngượng ngùng như vậy, vĩnh viễn khờ dại như vậy, vĩnh viễn còn nhỏ như vậy. Nàng vĩnh viễn không biết phàn nàn, chi biết yên lặng địa thùa nhận, thừa nhận chính vận mệnh của nàng, vì quan tâm lo lắng đến người khác lại không muốn để cho đối phương biết. Dạng cô gái yên lặng hiến dâng này, tuy nhiều khi. làm những chuyện thoạt nhìn không có ý nghĩa, nhưng nàng đã làm hết khả năng của nàng. Mà Tiêu Bố Y cho dù cùng Xào Hề nhẹ giọng tâm sự, hết sức mở rộng cừa lòng. Nhung càng nhiều hơn vẫn nghĩ thiên hạ đại thế. bước tiệp theo phải đi tranh đoạt nơi nào!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận