Giang Nam Hận


Hách Liên Huyên đã là cô gái bảy – tám

tuổi rồi, dáng vẻ trắng trẻo mũm mĩm, mắt mày như vẽ. Bé đứng từ cửa sổ

nhìn vào, chỉ thấy cha đang liên tục lau chùi con dao găm. Bé nheo mắt

cẩn thận ngắm nghía thật lâu, vẫn thấy con dao thực bình thường, rất

bình thường. Nó chỉ là con dao gọt hoa quả! Trong phủ còn đầy những con

dao tinh xảo và quý giá hơn con dao này.


Thế nhưng bé thực sự chẳng hiểu nổi, cha

hết việc làm rồi hay sao mà hễ rãnh rỗi lại vào thư phòng ngồi lau chùi

con dao này. Hơn nữa mỗi lúc lau chùi đều hơi xuất thần, dường như đang

trầm tư nhớ về điều gì đó…


Từ nhỏ tới lớn bé luôn thấy cha vô cùng

trân trọng con dao đó, hệt như nó là bảo vật độc nhất vô nhị trên đời.

Xưa nay cha thương bé nhất, mỗi lần anh em trai bị phạt quỳ trong sân,

Xưa nay cha thương bé nhất, mỗi lần anh em trai bị phạt quỳ trong sân,

chỉ cần bé chạy tới chỗ cha chu môi nũng nịu gọi vài tiếng ‘bố yêu quý’, sau đó hôn lên khắp mặt cha, thủ thỉ muốn được chơi cùng anh em trai,

thế là cha thả họ ngay.


Bữa nọ bé tò mò, len lén trèo lên ghế,

trườn đến tủ treo quần áo định trộm con dao mang tới hỏi mẹ, ai dè bị

cha bắt được mắng cho một trận. Cha chưa từng mắng bé lần nào. Mắt bé

hồng hồng, sau đó cha dỗ dành cỡ nào, bé cũng ngoảnh mặt làm ngơ.


Cha hết cách, thừa dịp mẹ vắng mặt, mới

to nhỏ với bé: “Nếu như không có con dao này, nhà chúng ta chưa có mẹ,

cũng sẽ chẳng có Huyên nhi, và dĩ nhiên càng không có em trai! Vì vậy

con đừng lộn xộn.” Bé không hiểu vì sao chưa có mẹ, nhưng vẻ mặt của cha rất trịnh trọng, bé đành mờ mịt gật đầu.


Bé lại lén lút tới hỏi mẹ, mẹ chỉ mỉm

cười vuốt ve mặt bé, và hoàn toàn im lặng. Nhưng thật ra, bé dường như

thấy mặt mẹ thoáng ửng hồng.


Tới giờ bé vẫn không hiểu đấy! Bé ngồi

trên mặt thảm dày cộm trong phòng, vuốt ve bộ lông mềm mại của con mèo

nhỏ, đôi mắt to tròn long lanh, lầm bầm: “Mèo con ơi, cậu xem bọn họ cứ

bí bí mật mật! Vì sao không có con dao ấy thì chưa có mẹ chứ? Mèo con à, cậu có biết không?”


Con mèo nhỏ dịu ngoan nằm trên vai bé,

dường như được bé vuốt ve rất thư thái, thật lâu sau mới kêu hai tiếng

‘meo meo’ coi như đáp lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...