Giang Bắc Nữ Phỉ


Thần Niên và Diệp Tiểu Thất đi rất nhanh, qua giờ Ngọ thì đã tới được cửa

khẩu. Vì có Dương Thành đang đóng quân ở đây, nên việc kiểm tra truy hỏi tuy nghiêm ngặt, nhưng đám binh lính giữ thành cũng không dám tự ý làm

bừa, chỉ giam giữ tạm thời những thanh niên trai tráng có vẻ khả nghi,

còn những người qua đường khác đều được thả cho đi. Thần Niên và Diệp

Tiểu Thất đi sau một đoàn thương buôn, rất dễ dàng trà trộn ra được khỏi cửa khẩu.


Sau khi ra khỏi cửa khẩu hai người chưa chia nhau ra ngay lập tức, mà tìm

một nơi hẻo lánh để ẩn náu, đợi Mục Triển Việt đi sau vượt qua được tới

tụ hội. Nhưng không ngờ đợi hơn một canh giờ, mặt trời đã ngả về phía

Tây, mà vẫn không thấy bóng dáng Mục Triển Việt đâu. Thần Niên dần dần

cảm thấy lo lắng, quay đầu lại thì thầm hỏi Diệp Tiểu Thất: “Đã xảy ra

chuyện gì rồi? Sao nghĩa phụ của tôi vẫn chưa xuất hiện, lệnh bài của

cậu liệu có vấn đề gì không?”.


Trong lòng Diệp Tiểu Thất cũng tràn đầy nghi ngờ, Mục Triển Việt cưỡi ngựa,

theo lý mà nói không thể rớt lại quá xa hai người đi bộ như bọn họ được, nên sớm phải đến đây rồi mới phải chứ. “Không thể nào, hay là vì có

chuyện gì đó nên chậm trễ chăng?”.


Hai người đang nói chuyện, thì đột nhiên nhìn thấy từ đằng xa chỗ cửa khẩu

đang hỗn loạn, những người đi đường vừa ra khỏi cửa khẩu không biết vì

lý do gì giờ đang bỏ chạy khắp tứ phía, la hét ầm ĩ, nhưng quân lính

trông giữ thành từ khắp nơi lại ngược dòng người tụ tập lại về phía cửa

khẩu, ngay cả đám binh sĩ ở trên lầu quan sát cũng đều giương cung ngắm

tên về phía đó, trong cảnh hỗn loạn ấy, tiếng binh khí va vào nhau

truyền đi, rõ ràng là có người đang xông vào cửa khẩu!


Trong lòng Thần Niên vô cùng hoảng hốt, vội vàng đứng thẳng người lên chạy

nhanh về phía đó, nhưng vừa chạy được hai bước đã bị Diệp Tiểu Thất ở

đằng sau giữ lấy, giọng nói của hắn vô cùng gấp gáp: “Thần Niên, cô muốn làm gì vậy?”.


Nàng muốn làm gì ư? Đương nhiên là nàng muốn chạy tới đó cứu nghĩa phụ rồi.

“Bỏ ra!” Thần Niên tức giận quát lớn, dùng sức giằng ra khỏi tay Diệp

“Bỏ ra!” Thần Niên tức giận quát lớn, dùng sức giằng ra khỏi tay Diệp

Tiểu Thất.


Đầu óc Diệp Tiểu Thất vẫn có phần tỉnh táo hơn nàng, kiên quyết giữ chặt

lấy cánh tay nàng không chịu buông, trong lúc cấp bách vội nói: “Thần

Niên, cô bình tĩnh lại đi, cứ cho là Mục gia xông qua cửa khẩu, chúng ta chay tới đó không những không thể giúp được gì, ngược lại còn trở thành gánh nặng cho ông ấy mất.”


Thần Niên nghe xong liền khựng người lại, đầu óc bỗng nhiên tỉnh táo hơn,

bình thường nàng rất lười luyện công, công phu quả thật không thể coi là giỏi được, cứ liều mạng cắm đầu cắm cổ quay lại đó, sợ rằng không những không cứu được nghĩa phụ, mà còn khiến ông phải bận tâm để mắt tới

nàng. Huống hồ ông vốn dĩ đã có ý định xông thẳng qua cửa khẩu rồi, có

thể thấy ông tự tin sẽ xông ra được.


Tuy nàng còn trẻ, nhưng lại là một cô gái rất lý trí, lập tức ổn định lại

đầu óc vừa hoang mang kích động lúc trước, quay người hỏi Diệp Tiểu

Thất: “Chúng ta nên làm thế nào đây?”.


Kì thực tâm trí Diệp Tiểu Thất đã hoảng loạn từ lâu, vừa nãy chẳng qua chỉ dựa vào sự nhanh trí đột xuất nên mới nói ra mấy lời đó, giờ Thần Niên

lại hỏi hắn nên làm thế nào, hắn biết trả lời sao. Nhưng Thần Niên hỏi

hắn câu này, chẳng qua cũng chỉ thuận miệng hỏi trong lúc tâm tình đang

rối loạn, chứ cũng không thật sự hi vọng hắn có thể nghĩ ra được cách gì hay, thấy hắn không trả lời được, ngược lại tự nàng còn tiếp lời:

“Chúng ta cứ đợi ở đây đã, xem xem quân giữ thành có định gửi thư xin

cứu viện đến Thanh Châu không, nếu như có, chúng ta sẽ giết bọn chúng

cướp thư.”


Diệp Tiểu Thất nghe thấy nàng có ý muốn ở lại đây giết chết sứ giả đưa tin

của quân giữ thành, bị dọa cho mặt mũi biến sắc, vội vàng khuyên can:

“Không được đâu, nơi này rất gần cửa khẩu, chỉ cần hơi có động tĩnh gì

là sẽ thu hút sự chú ý của quân giữ thành ngay, tuyệt đối không thể động thủ ở đây được, chi bằng lại đi tiếp về phía Tây.”


Trong lúc nói những lời này, cuộc chiến nơi cửa khẩu đang diễn ra càng lúc

càng ác liệt, cánh tay của tướng giữ thành Thanh Châu Dương Thành bị

càng ác liệt, cánh tay của tướng giữ thành Thanh Châu Dương Thành bị

thương, được hộ vệ thân tín dìu lui về lầu quan sát, thấy Mục Triển Việt một người một đao như sắp phá tan cửa khẩu xông ra được bên ngoài đến

nơi, Dương Thành thoáng do dự, nhưng rồi vẫn cứ lạnh lùng ra lệnh: “Bắn

tên!”.


Làn mưa tên trong nháy mắt đổ ụp xuống, ngay lập tức đã chặn được tốc độ của Mục Triển Việt.


Ở phía bên sườn cửa khẩu, lại có thêm một người cưỡi ngựa từ phía Đông

chạy như bay tới, người này phi tận cửa khẩu mới nhảy từ trên lưng ngựa

xuống, đi theo một người hầu chạy đến trước mặt Dương Thành, quỳ rạp

xuống đất gấp gáp bẩm báo: “Tướng quân, thích khách còn có hai kẻ đồng

bọn nữa, một nam một nữ, kiểu ăn mặc đều còn rất trẻ, sợ là đã trà trộn

trốn thoát ra khỏi cửa khẩu rồi, xin ngài nhanh chóng phái người đi truy bắt!”.


Khuôn mặt Dương Thành trầm tĩnh như mặt nước, nghe tin đó cũng chỉ gật gật

đầu, tên binh sĩ tâm phúc bên người liền lui xuống bố trí, lát sau liền

có một đội kỵ mã từ trong cửa khẩu đi ra, đuổi về hướng Thanh Châu.


Ở bên trong Mục Triển Việt vì mất ngựa, lại bị làn mưa tên ngăn cản, nên

tốc độ liền chậm lại rất nhiều, chỉ có thể từ từ đánh ra cửa khẩu. Đợi

đến khi ông phá tan được cửa khẩu, lại cướp được một con chiến mã từ tay một tên binh sĩ giữ thành, thì đội kỹ mã đi trước đã phi nước đại bỏ

lại rất xa rồi.


Trong lòng Mục Triển Việt vô cùng hoảng sợ, đoán rằng đội kỵ binh này rất có

thể đang chạy tới chỗ Thần Niên và Diệp Tiểu Thất, liền bất chấp tất cả, một đường đao chém đứt đôi tên binh sĩ truy đuổi dai dẳng phía sau, đề

khí rồi mạnh mẽ gầm lên một tiếng.


Tiếng gầm rất lớn âm vang cũng rất xa, như một mũi tên xuyên thủng bầu trời

xanh. Thần Niên nghe thấy trong lòng liền chấn động, lập tức phản ứng

lại ngay, nàng vội vàng kéo tay Diệp Tiểu Thất quay người bỏ chạy.


Ra khỏi đèo Phi Long chẳng khác nào ra khỏi núi Thái Hành, địa thế trong

Ra khỏi đèo Phi Long chẳng khác nào ra khỏi núi Thái Hành, địa thế trong

chốc lát vô cùng bằng phẳng, đường xá cũng rộng rãi dễ đi hơn rất nhiều, nhưng Thần Niên lại không dám so tốc độ đi trên đường lớn với chiến mã, nên chỉ còn cách kéo Diệp Tiểu Thất chui vào đi trong rừng rậm. Cũng

may là hai người đều là những đứa trẻ lớn lên trong núi, đã quen với

việc đi lại trên những con đường mòn trong đó, con đường nhỏ sâu trong

rừng đương nhiên không thể làm khó được họ, sau một hồi đâm ngang rẽ dọc cuối cùng cũng đã cách xa được con đường lớn.


Chỉ cần không phải ở nơi trống trải, dựa vào thân thủ của hai người thì

không sợ sự truy sát của kỵ binh, nếu như có kỵ binh đuổi tới, không

chừng còn có thể có hai con ngựa tốt thay thế chân đi đường ấy chứ. Diệp Tiểu Thất nghĩ tới đây, trong lòng không khỏi thở một hơi dài nhẹ nhõm, tinh thần có phần buông xuôi, thì ngay lập tức cảm thấy cơ thể không

còn chút sức lực nào nữa. Hắn chỉ thấy hai chân như mềm nhũn ra, và chỉ

lát sau thì ngã phịch xuống đất, thử mấy lần cũng không thể đứng lên

được, thế là dứt khoát ngồi phệt luôn mông xuống, thở hổn hển nói với

Thần Niên: “Không được rồi, tôi chạy không nổi nữa rồi, Thần Niên, chúng ta nghỉ một lát đã.”


Thần Niên cũng dừng lại, quay đầu lại nhìn Diệp Tiểu Thất, nhỏ giọng “Ừ” một tiếng, sau đó tập tễnh quay trở lại bên Diệp Tiểu Thất, đặt một tay lên bả vai hắn, xem dáng vẻ như đang muốn ngồi xuống bên

cạnh, nhưng không ngờ bàn tay nàng đi được nửa đường liền đột nhiên lật

ngửa lại, kề mạnh vào cổ họng Diệp Tiểu Thất.


Từ trong lòng bàn tay không biết từ bao giờ đã có một thanh chùy thủ nhỏ

nhắn, lưỡi dao vô cùng sắc bén dính sát vào yết hầu Diệp Tiểu Thất, Thần Niên nhìn chằm chằm vào mặt hắn, hô hấp có phần dồn dập, chỉ lạnh lùng

hỏi: “Nói! Chuyện này là sao?”.


Thân hình Diệp Tiểu Thất liền cứng đờ, trố mắt ra nhìn nàng hồi lâu mới phản ứng lại được, cơ thể theo bản năng ngửa ra sau, có ý muốn tránh xa lưỡi dao ra một khoảng, giọng run run nói: “Thần Niên, cô đang làm gì vậy?

Cô đừng có đùa tôi, gan tôi bé lắm!”.


Thanh chùy thủ trong tay Thần Niên liền di chuyển theo động tác của Diệp Tiểu Thất, không rời khỏi chỗ hiểm trên cổ họng hắn một phút nào. Không biết vừa rồi do chạy trốn gấp gáp, hay tâm trí hiện giờ đang quá khẩn

trương, mà giọng nói của nàng cũng hơi khàn khàn, nhưng lại mang một

theo luồng sát khí vô cùng mạnh mẽ: “Tôi không có thời gian để trêu đùa

với cậu, là ai đã sai ngươi tới hại nghĩa phụ tôi? Nếu như dám có nửa

lời dối trá, tôi sẽ giết chết cậu ngay lập tức!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...