Giang Bắc Nữ Phỉ


Mùa xuân ở Giang Bắc đến muộn hơn nhiều so với ở Giang Nam, mãi cho

đến tận đầu tháng Ba, những khe suốt lớn nhỏ trong núi Thái Hành mới dồi dào dần lên. Bắt đầu chỉ là một thoáng xanh non mơn mởn từ hốc đá trong khe núi lộ ra, rồi âm thầm, lặng lẽ uốn lượn hướng sang hai bên sườn

núi, rồi chẳng bao lâu sau, đã phủ khắp cả sơn cốc. Phóng tầm mắt ra xa, là cả một dải màu xanh lúc đậm lúc nhạt trải dài ngút tầm mắt.


Diệp Tiểu Thất dựa vào sau một tảng núi đá rất lớn, vô cùng chán nản

nhẹ nhàng chọc đầu nhọn của con dao xuống chỗ đất đang có vài mầm cỏ

xanh non vừa mới mọc, nhỏ giọng hỏi Thần Niên đang đứng bên cạnh: “Tiểu

Tứ gia, tin tức thăm dò được có chuẩn không? Nhất định bọn họ sẽ đi con

đường đó chứ?”.


Trong miệng Thần Niên đang ngậm một ngọn cỏ, không trả lời, chỉ nhìn đăm đăm vào cốc khẩu (Con đường dẫn vào khe núi) ở đằng xa, chậm rãi gật đầu.


Diệp Tiểu Thất vốn không ngồi yên được một chỗ, khó khăn lắm mới kiềm chế được một lát, lại không nhịn được nhỏ giọng thì thào: “Tiểu Tứ gia, không phải tôi nói gì cô đâu, nhưng tôi thấy cô thật sự không nên ôm

đồm vụ “mua bán” này vào người. Tôi nghe nói bên trong sẽ có quan binh

âm thầm bảo hộ, xem ra khí thế không nhỏ đâu. Có vớ bẫm được hay không

còn chưa biết, chỉ thấy độ khó nhằn thì rõ mồn một, Tứ gia giờ lại không có ở đây, chỉ có vài người chúng ta, đừng để rồi cả hàm răng cũng đi

tong luôn.”


(Mua bán: tiếng lóng chỉ việc cướp bóc của thổ phi)


Trong lòng Thần Niên vốn đã rất rối rắm, giờ nghe hắn nói thế lại

càng sốt ruột, bực mình liếc nhìn hắn, hỏi: “Cái miệng của cậu có thể

nghỉ một lát được không?”


Lúc ấy Diệp Tiểu Thất mới lủng bủng ngậm miệng vào, trong thoáng chốc lại nhìn thấy bóng Hà Nhị đang dè dặt thận trọng thăm dò núp ở một chỗ

không xa, vươn dài cổ ra nhìn. Trong lòng hắn đang bực bội muốn tìm nơi

xả bớt, bèn nâng cánh tay đang cầm con dao lên chỉ thằng vào Hà Nhị, đè

thấp giọng mắng: “Nhìn cái mẹ nhà ngươi ấy mà nhìn? Lát nữa để người

khác nhìn ra sơ hở, thì lão tử sẽ làm thịt ngươi.”


Hà Nhị vốn là người nhút nhát, bị Diệp Tiểu Thất mắng cho một trận, sợ hãi co người lại, rồi biến mất sau tảng núi đá.


Diệp Tiểu Thất ở bên này vẫn chưa chịu bỏ qua, trong miệng vẫn lầm

bầm mắng mỏ, thì Thần Niên ở bên kia lại đột nhiên thấp giọng quát:

bầm mắng mỏ, thì Thần Niên ở bên kia lại đột nhiên thấp giọng quát:

“Đừng lên tiếng, tới rồi!”.


Diệp Tiểu Thất vội vàng ngậm miệng lại, quay đầu nhìn về hướng sơn

cốc. Chỉ thấy có hai khinh kị đang tiến vào từ cốc khẩu, thúc ngựa rảo

quanh trong cốc một vòng, sau đó một kị binh dừng lại ở một bên lối ra,

kị binh kia lại men theo con đường cũ quay ngược lại.


(Là những kị binh được trang bị gọn gàng tiện lợi, tốc độ hành động lại rất nhau lẹ, còn gọi là kị binh hạng nhẹ)


Một lát sau, tuy rằng vẫn chưa nhìn thấy bóng người, nhưng đã có thể

nghe thấy loáng thoáng tiếng lộc cộc của bánh xe, hòa lẫn với tiếng vó

ngựa tốc tốc, từ xa vọng lại gần. Âm thanh ấy vang vọng khắp sơn cốc,

dần dần trở nên to hơn, càng lúc càng rõ ràng lên. Lại qua thêm một lúc

nữa, thì đã có thể nhìn thấy một toán người ngựa đi theo bảo vệ mấy

chiếc xe ngựa, không rối không vội tiến vào trong cốc.


Đi vượt hẳn lên đầu là một nam tử trẻ tuổi cưỡi trên con ngựa màu đỏ, có một vài kị sĩ thân hình tráng kiện túm tụm lại với nhau, chậm rãi đi men về phía sơn đạo có khe nước chảy quanh co. Mấy chiếc xe ngựa đều

được kẹp đi ở giữa đội ngũ, cuối cùng mới là một chiếc xe lớn chở đầy

hàng hóa.


Cặp mắt của Diệp Tiểu Thất rất tinh, cẩn thận xem xét một hồi, rồi

lặng lẽ sán lại gần bên cạnh Thần Niên, hạ giọng nói: “Cô xem toán kị mã kia đi, trang phục mặc tuy rằng không giống nhau, nhưng mấy thứ như yên ngựa, bàn đạp đều cùng một loại, rõ ràng là đồ được chế tạo riêng trong quân đội. Nhìn tình hình thế này, quả thật là có quan binh hộ tống rồi. Tiểu Tứ gia, chúng ta có xuống tay không?”.


Hắn đang nhỏ giọng thì thầm bên tai của Thần Niên, thì chàng trai trẻ đang ở dưới đáy cốc đột nhiên ghìm cương ngựa, ngẩng đầu lên nhìn đến

chỗ Thần Niên đang ẩn mình.


Thần Niên hoảng hốt, vội theo bản năng kéo người Diệp Tiểu Thất cúi

thấp xuống, trong lòng cũng thầm kinh ngạc, con người này sao lại cảnh

giác thế chứ? Cách một quãng xa như vậy, lẽ nào nào hắn có thể nghe được âm vang của mình ở chỗ này sao? Nàng thoáng suy nghĩ trong giây lát,

rồi bí mật ra ám hiệu về phía sau lưng, có ý bảo đám người phía sau cứ

án binh bất động trước đã.


Diệp Tiểu Thất mở miệng muốn nói vài câu, nhưng bị Thần Niên liếc xéo một cái, hoảng sợ vội vàng dùng tay bịt chặt miệng mình lại.


Thần Niên từ trong khoang mũi khẽ hừ lạnh một tiếng, mượn mấy tảng đá để che giấu thân mình, yên lặng không một tiếng động lần mò một chỗ ẩn

náu khác cách đó năm sáu trượng. Cỏ dại chỗ này rậm rạp tươi tốt, che

kín hoàn toàn thân hình vốn đã thuộc dạng mảnh mai của Thần Niên. Nàng

vạt một đám cỏ dại xanh mướt đang chắn trước mặt ra, lại chăm chú quan

sát động tĩnh dưới cốc, nhìn thấy chàng trai ấy tuy rằng vẫn ngẩng đầu

đánh giá xung quanh, nhưng ánh mắt đã không còn rơi xuống chỗ nàng đang

ẩn thân nữa.


Thần Niên không khỏi thở một hơi dài nhẹ nhõm.


Trên con đường dưới đáy cốc, có một thị vệ thúc ngựa tiến gần đến bên chàng trai, cung kính hỏi: “Thế tử gia, có điều gì không ổn sao?”.


Chàng trai trẻ tuổi nghe xong chỉ cười lãnh đạm, ánh mắt vẫn đặt ở

hai bên vách đá của sơn cốc, nhưng hỏi một đằng lại trả lời một nẻo:

“Phong cảnh của núi Thái Hành quả nhiên hoàn toàn không giống với Giang

Nam, núi không mềm nước không mị, nhưng lại mang vẻ phóng khoáng tiêu

sái rất riêng.”


Đang nói, thì có một người từ phía sau phi ngưa đến gần, chuyển lời:

“Thế tử gia, biểu tiểu thư hỏi tại sao lại dừng xe, có phải xảy đã ra

chuyện gì không?”.


Chàng trai quay người lại xem, quả nhiên có một tiểu a hoàn đang thò

người ra trên chiếc xe ngựa đứng giữa đội ngũ, còn hướng ánh mắt nhìn về phía này. Hắn khẽ cười, thúc ngựa quay đầu lại, đi đến chỗ xe ngựa.


Tiểu a hoàn đang vén rèm xe ngẩng đầu nhìn về phía trước mặt, lại

thấy chàng trai ấy đang thúc ngựa đến gần, miệng khẽ kêu lên “Ai da” một tiếng, liền vội vàng rụt cổ vào trong xe, cuống quýt kêu lên: “Tiểu

thư! Tiểu thư! Thế tử gia đến bên này rồi!”.


Đúng lúc đang thông báo, thì chàng trai đã đứng ở trước xe, giả vờ

như không phát hiện ra động tĩnh ở bên trong, chỉ cười hỏi: “Lại ngồi

như không phát hiện ra động tĩnh ở bên trong, chỉ cười hỏi: “Lại ngồi

không yên nữa sao?”.


Lời vừa dứt, lớp màn ngăn cách với bên ngoài bị người bên trong vén

lên, lộ ra một thiếu nữ có hàng mày xanh và đôi mắt sáng, cả khuôn mặt

mang theo vẻ lấy lòng nhìn về phía chàng trai trẻ tuổi: “Biểu ca tốt

bụng, huynh để muội ra ngoài hít thở không khí thêm lần nữa đi mà, ngồi

trong xe hơn nửa ngày trời, muội sẽ chết vì ngột ngạt mất.”


Chàng trai không hề bị thuyết phục, chỉ khẽ cười lắc lắc đầu, từ

chối: “Nơi này địa hình hiểm yếu, lại là nơi bọn thổ phỉ lúc ẩn lúc

hiện, phải sớm ra khỏi chỗ này mới yên tâm được. Đợi đến khi ra được sơn cốc rồi, muội hãy ra ngoài.”


Thiếu nữ nghe vậy lập tức xị mặt xuống, bất mãn lẩm bẩm: “Biểu ca

toàn nói dối muội thôi, từ lúc đặt chân lên đèo Phi Long, cứ hết sơn cốc này lại đến sơn cốc khác, không phải vào sơn cốc thì là ra sơn cốc!

Người ta nói quảng cảnh ở đèo Phi Long rất hùng vĩ, đáng thương cho muội mất công đi một chuyến, cuối cùng lại phải ngồi trong xe!”.


Thiếu nữ vừa nói vừa nhìn trộm vẻ mặt chàng trai, thấy trên mặt chàng vẫn nở nụ cười, giống như đang rất chăm chú lắng nghe lời mình, bèn đổi giọng, nũng nịu nói: “Biểu ca, huynh để muội ra ngoài cưỡi ngựa một lúc thôi. Để khi đến Ký Châu đỡ bị Nhàn Nhi chê cười, khi muội ấy đến Thái

Hưng lúc nào cũng kể với muội phong cảnh đèo Phi Long đẹp vô cùng, muội

ấy còn nói lần ấy còn được cưỡi ngựa đi qua đèo Phi Long nữa kìa.”


Khóe miệng chàng trai nhếch lên cười khẽ, nhẹ nhàng bình tĩnh nói:

“Lần đó Tiết tướng quân mang theo một ngàn binh sĩ, tình hình lúc ấy

đương nhiên không giống với chúng ta bây giờ.”


Thiếu nữ nghe vậy không nói thêm lời nào nữa, giận dỗi buông rèm xe

xuống. Chàng trai thấy nàng như vậy, nở nụ cười bất lực, thúc ngựa đi về vị trí dẫn đầu hàng ngũ.


Phía trên sườn dốc, Thần Niên chờ đợi sớm đã mất sạch kiên nhẫn, lại

thêm Diệp Tiểu Thất cứ luôn truy hỏi nàng nên làm thế nào. Thần Niên

nhìn một lượt đám hộ vệ đang ngồi trên lưng ngựa, lại nhìn đến mấy chiếc xe chở đầy hàng hóa ở phía sau, sau một thoáng do dự, lòng tham rốt

cuộc cũng đánh bại được chút sợ hãi trong người.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...