Giai Kỳ Như Mộng


Kết quả là bữa ăn đó cô mất đi hơn 2000 tệ( gần 6 triệu đồng), sau khi thanh toán vô cùng xót ruột, dù gì nghĩ nhiều cũng không có lợi. Sau khi lên xe nghiến răng chỉ trách anh: “Lầu son rượu thịt thối, ngoài đương người chết lạnh.”* Anh ta chỉ cười ha ha, ăn no chiếc xe lại chạy chậm rãi, dần dần mi mắt sụp xuống. Cô ngồi một mình ở ghế sau, rất muốn gục xuống ngủ, lúc đầu còn nói chuyện với anh câu được câu không, nghe anh kể chuyện tuần trước quen một cô gái đài loan ở Sanfancisco, sau đó không khí ấm trong xe nhẹ nhàng thổi trên mặt cô, giống như là những đứa trẻ con hà hơi ra, ấm ấm, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ giống như là đột nhiên có gió lạnh ùa vào, cô lạnh đến nỗi thu mình lại, nắm chặt chiếc chăn mà có người đắp cho cô, đôi tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt tóc trên trán, cô mơ mơ hồ hồ theo bản năng tựa vào nơi ấm áp đó, trong chốc lát sự âm áp đó đã kề sát cô, cảm giác quen thuộc và yên bình bao phủ lấy cô, dường như là sợi râu của con bướm, chần chừ, nhẹ nhàng lướt qua môi cô, ngứa ngứa. Giống như là rất lâu trước đây, mỗi lẫn Mạnh Hòa Bình tỉnh dậy trước, lúc nào cũng hôn trộm cô. Trong mơ có mùi thơm nhè nhẹ của thuốc, còn có mùi thanh mát của bạc hà, cô lẩm bẩm câu gì đó, rồi lại lờ mờ ngủ tiếp

Cuối cùng bị Nguyễn Chính Đông gọi dậy, vẫn còn ngái ngủ, cô ngồi nghiêng trên ghế sau xe ngủ rất ngon lành, bởi vì trong xe rất ấm, anh ta bỏ cả áo khoác ra vứt trên ghế bên cạnh. Hóa ra là đã đến chung cư cô ở, bên ngoài xe chỉ có ánh đèn đường vàng vọt cô quạnh, yên tĩnh không một tiếng động, chỉ nghe thấy âm thanh nhỏ từ động cơ xe phát ra. Cô cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, đã gần 6h sáng rồi, không kìm được lại hít một hơi không khí lạnh, gõ gõ vào đàng sau ghế hỏi anh: “Này, có một đoạn đường ngắn như vậy mà anh đi mất 3 tiếng đồng hồ liền, xe của anh không phải là loại xe Maybach sao, tại sao lại đi như rùa bò thế hả?”

Anh quay đầu lại phản bác: “Đúng bởi vì là xe tốt, nên tôi mới lái chậm, chỉ vì chiếc xe này mà tôi bị ông cụ nhà tôi mắng không biết bao nhiêu lân, nhìn thấy một lần là mắng một lần, ép tôi năm đó nói dối ông là đã bán cho người khác rồi, chẳng may xảy ra chuyện gì đến được tai ông tôi làm sao mà sống được.Còn nữa cô có phải là heo không vậy? Ở đâu cũng ngủ được, cũng không sợ tôi đem bán cô đi à.”

Cô xì một tiếng, anh đâu thiếu chút tiền đó, làm gì có chuyện đi buôn bán người. Tôi nhiều nhất cũng chỉ sợ anh vứt tôi xuống giữa đường thôi.

Anh cũng xì một tiếng, nói cô là như thế, vứt xuống đường cũng chẳng ai thèm, nếu mà là mỹ nữ, còn sợ bị người khác cưỡng đoạt, cô lại không có tiền, ngay đến cướp của cũng chắng có của để mà cướp.

Nói đến vẫn đề đó lại làm cho cô xót ruột: “Chỉ vì anh, một bữa cơm mất của tôi hơn 2000 tệ, còn có thể nói được.”

Anh nói: “Tôi không ăn mất của cô 2000 tệ, cô làm sao có thể lúc nào cũng nghĩ đến tôi.”

Đúng không hổ danh là vua tình ái, ngay cả đến câu nói đó cũng có thể thẳng thắn đường hoàng nói ra như là lời ong tiếng mật, cô lại ngáp một cái: “ Không nói linh tinh với anh nữa, tôi lên trước đây, trời cũng đã sáng rồi, còn phải thay quần áo để đi làm nữa, anh cũng về ngủ sớm đi.:

Anh nhìn cô từ gương chiếu hậu, lười nhác nói: “Ngủ hay không——cái đó không cần cô phiền lòng.”

Cô nghĩ đến 2000 tệ vừa tiêu mất, liền độc ác chế giễu anh: “Cũng đúng, vừa mới đi 7,8 ngày, không biết bao nhiêu mỹ nữ tha thiết mong chờ anh quay về xoa dịu sự trống vắng đấy.”

Cô nghĩ đến 2000 tệ vừa tiêu mất, liền độc ác chế giễu anh: “Cũng đúng, vừa mới đi 7,8 ngày, không biết bao nhiêu mỹ nữ tha thiết mong chờ anh quay về xoa dịu sự trống vắng đấy.”

Anh đột nhiên lạnh mặt: “Tháng trước tôi đi Mỹ, ở đó cả tháng trời, cô lại nói tôi chỉ đi có 7,8 ngày.”

Ồ? Hóa ra là đi cả tháng, nhưng thế thì có gì đáng tức giận chứ? Đúng là tính khí đại thiếu gia kỳ lạ, thật là khó một đống phụ nữ chịu nhịn anh. Nhìn trên thân phận của đông tiền, nhưng cô vừa tiêu một đống tiền lớn mời anh ăn cơm, dựa vào cái gì mà tức giận với cô chứ? Do đó trừng mắt lườm anh một cái, sau khi xuống xe dập mạnh cửa xe, thuận thế còn đá một cái, chỉ tiếc là không đi giầy cao gót, nếu không thì đã làm xước một vệt trên cửa xe rồi. Cô độc ác nghĩ, cho anh xót chết đi.

Đi vào thang máy mới thấy lạnh, ôm hai vai run rẩy, khịt khịt mũi, cảm thấy mùi vị không đúng. Lại ngủi ngủi cơ thể mình, một mùi thuốc lá pha lẫn mùi bạc hà xộc lên mũi, không kìm được trong lòng thầm mắng, Nguyễn Chính Đông chết tiệt này, chắc chắn là nhân lúc cô ngủ hút thuốc rồi, cũng không thèm quan tâm đến an toàn giao thông vừa lái xe vừa hút thuốc, còn không thèm để ý đến đang bật điều hòa, làm cho cô tự hít phải bao nhiêu khói thuốc, ngay cả áo lên cũng bị thấm mùi, quả thật là hèn hạ.

Sau đó anh mất tăm mất tịch một thời gian dài, có hôm nhận được điện thoại của anh, vẫn cứ đường hoàng hỏi cô: “Đợt này cô đi đâu thế?”

Cô không có chút tinh thần nào nói: “Đi làm, còn đi đâu được nữa

“Tại sao giọng nói lại thế, bị cảm cúm à?”

Ốm đã vài ngày nay, bị sốt vẫn nghiến rắng đi làm case, anh lại là người đầu tiên phát hiện ra cô ốm, nghĩ lại cũng không khỏi xót xa, nhưng vẫn bực mình như cũ nói: “Ừ, cảm cúm rồi.”

“Vậy ra ngoài ăn cơm, mời tôi ăn tôm rồng cay, ăn xong đảm bảo sẽ khỏi ốm.”

Lại ăn, huống hồ mùa này có tôm rồng sao? Không chắc lại định tính toán với cô, không có sức mắng anh là vì vừa mới uống thuốc cảm cúm xong không có sức lực: “Tôi không có tiền.”

Anh lại vui vẻ đáp: “Vậy tôi mời cô là được.”

Anh lại vui vẻ đáp: “Vậy tôi mời cô là được.”

Cô uể oải nói: “Tôi không có thời gian.”

Anh tức đến nỗi dập điện thoại bộp một tiếng, nhất định là không mấy khi bị một vố, hoặc có lẽ từ sau sẽ không làm phiền cô nữa. Cô đau đầu, nghẹt mũi, không có chút sức lực nào, cả người hôn mê, chỉ muốn về nhà ngủ một giấc. Khó khăn lắm mới lằm xong công việc trong tay, cũng đã sớm qua giờ tan ca, đúng là giờ cao điểm, những chiếc xe lăn đều trong hoàng hôn, nhưng lại không thể bắt được một cái taxi, còn cô quả thật không có sức lực đi chen lấn trong tầu điện ngầm lúc này, đành đi từng bước từng bước một về phía trước.

Đằng sau có người bấm còi inh ỏi, cô quay đầu lại nhìn, hóa ra là chiếc Maybach của Nguyễn Chính Đông, chiếc xe đó quả là gây sự chú ý, muốn không nhận ra cũng khó.

Sau khi lên xe Nguyễn Chính Đông chỉ tự khen mình: “Xem xem, từ trước đến nay tôi không hề so đo với phụ nữ.”

Cô ừ ừ gập đầu, đã có xe miễn phí đi nhờ, vậy cho anh ta nói vài câu cũng là đúng thôi, huống hồ cô không còn sức đâu mà đấu khẩu với anh. Đợi đến khi đèn đỏ, cô yên lặng một cách không bình thường làm anh thấy hoài nghi: “Tại sao hôm nay cô lại ủ rũ như vậy?” Đột nhiên dơ tay lên, cô uống thuốc rồi nên hơi lơ mơ, nhất thời để cho anh lợi dụng. Ngón tay của anh hơi lạnh, đặt trên trán cô rất thoải mái, nhưng anh lại cứ ngưng lại lâu như thế, giống như là thất thần trong giây lát, không biết là đang nghĩ gì. Cô cuối cô cũng không nhịn được: “Này, đèn xanh kìa.”

Anh à một tiếng, những chiếc xe đằng sau đã bắt đầu bấm còi inh ỏi, anh rẽ trái ở đầu đường: “Đi bệnh viện.”

“Tôi về nhà uống vài viên thuốc là được.”

Anh kiên quyết: “Đi bệnh viện.”

Tranh giành không được, ai bảo là vô lăng trong tay người ta chứ. Kết quả là bị anh lôi đến bệnh viện truyền, bình thường cô rất sợ tiêm, nhìn thấy y tá cầm trên tay chiếc ống tiêm cả người mềm nhũn đi, rất muốn quay đầu bỏ chạy. Nguyễn Chính Đông đứng bên cạnh cười: “Tôi thật sự chưa bao giờ thấy người như cô.”

Trời bắt đầu tối dần, phòng truyền càng ngày càng ít người, trong không gian trống vắng chỉ nghe thấy tiếng tivi, đang phát thời sự, nước trong ống truyền dường như không bao giờ hết. Cô vốn dĩ đã thiếu ngủ, cả ngày hôm nay làm việc đã rất mệt, một lúc sau đã ngủ thiếp đi.

Trời bắt đầu tối dần, phòng truyền càng ngày càng ít người, trong không gian trống vắng chỉ nghe thấy tiếng tivi, đang phát thời sự, nước trong ống truyền dường như không bao giờ hết. Cô vốn dĩ đã thiếu ngủ, cả ngày hôm nay làm việc đã rất mệt, một lúc sau đã ngủ thiếp đi.

Có người động vào tay cô, cô bỗng chốc mở to mắt, cô y tá nhỏ giúp cô tháo kiêm, Nguyễn Chính Đông nói: “Cô thật là có thể tùy tiện ngủ ở đâu cũng được.”

Cô dụi mắt: “Mấy giờ rồi?”

“Sắp 9h rồi.”

Anh ấn tay cô rất đau, cô rút tay ra, tự mình ấn giữ cái bông nhỏ nhỏ. Đói, đói đến mức bụng réo lên, kết quả là anh cũng giống cô: “Đi ăn cơm thôi.”

Những lúc họ bên nhau, chỉ có lúc ăn cơm dường như mới không đấu khẩu

Chú thích:

* Câu nói trong một tiểu thuyết của Lỗ Tấn, có nghĩa là nhà giàu có rượu thịt ăn không hết còn bị thối, còn ngoài đường dân nghèo chết cóng vì đói rét.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...