Giả Vờ Thôi Mà! Sao Lại Thành Thật


Hắn ước gì hôm nay chỉ có 20h thôi thì tốt biết mấy! Ngay cả bnạ mà cũng bán rẻ mình nữa, ôi sao tự nhiên

thấy cô đơn dữ vậy!

Cuối cùng chuông báo hiệu hết giờ cũng reo lên cùng với tiếng Yeah của đám học sinh.

Hắn nhanh chóng thu dọn sách vở và chuẩn bị phắn khỏi đây nếu không muốn bị thằng bạn chí cốt chọc

cho vỡ mạch mà chết.Nhưng đang định bưứoc đi thì có một bàn tay giữ hắn lại.

- Này!

Hắn quay đầu sẵn sàng cho cái tên kia một cú đấm giữ mặt thì khựng lại, sao chổi gọi hắn?

- Gì?

Nó lấy trong cặp một tờ giấy đưa cho hắn.

- Không đọc!- Hắn bực tức gắt rồi định chạy đi thì bị nó ngáng chân một cái ngã gần vỡ mặt. Có ngu mới đọc

tiếp nhưng có ngu mới chạy đi. Biết vậy đứng im cho rồi!

- Muốn gì hả?Hắn lườm nó, sao lại dính đến con nhỏ sao chổi này không biết nữa. Chỉ do ôgn ba yêu quái nên mới khổ

thế này mà.

- Muốn anh!

Nó thản nhiên buông một câu. Đúng là một câu của nó có uy lực thật không chỉ hắn mà Bun và Sunny cũng

bất động sau cái câu rất vô tư của nó.

Hắn nhăn mày, tư thế phòng thủ rất cao. Chắc chắn lại có âm mưu gì đây mà.Nó nói được một câu hắn hoi

hắn đi bằng đầu ọi người xem luôn!

- Vậy là sao?

- Đúng là ngu vẫn hoàn ngu!- Nó thở dai- Thế viết kịch bản sến xong không định diễn à?

- Hả?Hắn ngạc nhiên, thì ra là cái kịch bản hắn viết cho nó. Thật không tin được nó lại chủ đọng yêu cầu nha!Ai

bảo hắn có sức hút quá làm gì!

- Được! Tập dược trước đã!

- Em sẽ làm khan giả!- Nhỏ Sunny hào hứng.

- Tao nữa- Bun hưởng ứng.

- Tao cũng muốn thương thức hài kịch xem thế nài- Sa ô nương cũng hùa theo.

Nó: .....hài kịch....!

Hắn: Gì..gì...cơ!

- Ơ! Mọi người khôgn định về à?

Nó với hăn đang nhòa vô giết nhỏ Sa thì Jun xuất hiện.

- Anh Jun đến đúng lúc lắm! Cùng bọn em xem chúng nó diễn kịch anh nhé- Sunny cưoiừ típ cả mắt, được

gặp my love vui hết sẩy.

- Kịch?Jun nhìn hắn, khó hiểu.Lại bày thêm trò để anh dọn à? Haizzz1 Nhưng mình vẫn muốn xem bởi vì.......

- Ừm! Vậy kiếm chỗ nào đó để diễn đi! Hay đến nhà anh nhé! Giờ chỉ có người làm ở nhà thôi!

- Ừm! Vậy kiếm chỗ nào đó để diễn đi! Hay đến nhà anh nhé! Giờ chỉ có người làm ở nhà thôi!

- Oh Yeah! Iu an...- Sunny vẫy đuôi mừng, vội bịt miệng lại- Hề hề!!!

- Điên!- Cả đám đồng thanh trừ anh Jun. Nhưng cái khóe môi thì cho biết anh đang muốn cười chết đi được.

****

Hắn đắm đuối nhìn nó, ánh mắt dịu dàng ám áp.Tay cầm bó hoa hồng nhung có tết chiếc nơ trắng tặng nó.

- Jen! Anh đã nói cho em biết anh thích em chưa nhỉ?

Nó bối rồi, đưa tay gãi gãi đầu, hai má ửng hồng không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

- Em....không...biết nữa....!

Hắn bước đến gần nó, quỳ một chân xuống, tay bật chiếc hộp nhung đỏ. Một chiếc nhẫn kim cương. Nó

ngạc nhiên, lấy tay ôm miệng mắt hơi lấp lánh

- Vậy bây giờ anh nói nhé! Anh thích em, làm vợ anh nhé!

- Ơ......em.......- Nó ấp úng, một giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Thật sự ai là nso chăc cũng sẽ hạnh

phúc lắm.

- Em đâu có điên đâu mà đồng ý!

-NÀY! LẦN THỨ 11 RỒI ĐẤY- Cả đám hét vào mặt nó. Lần nào cũng thế. lần nào đến đoạn cuối cũng phá vỡ

hết khôgn khí lãng mạn của người ta.

- Hix! Nhìn mặt tên này trôgn ngộ lắm!- Nó nửa khóc nửa cười chỉ về hắn.

- Cô rất thích sống chùng thì phải!- Hắn phủi phủi quần. Hé hé, chỉ có cái này mới làm nó nghiêm túc được

thôi!

- Nhưng tui đâu iu gì anh khó diễn lắm,đi mà tìm người iu anh ý!- Nó lườm hắn, chỉ được cái nói trúng nỗi sợ

của nó.

- Ngừoi yêu Shin...- Nhỏ Sa trầm ngâm suy nghĩ rồi liếc mắt nhỏ Sunny.

- Ể~Nhìn gì tao?- Sunny giật băn người, đừng bảo nhỏ thcíh Shin nha, không có vé đâu. Tim nhỏ chỉ có một người thôi!

- Thế sao bữa trước mày nắm tay hắn rồi bỏ chạy?- Nó ngẫm nghĩ thấy rất đúng.

- Tại.....- Sunny cứng họng. Chẳng nhẽ lại nói là nhầm tay? Nhưng anh Jun đang ở đây..

- Tại gì?- Nó tò mò.

- Ừ đấy được chưa hả?- Nhỏ Sunny ấm ức hét lên rồi chạy ả cửa bỏ lại dằng sau mấy cái pho tượng ngơ ngác.

Nhỏ chạy ra ngoài đường, không biết là mình nói đúng hay sai nữa. Nhưng có anh Jun ở đó, thực sự nhỏ thấy rất khó mở miệng. Hơn nữa, mình là con gái cơ mà.

Nhỏ lau lau mấy giọt nước mắt dã chớm ra tự lúc nào, rảo bước qua đường. Nhưng không may.....

Kíttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttttt

*********

Hiện tại ở nhà hắn, nó cứ vò đầu bứt tai đến nỗi mái tóc mượt mà giờ trông như ổ quạ.Hắn cũng chẳng khá hơn, cứ đi đi lại lại đến nỗi Bun phải hét lên thì mới ngừng. Nhưng chưa thảm hại bằng Jun. Anh cứ đập hêt chiếc cốc này đến chiếc cốc khác., không ngừng nghỉ. Một tình cảm 2 năm bây giờ coi như hết, anh đã quá ngộ tưởng, phải đâu mình thcíh người ta thfi ngưới ta sẽ thích lại mình chứ? Đây là cuộc sống chứ không phải truyện cổ tích.

- Này! Anh thôi đi được không?- Hắn thấy tình hình gay go thì tiến lại giựt chiéc cốc trên tay anh- Anh bị điên hay sao vậy?Mọi ngày chả phải anh luôn bình tĩnh sao?

- Này! Anh thôi đi được không?- Hắn thấy tình hình gay go thì tiến lại giựt chiéc cốc trên tay anh- Anh bị điên hay sao vậy?Mọi ngày chả phải anh luôn bình tĩnh sao?

- IM ĐI!Em thì biét cái gì chứ! Em chả biết cái gì....chả biết cái gì.....

Anh ngồi phịch xuống, đưa tay ôm trán. Trái tim anh liệu có ai hiẻu được không?

- Nè!- Nó chìa ra trước mặt anh một xấp khăn giấy- Cho đấy( của nhà anh Shin mà chị)

BỐP

Hắn giật bắn người. Không thể tin được ông anh hiền lành của hắn vừa ném hộp giấy vào mặt nó. Không lẽ..những người hiền lành đều có lúc lên cơn vậy sao.

- Ya! Tên này..!!- Nó định xông vào cho anh một trận thì hắn cản lại, dù gì anh ý cũng đang lên cơn mà, người bình thường không châp kẻ điên.(OMG)

- Thôi nào!- Hắn cười giảng hòa rồi quay sang định đỡ Jun dậy thì..

BỐP

Lần này đến nó thót cả tim. Anh hội trưởng hội học sinh vốn nhân từ mà hômnay cho thanửg vào mặt em trai một cú đấm thâm cả mắt bảo không ngạc nhiên sao được. Nó lùi lại vài bước, trogng 38 kế kế chuồn là thượng sách.

- Anh bị điên hả?!!!- Hắn tức tốc bò dậy lao vào người anh. Gì chứ? Hắn giúp anh mà lại oánh hắn, đến thánh cũng phải tức.( ủng hộ)

Lúc đó bống điện thoại Jun gieo lên

My love ! My love! My love! My love!

Nghe điện thoại mau!

My love ! My love! My love! My love!

Nghe điện thoại mau!

Jun liền mở điện thoại ra nghe, gương mặt vui lên thấy rõ:

- Sunny à! Em đang ở đâu thế? Sunny, anh có chuyện muốn nói với em!Anh...

- Xin lỗi! Tôi không phải Sunny- Bên kia vang lên giọng con trai.

- Mày...! Mày là ai! Thắng **** kia! Đưa máy cho Sunny mau! Mỳa làm gì cô ấy rồi đừng hòng đụng đến cô ấy dù chỉ một sợi tóc! Mày có ngeh tao nói...

- Xin...lỗi! Cô ấy..bị đụng xe.......anh mau đến bệnh viện Lưu Nhất đi.....

- CÁI GÌ????????????????

Anh chạy như bay ra gara mau chóng phi xe đến bệnh viện. Sao Sunny lại bị đụng xe chứ? Có sao không? Em mà xảy ra chuyện gì là chết với anh đó, biết chưa??

- Cía gì.....cái.gì vừa chạy qua đó mày- Nó méo mặt. Giống như ma vậy đó, vụt qua không để lại giấu vết.

Nhỏ Sa nhặt cái điện thoại lên, giọng hoảng hốt:

- Sunny bị tai nạn rồi!!!!!!!

- Cái gìc cớ?- Cả nhóm đồng thanh rồi ai cũng bay ra ngaòi lấy xe. Trên đường cứ bọn nó đi đến đâu là đằng sau nhộn nhịp hẳn lên. Nhộn nhịp....tiếng c-hửi r-ủa.Nhưng điều đó đâu quan trọng, quan trọng bây giờ là cái mnạg sống của người đnag ở trong bẹnh viện kìa.

Vừa đến nơi, Jun không kịp dựng xe bỏ của chạy lấy người vào trong.Bên quầy y tá, mấy bà đang tán dọc đủ kiểu.

- Ui! Các chị có biết không? Lần trước em chứng kiến một anh chàng đẹp trai cực kì vào đây rồi túm cổ các bac sĩ nhét vào phòng cấp cứu đó! Lúc đó em đã ước phải chi mình là bác sĩ thì tốt qua!

- Hic! Hôm đó chị nghỉ mơi chán chứ! Ước gì bây giờ lại được như vậy nhỉ.

Chị kia vừa dứt lời thì từ xa Jun chạy đến, hỏi dồn dập:

- Trương Qùnh Chi! Trường Quỳnh Chi ở phòng bao nhiêu!

- Ơ! Là thật sao?- Cô y tá 2 aty ôm mặt, mắt chuyển thành hình trái tim.

- NAY! MẤY NGƯỜI CÓ NGEH TÔI NÓI KHÔNG ĐÓ!- Jun tức giận, đôi mắt ánh lên những tia đỏ ngầu.

- NAY! MẤY NGƯỜI CÓ NGEH TÔI NÓI KHÔNG ĐÓ!- Jun tức giận, đôi mắt ánh lên những tia đỏ ngầu.

- À! Hả? Trường Quỳnh Chi à? Phòng 17 tầng 1 à mà.....- Ơ! Đâu rồi?

- 17! 17! Đây rồi!

Anh mừng rỡ đi vào nhưng một giây sau thì câm lặng. Tại...tại sao lại chùm kín mặt thế này?Đúng lúc đó, vị bác sĩ đi vào thấy anh thì mặt buồn rầu:

- Chúng tôi đã cố gắng hết sức! Thành thật xin lỗi!

- Gì ..gì chứ?- Giọng anh run run, đôi chân bước từng bước về phái giường bệnh.

- Em.....sao lại như vậy chứ?Sao không để anh có cơ hội dược nói với em chứ?Tại sao????????-Anh gục mặt vào thành giường

-Dậy đi! Nghe anh nói nè! Dậy đi! Sao lại mang theo trái tim anh vậy chứ?Em đúng là đồ ác quỷ mà..!

- Ơ- Vị bác sĩ tái mét mặt , không nói nên lời

Vị bác sĩ tái mét mặt, không nói lên lời. Không thẻ ngờ rằng lại gặp cảnh này ở đây. Thật dúng là thế giới càng tân tiến thì giới trẻ càng......biến thái.

BỐP

Anh đang đau buồn, lệ tuôn như mưa thì một chiếc gối lao thẳng vào mặt Jun.

- Nói cái gì đó hả????????- Ngoài cửa, nhỏ đang chống nạnh hừng hừng lửa nhìn anh. Tên này thật là to gan nha!Dám gọi bổn cô nương là ác quỷ. Lâu nay mình vờ e thẹn trước mặt hắn nên giờ bị leo lên cổ thế này đây. Haizzz!

- Ơ....sao lại...?- Jun ngơ ngác nhìn nhỏ. Kia là Sunny..thế người này là....????Anh vội lật tấm khăn phủ lên....hiz: một người đàn ông mặt trắng bệch. chắc chuẩn bị đi vào nhà xác. Jun giật nảy người, 3 chân bốn cẳng chạy ả cửa ôm chầm lấy nhỏ.

- Tiểu yêu tinh! Em làm anh lo quá!

- ...Ờ.....

- Sao bảo là bị đụng xe cơ mà?

- Thì đụng xe thiệt còn gì?

- Hửh? Thế sao em lành nặn thế này?

- Anh nói làm em lại tức! Em đang đi qua đường thì một chiếc xe đạp qua đường tông vào bị dính đầy phẩm đỏ thế là người ta hò hét nhau đưa em đến bệnh viên. Bây giờ nghĩ lại còn tức hơn nữa!

- {...................**

- Ơ! Anh sao thế?

-{..........................**

- Nè!

Thì ra nó vừa nói vưa thít chặt tay lại nên có lẽ anh Jun bị tắc thở cũng nên. Vừa lúc đó bọn nó với các bậc phụ huynh cũng đến nhìn thấy cảnh đó thì lại đi ra bãi đỗ xe, tra hỏi tụi nó sau vậy.

- Vậy ai nói với mẹ là Sunny thích Sin nhỉ?- Mẹ nó gằn giọng hỏi nó.

- Dạ! Tại nhỏ làm tụi con hiểu lầm..!- Nó gãi đầu dầu cười trừ.

- Vậy giờ sao đây?- Me nó cười gian nhìn hắn với nó.

- Dạ?- Nó với hắn đồng thanh.

- HAI ĐỨA PHẢI Ở CHUNG NGAY LẬP TỨC- Các bô lão hét vào mặt 2 đứa con bé bỏng.

- HẢAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA?

Cùng với tiếng hét kinh hoàng của 2 đứa là tiéng cười thầm của nhỏ Sa và Bun. Lại được xem phim hài hước miễn phí ai lại không vui. Trên nền trời những đám mây xanh hòa với trắng đang cá cước nhau xem hắn sẽ thắng hay nó thắng. Hình như tình cảm của đôi naỳ đã cảm thấu trời xanh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...