Giả Cán Bộ


Thái Lang Minh gật gật đầu.


“ Phòng tuyên truyền chúng ta, ngoại trừ học tập tinh thần trong văn bản tài liệu giáo dục tuyên truyền nhiệm kỳ mới ra, còn khai triển, mở rộng nhiều mặt biểu diễn văn nghệ, dùng để biểu hiện ra công tác tuyên truyền của nghành chúng ta! “ Chương Bằng dùng ngữ khí cung kính nói, con mắt thỉnh thoảng miết về phía Thạch Phong Tín.


“ Hả? “ Khẩu vị cùng hào hứng của Thái Lang Minh đều bị treo lên đến tận miệng.


Thạch Phong Tín cũng là hai mắt tỏa sáng, Chương Bằng này lại là một người rất cơ trí, lại nhìn nhìn Dương Tử Hiên, thấy hắn toàn một bộ dáng như đã tính trước, Thạch Phong Tín liền đoán được, cái gọi là biểu diễn văn nghệ này, hơn phân nửa chính là xuất xứ từ trong tay Dương Tử Hiên.


Tiểu tử này thật đúng là có điểm bổn sự, nghe nói, lúc ở Đại Danh thành phố, chính là phúc tướng của Lâm Bái, nhưng không biết có thể trở thành phúc của mình không?


Trong nội tâm Thạch Phong Tín âm thầm phỏng đoán.


“ Cậu nói cụ thể xem, biểu diễn văn nghệ gì vậy? “ Thái Lang Minh hiếu kỳ hỏi.


Chương Bằng cũng là loại người thập phần hiểu cách tiến thối, biết rõ những điều này đều là Dương bí thư an bài, hắn có thể ôm công đầu, ôm hết công đầu, nhưng cũng nên để cho Dương bí thư lộ mặt, lúc này liền nói: “ Những điều này đều là thành quả dưới sự lãnh đạo của bộ máy công ủy do Dương bí thư chỉ huy, hay là để cho Dương bí thư nói trước đi! “


Dương Tử Hiên cũng không chối từ, liền mở miệng nói: “ Kỳ thật cũng không có gì, chính là một ít kịch bản ca kịch ca múa các loại thôi, lúc đầu tôi cũng chỉ đưa ra một hình thức phương hướng làm dàn giáo, cụ thể có lẽ là do lão Chương an bài và chủ trì. “


Dương Tử Hiên cũng là bánh chưng đi, bánh chocola lại, cho Chương Bằng một câu tán dương.


Trong nội tâm Chương Bằng lại càng vui sướng hài lòng hơn, Dương bí thư này cũng là loại người lòng dạ rộng lớn, tuyệt không ôm công, trước kia đồn đại còn nói người này thiếu nhẫn nại, tính cách quá cường thịnh, ngoài miệng làm việc không chịu tốn sức, hiện tại xem ra, lời đồn đại này thật đúng là không thể tin.


“ Thái tổ trưởng, tôi cảm thấy chúng ta nói cũng không đủ để hình dung, chẳng bằng để cho tôi an bài người, tự mình biểu diễn một tý cho ngài cùng Thạch bí thư xem, cũng không mất bao nhiêu thời gian, đại khái là mười đến 20 phút mà thôi, sẽ không chiếm dùng quá nhiều thời gian công tác của ngài cùng Thạch bí thư đâu! “ Chương Bằng vừa cười vừa nói.


Thạch Phong Tín cùng Thái Lang Minh gật gật đầu, cùng nói: “ Cũng tốt! “


Chương Bằng trả lời một tiếng, liền chạy chậm ra ngoài.


Đứng ở một bên, Ngô Lực Khắc chứng kiến tất cả tình huống trước mắt, trong lòng đã hối hận đến chết rồi, sớm biết vậy, mình cũng nghe theo Dương Tử Hiên phân phó, làm những văn nghệ biểu diễn này thì tốt rồi, hiện tại lại để toàn bộ cho một mình Chương Bằng mặt mày rạng rỡ.


Kỳ thật, Ngô Lực Khắc cũng biết, sở dĩ mình cự tuyệt đề nghị làm văn nghệ biểu diễn của Dương Tử Hiên, cũng là do lòng hư vinh của hắn đang tác quái.


Từ sau trong đáy lòng Ngô Lực Khắc, luôn có điểm không phục Dương Tử Hiên, nghĩ chính mình đã vì quốc vì dân vì đảng phục vụ tiến vài chục năm, kết quả là bị một mao đầu tiểu tử còn chưa kết hôn trêu chọc đến xấu hổ.


Ngẫm lại, trong nội tâm Ngô Lực Khắc có chút tức giận.


Thời gian đại khái trôi qua mười lăm phút, Chương Bằng liền đưa bảy tám người vào, Dương Tử Hiên nhìn đầu lĩnh một chút, đúng là thanh niên lần trước cùng mình đi Tô thành phố khảo sát Kim Chính Gia kia.


Dương Tử Hiên không khỏi một lần nữa liếc nhìn Chương Bằng thật sâu, Chương Bằng rất cơ linh, cái này rõ ràng cho thấy là đang bánh chưng đi, bánh chocola lại, hướng chính mình lấy lòng nha, xem ra, bên trong các thường ủy, cũng có thể thoáng tranh thủ Chương Bằng này một tý.


Kim Chính Gia có chút khẩn trương, không dám trực tiếp nhìn Thái Lang Minh cùng Thạch Phong Tín ngồi ở chính giữa, nhưng hắn thoáng thở dài một hơi, liền bắt đầu biểu diễn ca kịch, thời điểm Kim Chính Gia học đại học, cũng là loại người đa tài đa nghệ, cho nên, khi bắt đầu biểu diễn cũng tương đối thành thạo, tuy chỉ có mấy giờ để tập luyện, nhưng phối hợp giữa các thành viên đều hết sức ăn ý.

Kim Chính Gia có chút khẩn trương, không dám trực tiếp nhìn Thái Lang Minh cùng Thạch Phong Tín ngồi ở chính giữa, nhưng hắn thoáng thở dài một hơi, liền bắt đầu biểu diễn ca kịch, thời điểm Kim Chính Gia học đại học, cũng là loại người đa tài đa nghệ, cho nên, khi bắt đầu biểu diễn cũng tương đối thành thạo, tuy chỉ có mấy giờ để tập luyện, nhưng phối hợp giữa các thành viên đều hết sức ăn ý.


Thạch Phong Tín cùng Thái Lang Minh nhìn thấy tiết mục đó, đều không nhịn được mà gật gật đầu, xem ra, khu công nghiệp đối với văn bản tài liệu tuyên truyền giáo dục của tỉnh ủy trong nhiệm kỳ mới, có lẽ là rất chịu khó nghiên cứu.


Nhưng Thạch Phong Tín và Thái Lang Minh đều không biết, Dương Tử Hiên đã sớm biết rõ tin tức bọn hắn xuống, nên hai người đều cho rằng đây là khu công nghiệp đã sớm chứng thực chủ chương bên trên.


Dương Tử Hiên chứng kiến biểu lộ thoả mãn của hai vị đại lão, mới nhẹ nhàng thở ra, lau lau mồ hôi, lần này tổ đôn đốc kiểm tra đến kiểm tra, coi như là đã thành công.


Phải biết rằng, trước kia, Dương Tử Hiên một mực đều đang đánh cờ cùng Bạch Thự, nhà máy chế biến giấy, Trần Long Sinh, những quan lớn trong khu công nghiệp này, không có cách nào rút ra tinh thần ra làm những thứ này, may mắn hôm nay có Lê Khải Minh nhắc nhở, bằng không thì cũng chỉ có cách luống cuống tay chân, coi như là có thể tạo ấn tượng tốt cho Thạch Phong Tín cùng Thái Lang Minh, cũng sẽ thập phần mạo hiểm.


Sau khi ca kịch xong xuôi, lại lục tục biểu diễn ca múa, chủ đề đều là biểu hiện về công tác tuyên truyền giáo dục, để cho không khí thêm sinh động.


Sau khi các tiết mục diễn xong, mấy phó tổ trưởng tổ đôn đốc kiểm tra còn sai người lập tức kiểm tra thí điểm mấy nhân viên công tác trong khu công nghiệp về tình huống học tập tinh thần cua tỉnh ủy, đều biểu hiện ra không tệ.


Lâm Hạ Viên, cái trưởng ban tổ chức này hoàn toàn bị lạnh lẽo, bỏ rơi ở một bên, trên trán không ngừng chảy ra từng giọt mồ hôi lạnh, mấy lần nghĩ đến việc nói chen vào lời Thạch Phong Tín, nhưng đều là lời nói đến bên miệng lại rụt trở về.


Tổ đôn đốc kiểm tra đến, Lâm Hạ Viên cũng không phải quá sợ hãi, dù sao, núi cao hoàng đế xa, đại lão tỉnh ủy dù trách tội cũng không trách tội đến hắn, trên đầu cái trưởng ban tổ chức nho nhỏ này, nhưng Thạch Phong Tín này, đúng là lãnh đạo trực tiếp cai quản Lâm Hạ Viên hắn.


Trong nội tâm Lâm Hạ Viên rất sợ hãi, không biết lần này Thạch bí thư sẽ nhìn mình thế nào.


Đại khái chừng một giờ, công việc kiểm tra của tổ đôn đốc kiểm tra cuối cùng cũng xong rồi.


Đoàn người nhẹ nhàng thở ra.


Đương nhiên, bao giờ qua cuộc kiểm tra, cũng có người vui mừng, có người buồn.


Dương Tử Hiên nhìn nhìn đồng hồ trên tay, đã hơn năm giờ, liền đề nghị tổ đôn đốc kiểm tra cùng Thạch Phong Tín ăn cơm tại khu công nghiệp.


Thái Lang Minh vui vẻ đáp ứng, Thạch Phong Tín đương nhiên cũng đi theo.


Dương Tử Hiên lại để cho Lưu mặt đen cùng Lý Bất Phàm an bài tất cả ở nhà khách Mây Trắng trong khu công nghiệp.


Nhà khách Mây Trắng cùng khu nghỉ dưỡng Hoàng Hồ giống nhau, đều là sản nghiệp khu công nghiệp, chỉ là, nhà khách Mây Trắng trước kia vẫn luôn là chủ nhiệm văn phòng của Giản Văn Phong quản, trung tâm nghỉ dưỡng Hoàng Hồ thì là do hai người Bạch Thự cùng Trương Lan cùng được phân công quản lý.


Giản Văn Phong ngã xuống, về sau, không ít lãnh đạo khu công nghiệp cũng đều nhìn nhìn chằm chằm vào nhà khách Mây Trắng, thậm chí còn muốn đoạt khối thịt béo nhà khách Mây Trắng này, chỉ chờ lúc đưa lên hội thường ủy thảo luận.


Ai biết, Dương Tử Hiên một mực không tổ chức hội thường ủy, vấn đề nhà khách Mây Trắng này liền bị gác lại.


Lưu mặt đen là ban chủ nhiệm đảng chính, có một chút quyền quản lý với nhà khách Mây Trắng, nơi thuộc đơn vị tiếp đãi này, vốn Lưu mặt đen cho rằng nhà khách Mây Trắng sẽ bị mình nuốt, nhưng trải qua Dương Tử Hiên mấy lần gõ, lại từ trong sự kiện ngừng hoạt động nhà máy chế biến giấy, kiến thức thủ đoạn của Dương Tử Hiên, liền bỏ đi chủ ý về nhà khách Mây Trắng.


Dương Tử Hiên cũng cân nhắc qua vấn đề nhà khách Mây Trắng, trong nội tâm, Dương Tử Hiên đã có tính toán của mình, chính là để cho Lý Bất Phàm xử lý chuyện tiếp đãi, mình thì nắm cái nhà khách Mây Trắng này vào trong tay.


Đến lúc đó, khoa đôn đốc điều tra và tiếp đãi xử lý, hai cái phòng này, đều bị Lý Bất Phàm nắm ở trong tay, cũng tương đối thuận tiện để Dương Tử Hiên triệt để bóp chặt cổ họng văn phòng đảng chính, khống chế được văn phòng đảng chính.


Lưu mặt đen cùng Lý Bất Phàm sắp xếp xong xuôi, về sau, Dương Tử Hiên cùng với một đám người Thạch Phong Tín, Thá Thái Lang Minh, bắt đầu đi ô tô tới nhà khách Mây Trắng.


Trước khi lên xe, Thạch Phong Tín hướng Dương Tử Hiên vẫy vẫy tay, lại để cho hắn cùng tiến lên xe công vụ.


Biểu lộ của Ngô Lực Khắc cùng Chương Bằng, Lâm Hạ Viên đều là thập phần phong phú, đáy lòng âm thầm hâm mộ, cơ hội ngồi cùng xe với bí thư thị ủy, không phải người nào cũng có được một lần trong đời.


“ Tử Hiên, làm công tác không tệ, Thái tổ trưởng dường như rất thoả mãn đối với công tác của khu công nghiệp các cậu. “ Thạch Phong Tín vỗ vỗ bả vai Dương Tử Hiên.


Dương Tử Hiên cười cười, nói: “ Không có sự lãnh đạo chính xác của thị ủy, bộ máy khu công nghiệp chúng ta cũng không có cách nào làm ra thành tích như vậy. “


“ Vốn cho rằng ngày hôm qua, khu công nghiệp các cậu mới xảy ra sự kiện kêu oan, sẽ có chút luống cuống tay chân, không nghĩ tới, các hạng công tác có lẽ vẫn là ngay ngắn rõ ràng! “ Thạch Phong Tín nói.


“ Vấn đề nhà máy chế biến giấy giải quyết thế nào rồi? Phải an bài thích đáng những công nhân viên chức gặp phải tai nạn lao động kia, người nên bắt, tuyệt đối không thể nương tay! “ Thạch Phong Tín phân phó.


Dương Tử Hiên gật gật đầu, trong lòng lại đang suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Thạch Phong Tín.


Thạch Phong Tín cùng La Trạch Minh ở trên sự kiện nhà máy chế biến giấy kêu oan này, đều biểu hiện rất mạnh mẽ cứng rắn, khẳng định còn có nguyên nhân ở sâu bên trong.


Năm nay là nhiệm kỳ mới ở các cấp tỉnh thành phố huyện xã, có thể nói là tất cả thế lực lớn mãnh liệt cuộn trào, thậm chí đều nghĩ cách cướp lấy lợi ích lớn nhất.


Dương Tử Hiên đã từng phân tích kỹ càng về tất cả thành viên trong thường ủy thị ủy Nam Hồ thành phố, đương nhiên, rất nhiều người không thể làm rõ, nhưng có bối cảnh mấy người, Dương Tử Hiên lại rất tinh tường, giống như trưởng phòng phòng tổ chức thị ủy Dương Tân, chính là đi lộ tuyến phái bản địa cấp tỉnh, La Trạch Minh có thể nói là xuất thân dòng chính của Hoàng Văn Thanh, hiện giữ chủ tịch tỉnh, thị ủy phó bí thư Lý Lỵ đến từ bộ ủy trung ương, không rõ xuất thân.


Thạch Phong Tín ăn được chức bí thư thị ủy này thì là kết quả của việc cân đối, đương nhiên không thể loại trừ Thạch Phong Tín còn có bối cảnh rất sâu, sâu đến mức hiện tại Dương Tử Hiên không thể tiếp xúc đến.


Năm nay, Nam Hồ thành phố tiến vào nhiệm kỳ mới, cách cục chính trị cả tòa thị chính có thể biến đổi hay không, Dương Tử Hiên cũng chỉ ngồi ở trong tối tự phỏng đoán quan sát.


Từ thế thái trước mắt để xem xét, khả năng Thạch Phong Tín cùng La Trạch Minh chuyển vị cũng không lớn, Lý Lỵ vừa từ trung ương xuống không lâu, phỏng chừng cũng rất không có khả năng chuyển vị, cho nên, sau trận chuyển biến nhiệm kỳ mới này, về sau, cách cục chính trị thị ủy cơ bản sẽ không thay đổi, đương nhiên, có thể sẽ đổi đi mấy thường ủy, nhưng là tam đại cự đầu thị ủy đều không biến, đổi mấy người thường ủy, phỏng chừng cũng vô pháp ảnh hưởng đến đại cục.


Ngược lại, cán bộ cấp tỉnh thay đổi, phỏng chừng là khá lớn, bí thư tỉnh ủy sẽ lui, chủ tịch tỉnh Hoàng Văn Thanh hiện tại có tiếng hô tiếp nhận bí thư rất cao, nếu như Hoàng Văn Thanh lại tăng một bậc, chỉ sợ dòng chính La Trạch Minh cũng sẽ càng thêm cường thế.


Hơn nữa, nếu như Hoàng Văn Thanh thăng nhiệm bí thư, như vậy, thường vụ phó chủ tịch tỉnh Trần Chí Ôn này, phải chăng có thể thượng vị chủ tịch tỉnh, đây lại là một vấn đề rất lớn.


Tại loại cách cục này, Thạch Phong Tín cùng La Trạch Minh tỏ vẻ dùng lực mạnh hơn, áp dụng biện pháp cứng rắn đối với nhà máy chế biến giấy, rốt cuộc có dạng ý tứ hàm xúc gì, thật sự đáng giá để Dương Tử Hiên từ từ cân nhắc.


Sau lưng nhà máy chế biến giấy là khu ủy bí thư khu Tĩnh Thủy Từ Á Bình, quan hệ giữa Từ Á Bình và Dương Tân, cũng coi như là mọi người đầu biết rồi, bây giờ, Thạch Phong Tín và La Trạch Minh lại muốn đánh vào mặt Dương Tân.

Sau lưng nhà máy chế biến giấy là khu ủy bí thư khu Tĩnh Thủy Từ Á Bình, quan hệ giữa Từ Á Bình và Dương Tân, cũng coi như là mọi người đầu biết rồi, bây giờ, Thạch Phong Tín và La Trạch Minh lại muốn đánh vào mặt Dương Tân.


Chẳng lẽ là khi nhiệm kỳ mới bắt đầu, về sau, cách cục Nam Hồ thị ủy sẽ đại biến, biến đổi đó lại càng có lợi được Dương Tân, cho nên La Trạch Minh cùng Thạch Phong Tín mới có ý định, tại trước nhiệm kỳ mới, dốc sức liều mạng áp chế Dương Tân?


“ Tiểu Dương, khu công nghiệp các cậu có lẽ vẫn là gánh nặng đường xa, cậu xem xem, khắp nơi này vẫn hoang dã như vậy, không giống như bộ dạng một khu công nghiệp nên có, khu công nghiệp hẳn là máy móc nổ vang, khu nhà máy mọc lên san sát như rừng mới đúng! “


Thạch Phong Tín cũng đã thật lâu không tới khu công nghiệp rồi, nguyên nhân cũng rất đơn giản, khu công nghiệp là do đích thân hắn dùng mọi thủ đoạn thôi động, kết quả là làm thành cái cục diện rối rắm này, lại khiến cho Thạch Phong Tín có cảm giác bị thất bại thật sâu.


Cho tới bây giờ, số lần Thạch Phong Tín đến khu công nghiệp, đều có thể đếm được trên đầu ngón tay.


Nguyên nhân cũng rất đơn giản, hắn thật ra là đang trốn tránh chính mình.


Hắn không muốn thừa nhận năm đó mình dùng lực lớn thôi động, thiết lập khu công nghiệp là một sai lầm.


Hắn không muốn nhìn thấy địa phương đã chém một vết sẹo nặng nề trên con đường làm quan của hắn.


Nếu như không phải sai lầm trên mặt quyết sách khu công nghiệp, chỉ sợ Thạch Phong Tín bằng vào chiến tích quật khởi, làm ra cống hiến cực lớn tại Nam Hồ, đã sớm thăng nhiệm hàng ngũ cán bộ cấp phó tỉnh.


“ Thạch bí thư, ngài cũng biết, băng dày ba thước không phải chỉ do một ngày lạnh, muốn để cho khu công nghiệp thoát khỏi căn bệnh kinh niên, không phải một ngày nửa ngày là có thể làm được!”


“Hiện tại, tệ nạn kéo dài lâu ngày trong khu công nghiệp cũng là rất nhiều, điểm sáng duy nhất là khu công nghiệp chế dược, cũng có rất nhiều xí nghiệp gần như phá sản, ngàn vạn gánh nặng đều chỉ là sắp bắt đầu thôi! “


Dương Tử Hiên cẩn thận từng li từng tí nói, kỳ thật, cũng không phải Dương Tử Hiên cố ý nói lời mất hứng, Dương Tử Hiên chỉ muốn thừa dịp tâm tình Thạch Phong Tín tốt, tìm cho mình một tấm đệm dự phòng mà thôi.


Thạch Phong Tín nhìn khuôn mặt trẻ tuổi của Dương Tử Hiên thật sâu, không hề tức giận, hắn biết Dương Tử Hiên nói thật, trong nội tâm lại có chút cảm giác cao hứng, tiểu Dương này vẫn tương đối là người cụ thể, không giống như những quan viên khác, ở trước mặt hắn, toàn gỗ vang lên tiếng trống da trâu, thực tế là chuyện gì cũng không làm được.


“ Đoàn khảo sát đầu tư Tô thành phố sắp đến rồi, khu công nghiệp các cậu chuẩn bị công tác tiếp đãi thế nào? “ Thạch Phong Tín không tiếp tục nói về đề tài vừa rồi.


“ Giai đoạn đầu của công tác tiếp đãi cơ bản đã được triển khai, đến lúc đó, khu công nghiệp chúng ta sẽ thành lập một tiểu tổ chuyên môn làm công tác tiếp đãi, do lãnh đạo chủ yếu khu công nghiệp đảm nhiệm, bảo đảm công tác tiếp đãi không có chút sơ hở nào! “ Dương Tử Hiên nói.


“ Đúng vậy, thành lập tiểu tổ chuyên làm công tác tiếp đãi, đó là một cách nghĩ rất không tệ! “ Thạch Phong Tín gật gật đầu.


“ Cái tiểu tổ này đương nhiên không thể chỉ giới hạn tại việc phối hợp đơn giản như vậy, đến lúc đó, còn có thể xác định trách nhiệm cụ thể của từng người, địa phương người nào chịu trách nhiệm xảy ra vấn đề, người đó phải chịu trách nhiệm trước tổ chức! “ Dương Tử Hiên nói.


“ Như vậy rất tốt, hiện tại làm việc tập thể, chính là làm việc qua loa, xảy ra chuyện chính là đùn đẩy trách nhiệm, như vậy thật không tốt, nên cụ thể hóa trách nhiệm, chứng thực đến trên người nào đó! “ Thạch Phong Tín nghiêm túc nói.


Trong xe trầm mặc một hồi, Thạch Phong Tín bỗng nhiên quay đầu hỏi: “ Tử Hiên, trước kia cậu nhận thức Thái tổ trưởng rồi sao? Tôi nhìn hắn rất nhiệt tình với cậu đó. “


Dương Tử Hiên sững sờ, thoáng suy nghĩ ý tứ trong lời Thạch Phong Tín nói, trầm ngâm một chút mới trả lời, nói: “ Cái này…. trước kia tôi chưa thấy qua Thái tổ trưởng lần nào, không biết anh ta từ chỗ nào để biết đến tôi, có thể là do trước kia tôi phát biểu qua vài bài văn vẻ trên cơ quan ngôn luận, thông qua đó, anh ta mới biết được sơ sơ về con người của tôi! “


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...