Gặp Anh Là Sự Bất Ngờ Tuyệt Vời Nhất


“Đại thần nhà bồ quả thật là soái ngây người a!” Lâm Hi hưng phấn gọi điện cho Thiên Thiên.


“Hoa si.” Hai tiếng của Thiên Thiên thoát ra từ kẽ răng.


Lâm Hi sờ cằm, “Thật hồi hộp a.”


“Thế giới ảo mà thôi, bồ hồi hộp làm cái gì?” tuy nói là thế, nhưng

tay cô đang cầm điện thoại cũng khẽ run, “Bồ nói Trường Kiếm Tận Thiên

thắng hay thua?”


Thiên Thiên cười lạnh: “Lấy 4 địch 1 vậy mà còn thua thì phái Tuyết Sơn từ nay có thể rời khỏi giang hồ.”


“Trường Kiếm Tận Thiên thật đáng thương.”


Thiên Thiên cố gắng nhẹ nhàng: “Mình sẽ nhớ đi nhặt xác anh ta, để tránh anh ta phơi thây đầu đường.”


“Thiên Thiên, bồ thật quá biến thái!” dù là đứng về phe Thiên Thiên nhưng Lâm Hi cũng nhịn không được cảm thán.


“Chờ anh ấy rơi xuống cấp bậc bằng mình, mình sẽ không sợ anh ấy ức hiếp nữa.” Thiên Thiên ra vẻ bình tĩnh.


Lâm Hi không thể nhịn được nữa, “Mình không quen biết bồ!”


Thiên Thiên thè lưỡi.


Lúc này trên đỉnh Tuyết Sơn sắp xảy ra một hồi sinh tử ẩu đả.


Thiên Thiên đang nhìn chằm chằm màn hình máy tính thì cửa phòng ngủ

bị gõ mạnh, là má Diêu nửa đêm dậy đi toilet: “Diêu Thiên Thiên, con còn chưa ngủ, ngày mai khỏi đi làm à?”


Nếu tiếp tục kêu gào sợ là hàng xóm đều bị bà đánh thức hết.


Thiên Thiên thở dài: “Ngủ, ngủ đây.”


Cô vội vàng tắt đèn, vì tạo hiệu ứng hắc ám, cô lấy một quyển tạp chí che trên màn hình, nghe được tiếng bước chân rời khỏi của má Diêu cô

mới lấy tạp chí ra. Chỉ mới liếc mắt một cái, cô liền hối hận muốn khóc.


Ngay lúc cô ứng phó má Diêu trong vài phút này, cô đã bỏ lỡ cảnh

tượng quyết đấu đặc sắc nhất, tuyệt vọng nhìn Trường Kiếm Tận Thiên ra

sức phản kích bị bảo kiếm của 4 người đồng thời chém trúng, lung lay sắp ngã, lại chống đỡ thêm mấy chiêu rốt cuộc ngã xuống.


Thiên Thiên tiến lên, lại chưa kịp nắm lấy một góc áo của anh thì xác chết của Trường Kiếm Tận Thiên lại biến mất trước mặt cô.


Lồng ngực cô ngạt thở, tim đau nhức như bị một cổ xe ngựa nghiền nát.


Sinh li tử biệt, vĩnh viễn không gặp, đau khổ nhất của cuộc đời cùng lắm cũng chỉ thế này thôi.


Trước mắt một mảnh mơ hồ.


Trong đầu cô như một đoạn phim quay ngược về lúc hai người mới quen

biết từng cảnh một, từ thù sâu như biển đến quen biết hiểu nhau, đến

sống chết cùng nhau.


Cô si ngốc ngồi vừa nghĩ vừa cười ngây ngô, trên má còn ướt một hàng nước mắt.


Ngay sau đó gương mặt cười như không cười của Thẩm Hạo hiện lên trong óc, cô rốt cuộc trở về thực tại.


Cô nín khóc, bật cười, vô cùng vui mừng.


May mắn, may mắn đây chỉ là trò chơi.


Cô không phạm sai lầm lớn như vậy.


Cô không do dự nữa mà liền nhắn tin cho Trường Kiếm Tận Thiên: “Chúng ta thành thân!”


Trường Kiếm Tận Thiên vui sướng ngất ngây: “Chừng nào?”


“Lập tức, ngay lập tức!”


“Em muốn gả cho anh gấp tới vậy sao?” lúc này mà Trường Kiếm Tận Thiên còn không quên trêu chọc cô.


Thiên Thiên vốn dĩ không quan tâm sự giễu cợt trong lời nói của anh,

trong lòng cô chỉ có cảm giác tìm lại thứ đã đánh mất: “Em đến chỗ đăng

kí chờ anh.”


Cô cười đến mị đôi mắt, thậm chí thiếu chút là cất giọng hát.


Thủ tục kết hôn rất đơn giản, buổi lễ nhanh chóng kết thúc.


Thiên Thiên chìm đắm trong vui sướng, Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan gửi

tin: “Ha ha, chủ ý của anh thật không tệ, Tâm Hữu Thiên Thiên Kết quả

thật mắc lừa.”


“!!!!”


“A, sao lại là cô?”


“Sao lại không thể là tôi?”


“Trời ạ!”


Dịu dàng mới nãy lập tức biến mất không còn manh giáp, Trường Kiếm Tận Thiên và Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan lại liên hợp lừa cô.


Thiên Thiên giận tím mặt: “Thẩm Hạo, tôi muốn ly hôn!” Cô phẫn nộ offline.


Chỉ còn lại Trường Kiếm Tận Thiên và Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan ở lại oán trách nhau.


“Sao ngươi lại nhắn tin cho Thiên Thiên?”


“Ai bảo hai người dựa gần như vậy, tôi không cẩn thận bấm nhầm.”


“!!!!!”


Trong một khoảng thời gian dài, Thiên Thiên rất xa cách Thẩm Hạo.


Thẩm Hạo suốt ngày mặt ủ mày ê, ngay cả Diệp Tử cũng nhìn không nổi phải gọi Thiên Thiên vào phòng làm việc hỏi vài câu.


“Em giận Thẩm Hạo náo loạn lâu vậy còn chưa nguôi giận?”


Thiên Thiên chớp mắt, gật gật đầu, lại lắc đầu.


Diệp Tử cười: “Rốt cuộc em nói phải hay là không?”


“Chị Diệp Tử, chị đừng quan tâm.” Thiên Thiên nắm vạt áo ánh mắt không tự nhiên.


“Sao lại không quan tâm? Thiên Thiên, em xem phần đơn báo giá này.” Diệp Tử chỉ vào trong tập văn kiện nói.


Thiên Thiên nhìn một cái, nhất thời mặt đỏ tai hồng. đây là một cái

đơn báo giá quá nhiều chỗ sai, thuế trước thuế sau đều đảo lộn, số lẻ

sai, dù lúc cô mới vừa vào công ty cũng chưa từng phạm qua sai lầm cấp

thấp như vậy. cô chậm chạp nói: “Thật xin lỗi, chị Diệp Tử, em sẽ lập

tức làm lại.”


“Thiên Thiên, em ngồi xuống.” Diệp Tử mím môi, “Chị không phải đang

trách em, chị chỉ hy vọng em có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề giữa

em và Thẩm Hạo, không nên để chuyện riêng ảnh hưởng công việc.”


Cô tỏ vẻ chiếu cố Thiên Thiên, giọng điệu lại dịu dàng, cho dù là

thế, nhưng Thiên Thiên vẫn không dám ngẩng đầu đối diện cô: “Chuyện em

với Thẩm Hạo chị có biết một hai điều, bây giờ em trong lòng có gút mắc

nên còn đang quá tức giận. nhưng em nên tĩnh tâm lại cân nhắc kĩ lưỡng,

thật ra Thẩm Hạo cũng không phạm sai lầm lớn gì, em nên để hai người vui vẻ trỏ lại.”


Trên thật tế, Diệp Tử chẳng hề xứng chức điều giải viên, nhưng bởi vì Thiên Thiên luôn nghe lời cô nên Thẩm Hạo mới nhờ cô đi hòa giải.


Môi Thiên Thiên giật giật, nhưng cô không lên tiếng. Thật ra cô đã

sớm nguôi giận, nhưng tạm thời còn chưa tìm được cái thang để thuận thế

leo xuống.


“Chị Diệp Tử, em biết xử lý, chị đừng lo lắng.”


“Hi vọng như thế.” Bên môi cô hiện ý cười.


“Vậy em đi làm việc đây.”


“Ừ.”


Nhưng không bao lâu sau, Diệp Tử liền vội vàng gọi điện thoại nội bộ

cho Thiên Thiên: “Trang bị công ty bán cho Không Thụy có vấn đề, em lập

tức điều tra tài liệu liên quan, đi Nam Kinh với chị.”


“Dạ, chị Diệp Tử.”


Thiên Thiên


liền nhanh chóng tìm được đơn báo giá, hợp đồng, tư liệu giới thiệu

trang bị mà Diệp Tử cần, dùng bản sao gửi đến hộp thư của Diệp Tử.


Sau khi làm xong cô liền nhận được thông báo của bộ hành chính: “Xe đã ở dưới lầu, sẵn sàng xuất phát.”


Bộ hành chính phái tài xế lâu năm của công ty là bác Văn chở hai

người đi, ông chở hai người về nhà thay áo trước, sau đó đưa xe lên

đường cao tốc.


Sau khi Diệp Tử xem xong tư liệu, nhắm mắt dưỡng thần, Thiên Thiên thì nhàm chán lấy di động ra chơi game.


Đang chơi hăng hái bỗng nhận được một tin nhắn, mới vừa xem màn hình

báo tên người gửi, tim cô nhất thời đập rộn lên, là Thẩm Hạo.


Anh nói: “Đi đường cẩn thận.”


Tuy chỉ có 4 chữ ngắn ngủi nhưng lòng cô lại nổi lên một cảm giác không lời, nghĩ nghĩ, cô nhắn lại: “Dạ, em biết.”


Công ty Không Thụy ở khu phát triển kinh tế kỹ thuật Giang Ninh, từ nội thành Nam Kinh đến đó còn phải đi thêm 20′.


Diệp Tử ngủ một hồi, trên đường chưa từng mở mắt ra, xe vừa mới chạy đến cửa công ty Không Thụy cô cũng tỉnh lại.


Nhìn đồng hồ trên tay, cô nói: “Bác Văn, bác lái càng ngày càng cừ, so với lần trước còn nhanh hơn 10′.”


Bác Văn ngại ngùng cười: “Tôi chờ hai người ở cửa.”


Giám đốc Hứa của Công ty Không Thụy sắc mặt hết sức khó coi, bọn họ

mua thiết bị của Hồng Kì, trong lúc thao tác lại xảy ra sự cố, suýt nữa

thành đại họa.


Lúc ông gọi điện báo cho Diệp Tử chỉ nói họ nhanh chóng đến, chuyện gì cũng không nói thêm.


Bây giờ Diệp Tử mới biết chuyện này thật nghiêm trọng, thần sắc trở nên nghiêm túc, lông mày cau chặt.


“Tất cả hậu quả và tổn thất quý công ty phải gánh vác.” Giám đốc Hứa chém định chặt sắt nói, hết sức thẳng thắn.


Diệp Tử cũng bình thản: “Công ty chúng tôi liên tiếp 5 năm được quý

công ty bầu là nhà cung ứng ưu tú, trước giờ chưa từng xảy ra vấn đề,

nếu như thật sự là trách nhiệm của chúng tôi, tất nhiên sẽ không trốn

tránh, nhưng chúng tôi tuyệt đối cũng không chịu oan ức.”


“Cô nói vậy là có ý gì? Muốn nói chúng tôi vu oan cho các người? Bây

giờ có 5 công nhân đang nằm trong bệnh viện, các người khó mà chạy tội.” giám đốc Hứa hung hãn như muốn ăn thịt người.


Lòng bàn tay Thiên Thiên chảy mồ hôi.


Diệp Tử kiên quyết: “Không ai hy vọng sự cố này phát sinh, tôi rất

lấy làm tiếc đối với 5 công nhân bị thương, nhưng giám đốc Hứa hiện tại

kết luận e rằng còn quá sớm.”


Giám đốc Hứa vỗ bàn: “Cô…”


“Chúng ta cứ tiếp tục tranh luận cũng không có kết quả gì, việc khẩn

cấp trước mắt, mời giám đốc Hứa lập tức đưa chúng tôi đến công xưởng đã

xảy ra chuyện, nếu thật sự do thiết bị của công ty có vấn đề, chúng tôi

sẽ cho quý công ty một đáp án vừa lòng.” Biểu hiện của Diệp Tử không hề

biến hóa, ngữ khí bình thản, không nóng vội.


Giám đốc Hứa hừ lạnh một tiếng, nhưng vẫn đi trước dẫn đường.


Thiên Thiên đưa ngón tay cái: Chị Diệp Tử, chị thật tài, thật giống chuyên gia đàm phán.


Diệp Tử cười cười: “Đều học từ Thẩm công tử nhà em, ổng nói, không

thể thua khí thế.” Tên của Thẩm Hạo vừa được nhắc tới, lòng Thiên Thiên

không khỏi nhảy dựng.


Công xưởng rất hỗn độn, theo như lời của giám đốc Hứa, bởi vì thiết

bị của Hồng Kì đột nhiên ấm lên dẫn đến nổ mạnh, hên là lúc đó đang thay ca, nhân viên trong xưởng thưa thớt, lại được xử lý đúng lúc mới không

gây thương vong lớn.


Dù đã chuẩn bị đầy đủ tư tưởng nhưng thấy tình cảnh này, sắc mặt Diệp Tử vẫn biến đổi.


“Sợ là có chút phiền phức.” cô hạ thấp giọng nói với Thiên Thiên.


Giọng Thiên Thiên có chút phát run: “Chị Diệp Tử, chị có thể đối phó chứ? Chúng ta có cần viện binh không?”


“Nước xa không thể cứu lửa gần, đi một bước tính một bước vậy.” Diệp

Tử nói. Cô quay lại nói với giám đốc Hứa: “Hai chúng tôi bây giờ kiểm

tra, mời giám đốc Hứa ở đây giám sát.”


“Được.”


Diệp Tử làm vậy là có dự tính, vạn nhất cô phát hiện ra chứng cứ có

lợi cho công ty, nếu không có người của đối phương ở đây thì lúc đó

không thể giải quyết rõ ràng.


“Chị Diệp Tử, chị biết kiểm tra thiết bị?” Thiên Thiên hết sức sùng bái cô.


Diệp Tử trầm mặc một chút: “Em cũng giúp đi, kiểm tra xem Không Thụy

có tuân thủ đúng quy định thao tác không, đừng bỏ qua bất cứ vết tích

khả nghi nào.”


Thiên Thiên cái hiểu cái không gật đầu.


Hai người dò xét liên tục trong 4 tiếng, ngay cả cơm chiều cũng chưa ăn.


Đương nhiên, cùng hai người chịu đói còn có giám đốc Hứa, ông không

phải không tức giận, nhưng cũng không có cách nào, cáu thì cáu nhưng

không dám rời vị trí.


Diệp Tử liếc mắt nhìn hắn một cái, hơi lộ ý cười. Thiên Thiên nhìn

thấy, cô nghi không biết có phải Diệp Tử cố ý chỉnh vị giám đốc Hứa kia

hay không, nữ nhân bị chọc giận quả thật đáng sợ.


Thiên Thiên ngồi xổm xuống đất, mệt đến thắt lưng đau nhức, thấy Diệp Tử nghiêm túc, cô cũng không dám nhàn nhã, lấy tay đỡ cái eo ngửa người vặn vẹo.


Đúng lúc đó cô lại nhìn thấy phía dưới thiết bị có một tàn thuốc.


Cô sợ mình hoa mắt nên lấy tay dụi mắt nhìn kĩ lại, liền không chần

chừ giật nhẹ ống tay áo của Diệp Tử, chỉ vào đó: “Chị Diệp Tử, chị nhìn

xem cái gì?”


Phản ứng đầu tiên của Diệp Tử hết sức giống Thiên Thiên, cũng là lấy

tay dụi mắt, lập tức nghiêng người, cười nhẹ: “Thiên Thiên, em lập công

lớn.”


Thiên Thiên mừng rỡ, nhanh nhẹn muốn lấy tàn thuốc, bị Diệp Tử ngăn lại, cười nói: “Vẫn là mời giám đốc Hứa nhọc công.”


Giám đốc Hứa ngay từ lúc Thiên Thiên xì xào bàn tán với Diệp Tử liền

đánh hơi được sự việc, hắn vốn cận thị nên ngóng mắt nhìn nửa ngày cũng

không rõ cái thứ trắng trắng đó rốt cuộc là cái gì.


Hắn ngồi xổm xuống, nửa tin nửa ngờ lấy tàn thuốc ra, để lại gần xem xét, ánh mắt như bị sét đánh: “Đây…đây…”


Bộ dạng hắn nói năng lộn xộn làm Thiên Thiên rất hả giận.


Diệp Tử thản nhiên nói: “Giám đốc Hứa, việc này xử lý thế nào?”


Giám đốc Hứa im lặng nửa buổi mới mở miệng nói: “Là công nhân trong

công xưởng không tuân theo quy định, hút thuốc gây sự cố, tôi sẽ nhanh

chóng điều tra rõ xem là ai gây ra, hơn nữa sẽ nghiêm trị không tha. Sự

cố này không liên quan đến thiết bị của quý công ty, trước đó nếu có mạo phạm, xin thông cảm và bỏ qua cho.”


“Chúng tôi có thể hiểu tâm trạng của giám đốc Hứa.” Diệp Tử lấy khẩu khí giải quyết công việc nói chuyện.


Giám đốc Hứa thở dài một hơi: “Hôm nay thật sự làm phiền hai vị phải đến đây nhọc công.”


“Đây là việc nhỏ, quan trọng nhất là không để công ty chúng tôi chịu

tiếng oan.” Cuối cùng Diệp Tử còn không quên dằn mặt giám đốc Hứa.


Mặt ông ta xanh rờn, nói: “Hai vị còn chưa ăn cơm, tôi lập tức gọi người sắp xếp.”


“Quý công ty xảy ra chuyện lớn như vậy, ngài cũng bận rộn, không cần

tiếp đãi chúng tôi, tài xế còn đang chờ ở cửa.” Diệp Tử nói.


Giám đốc Hứa thở dài, nhân nhượng: “Vậy tôi tiễn hai người.”


Ngồi trên xe, Diệp Tử và Thiên Thiên liền mệt mỏi gục xuống, lảo đảo, tựa vào đâu liền dính chặt, một chút cũng không muốn nhúc nhích.


“Diệp cô nương, bây giờ về Thượng Hải hay còn đi đâu?” Bác Văn dường

như từ cổ đại xuyên không mà tới vậy, đều kêu người ta như vậy, Diệp Tử

có nhắc nhiều lần nhưng không có kết quả, chỉ phải từ bỏ, dần dà cũng

thành thói quen. “Bác từ từ.” lúc này Diệp Tử mới rảnh rỗi lấy điện

thoại trong túi xách ra.


Trước lúc vào công xưởng cô và Thiên Thiên đều bị yêu cầu tắt máy.

Lúc này vừa mới khởi động máy thì tin nhắn bay đến không ngừng.


Thiên Thiên cũng vậy.


Một tin là từ Lâm Hi, một tin là từ má Diêu, còn lại mười bảy mười tám tin đều là của Thẩm Hạo gửi đến.


“Thiên Thiên, tình huống ở đó thế nào?”


“Thiên Thiên, Không Thụy có khó dễ hai người không?”


“Thiên Thiên, tên giám đốc Hứa đó nổi tiếng khó chơi, em với Diệp Tử phải cẩn thận.”


“Thiên Thiên, anh rất lo cho em.”


“Thiên Thiên, mau gọi lại cho anh.”


“…”


Tin cuối cùng là: “Thiên Thiên, em đừng sợ, anh và Hướng Huy đang trên đường tới Nam Kinh.” ( haizzz … 2 mỹ nam =’= )


Tin này tới cách đây khoảng 2 tiếng, cũng có nghĩa là họ cũng sắp tới Nam Kinh.


“Chị Diệp Tử.” Thiên Thiên nhếch miệng, ngẩng đầu phát hiện Diệp Tử

cũng đang mặt mày rạng rỡ. (hai ông này thương vợ thấy mợ, hic, vớt được 1 trong 2 thiệt là phước đức.)


“Họ đang đến đây.” Diệp Tử nói.


“Dạ.”


“Xem ra không cần tới tôi rồi.” Bác Văn bỗng nhiên xen vào một câu.


Làm cho Diệp Tử và Thiên Thiên cười lớn không thôi.


Nói chuyện điện thoại với Hướng Huy xong, Bác Văn thả Diệp Tử và Thiên Thiên xuống, tự mình chạy xe về Thượng Hải trước.


Hai cô ngồi đợi ở Kentucky một lúc lâu, Diệp Tử tiếp một cuộc gọi, cô xách túi lên nói: “Sóng ở đây yếu quá, chị ra ngoài nghe điện thoại.”


Thiên Thiên còn chưa nghĩ ra tại sao Diệp Tử ra ngoài nghe điện thoại lại xách túi theo thì lúc đó điện thoại của cô cũng reo, cô nhấc lên

nghe, một giọng nam cất lên: “Cần phục vụ đặc biệt chứ?”


Thiên Thiên ngẩn người, mắt nhìn màn hình, lập tức ngầm hiểu, cô hỏi: “Anh có thể cung cấp phục vụ loại nào?”


“Chỉ cần cô muốn, loại nào cũng có.”


Thiên Thiên quỷ dị cười một cái: “Cùng ăn?”


“Có thể.”


“Cùng đi chơi?”


“Có thể.”


“Cùng ngủ?”


“Có thể.”


“Thì ra anh chính là ‘Tam bồi’ trong truyền thuyết.” Thiên Thiên ha ha cười lớn.


“Diêu Thiên Thiên!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận